Chương 2 - Bao Lì Xì Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Từ Mạn Mạn tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa.

Vừa nhắc đến cháu đích tôn, phòng tuyến của mẹ hoàn toàn sụp đổ.

“Được… được rồi.”

Bà thở dài như thể vừa hy sinh điều gì to lớn.

Vì con trai và cháu trai, bà có thể không do dự hy sinh lợi ích của con gái, thậm chí phối hợp với họ v?u kh? ống tôi.

Giờ vì tiền, cả căn nhà ở mấy chục năm cũng bán được.

“Nói miệng không bằng giấy trắng mực đen.”

Tôi lấy giấy bút từ trong túi ra.

“Còn nữa,” tôi nhìn chằm chằm từng người, nói chậm rãi từng chữ, “không chỉ ký hợp đồng mua bán nhà. Phải ký thêm một bản đoạn tuyệt quan hệ.”

“Sau khi sang tên xong, tôi và nhà họ Tô các người không còn quan hệ gì. Sống chết bệnh tật, ai lo người nấy.”

“Sau này các người không được lấy bất kỳ lý do gì đến tìm tôi đòi tiền. Việc dưỡng già của mẹ, tiền đã đưa hết cho các người rồi, thì anh trai toàn quyền chịu trách nhiệm.”

Tô Cảnh Xuyên cười khẩy:

“Đoạn tuyệt? Dọa ai thế? Quan hệ huyết thống là thứ em nói cắt là cắt được à?”

“Ký hay không?”

Tôi cầm bút lên. “Không ký thì thôi. Tiền tôi giữ tự tiêu. Cái nhà rách này các người giữ lại mà sinh sôi.”

“Ký! Ký ký ký!”

Từ Mạn Mạn giật lấy cây bút: “Loại vô ơn như cô, giữ lại cũng là tai họa. Cắt đứt càng tốt, khỏi sau này về chia gia sản!”

Gia sản?

Căn nhà rách này là gia sản duy nhất.

Giờ thì, nó thuộc về tôi.

4.

Đêm giao thừa, ngoài cửa sổ tiếng pháo nổ rung trời.

Trong nhà, cả gia đình tôi quây quanh bàn ăn, trông không giống đón năm mới, mà giống chia chác ta? ng v!! ật hơn.

Bản thỏa thuận tôi tự tay viết rất đơn giản, nhưng sắc lạnh.

Mua bán nhà, thanh toán tiền bạc, cắt đứt nghĩa vụ phụng dưỡng, đoạn tuyệt quan hệ.

Điều nào cũng ghi rõ ràng rành mạch.

Tô Cảnh Xuyên và Từ Mạn Mạn mắt sáng rực, chỉ chăm chăm nhìn con số “880 nghìn”, hoàn toàn không để ý các điều khoản phía sau.

Trong mắt họ, tôi chỉ là một cái máy rút tiền bị ép đến đường cùng.

Chỉ cần tiền vào tay, sau này tôi muốn làm gì thì làm.

Dù sao tôi cũng là con gái đã lấy chồng, như bát nước hắt đi.

“Ký đi.”

Tôi đẩy bản thỏa thuận sang.

Tô Cảnh Xuyên vội vàng ký tên, lăn tay điểm chỉ.

Từ Mạn Mạn cũng ký theo.

Cuối cùng là mẹ.

Bà cầm bút, tay run bần bật.

“Niệm Niệm… thật sự phải tuyệt tình vậy sao?”

Mắt bà đỏ hoe, nhìn tôi như chờ tôi mềm lòng.

Nếu là trước đây, chắc chắn tôi đã khóc mà xé bản thỏa thuận, nói mẹ ơi con sai rồi, con không đi nữa.

Nhưng bây giờ tôi chỉ thấy mỉa mai.

Lúc hợp sức hãm hại tôi lấy tiền, sao không thấy tuyệt tình?

Lúc nhìn con trai ra tay với tôi, sao không thấy tuyệt tình?

“Mẹ, ký đi. Cũng là vì anh trai thôi. Có tiền rồi anh ấy đổi được nhà lớn, Hạo Hạo cũng học trường tốt. Mẹ chẳng phải thương cháu nội nhất sao?”

Tôi nhấn mạnh hai chữ “cháu nội”.

Tay mẹ run lên, đầu bút kéo một vệt dài trên giấy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)