Chương 2 - Bao Lì Xì Của Chị Chồng
Chị chồng dám sỉ nhục con tôi ngay trên bàn tiệc giao thừa.
Rõ ràng trong lòng vẫn nghĩ mình từng có công với chồng tôi – nên muốn đứng trên đầu người khác.
Năm xưa tiền học đại học của chồng tôi – Từ Hạo – là do chị ta bỏ học đi làm thuê kiếm về.
Nhưng ơn nghĩa giữa chị ta và chồng tôi là chuyện của họ.
Mẹ con tôi dựa vào đâu mà phải nhẫn nhịn?
Tôi bế Nhu Nhu lên, dứt khoát buông đũa rời bàn.
Phía sau, Từ Hạo đứng bật dậy, quát với theo:
“Tết nhất mà cô phát điên cái gì chứ?!”
Tôi không quay đầu, một tay bế con, tay kia gọi cho nhỏ bạn thân làm bất động sản:
“Giúp tớ bán căn nhà kia đi, giá bao nhiêu tùy cậu quyết, càng nhanh càng tốt.”
2.
Nửa đêm, Từ Hạo về đến nhà, sập mạnh cửa lại.
“Tô Vãn, cô đâu rồi?”
Nhu Nhu bắt đầu cựa quậy, sắp tỉnh.
Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng con, dỗ cho nó ngủ lại.
Từ Hạo đạp cửa phòng ngủ xông vào:
“Cô bỏ cả nhà lại đó, một mình chạy về đây ngủ, cô thấy hay lắm à?”
Tôi lạnh mặt liếc anh ta một cái, cảnh cáo:
“Nếu làm con tỉnh dậy, tôi không để yên đâu. Có chuyện thì ra ngoài nói.”
Cả bụng lời định nói của Từ Hạo bị tôi chặn ngang.
Tôi đắp chăn cho con xong, đi ra phòng khách, anh ta theo sau. Lần này, giọng đã nhỏ xuống:
“Mai cô phải đến nhà xin lỗi chị tôi. Chị ấy tức đến mức huyết áp tăng rồi đấy.”
Tôi không trả lời.
Từ Hạo nhăn nhó:
“Chị tôi bỏ học từ cấp hai đi làm, nuôi tôi học hết đại học. Chị ấy có ơn với tôi. Là vợ tôi, cô nên đứng về phía tôi, sao cứ phải đối đầu với chị ấy làm gì?”
Tôi bật cười khẩy:
“Còn anh là cha của Nhu Nhu. Con bé bị ức hiếp, sao anh không đứng về phía nó, thay nó nói một lời?”
Từ Hạo bắt đầu nổi nóng:
“Nó chỉ là con nít, biết gì chứ. Qua vài năm là nó quên hết thôi.”
“Cùng lắm bao lì xì này tôi bù lại cho nó.”
Tôi lấy từ tủ ra thẻ lương của Từ Hạo, đặt lên bàn trước mặt anh ta.
Từ Hạo cau mày, lông mày nhíu lại thành hình chữ 川, khó hiểu hỏi:
“Tô Vãn, em làm gì vậy?”
Tôi dựa vào tường, khoanh tay trước ngực.
“Từ nay anh tự giữ thẻ lương của mình, lo chi tiêu cá nhân và các khoản hiếu hỉ bên nhà họ Từ.”
Từ Hạo bắt đầu luống cuống.
Lương tháng của anh ta chỉ bảy nghìn.
Tháng trước vừa mua card màn hình đời mới và máy tính.
Tháng kia lại tậu chiếc xe gần bốn trăm nghìn để đi làm.
Trong đó, ba trăm năm mươi nghìn là tôi bỏ ra.
Cộng thêm tiền biếu bố mẹ chồng dịp Tết.
Hiện tại trong tài khoản của Từ Hạo chỉ còn ba hào tám xu.
Nhưng nhà họ Từ vốn là cái hố không đáy, lương của anh ta căn bản không đủ lấp cho đòi hỏi của người nhà.
Nhất là chị chồng – Từ Yến.
Hết lần này đến lần khác mượn tiền Từ Hạo, chưa bao giờ trả lại.
Từ Hạo vì từng được chị nuôi ăn học nên không nỡ đòi.
Anh ta thừa hiểu, phần lớn chi tiêu trong cái nhà này đều là tôi gánh.
“Em rốt cuộc muốn sao? Anh có ngày hôm nay là nhờ chị anh, giờ mà trở mặt thì cả nhà sẽ mắng chết anh mất!”
Tôi ngắt lời:
“Vậy nên anh thỏa mãn mọi yêu cầu của chị mình, bất chấp phải hy sinh em và con gái sao?”
Từ Hạo mím môi, im lặng một lúc lâu mới nói được một câu:
“Tết nhất rồi, anh không muốn cãi nhau với em.”
Nói xong, anh ta quay về phòng chơi game ngủ.
Tôi vào thư phòng, mở két sắt lấy ra một cuốn sổ đỏ.
Căn hộ rộng lớn ở trung tâm thành phố, thuộc khu vực của trường tiểu học tư tốt nhất cả thành phố.
Bao nhiêu người giành giật muốn chen chân vào trường này.
Ba năm nay.
Từ việc mượn danh nghĩa xin học cho con, đến lúc nhà họ sửa nhà liền dọn vào ở nhờ.
Từng bước từng bước, chị chồng biến tài sản trước hôn nhân của tôi thành của mình.
Là do tôi quá mềm mỏng, mới khiến nhà họ Từ nghĩ tôi với con gái dễ bắt nạt.
Dù bị chiếm lợi cũng chỉ biết ngậm đắng nuốt cay.
Nhưng giờ tôi muốn xem thử, nếu căn nhà này không còn đứng tên tôi nữa…