Chương 1 - Bảo Châu và Mối Nhân Duyên Bí Ẩn
01
“Ta rất dễ nuôi, biết gấp chăn, giặt y phục, ăn cũng rất ít…”
Ta nhíu mày, bôi đen hai chữ “rất ít”.
Nghĩ ngợi một hồi, lại nghiêm túc viết thêm phía sau hai chữ “không nhiều”.
Ta thấy buồn vô cùng.
Thôi Hành vẫn luôn chê ta ham ăn.
Ngày ba bữa, đồ trong bát trong đĩa đều bị ta ăn sạch sẽ.
Chẳng giống khuê nữ nhà quyền quý, mà giống phu khuân vác ngoài bến cảng hơn.
Một cô nương như thế, sẽ chẳng ai thích.
Ta giơ tờ giấy lên nhìn.
Trên đó loang lổ vết mực, vòng đen gạch xóa chằng chịt, chữ nghĩa xiêu xiêu vẹo vẹo.
Xấu ch//ết đi được.
Đột nhiên ta lại không muốn gửi nữa.
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng cười.
Là Thôi Hành cùng tiểu thư nhà họ Tạ đang đi ngang hành lang.
“Hôm nay để tiểu thư chê cười rồi.”
“Con ng//ốc ấy từ nhỏ được nuôi trong phủ ta, mãi vẫn chẳng học nổi quy củ.”
Tạ tiểu thư khe khẽ thở dài.
“Thế tử định gả nàng cho ai?”
Bóng dáng Thôi Hành in trên lớp cửa lụa khẽ ngoái đầu nhìn ta một cái.
Giọng đáp hờ hững, như chẳng để tâm.
“Nó không ngoan ngoãn như vậy, chi bằng gả cho… Vương đồ tể bán th//ịt ở thành đông.”
Tạ tiểu thư kinh ngạc.
“Người như Vương đồ tể, sao xứng với cô nương bước ra từ Hầu phủ?”
Chàng khẽ cười một tiếng.
“Xứng hay không, đâu đến lượt nàng chọn. Chỉ cần ta nói một câu là đủ. Nó ngoan ngoãn, ta tự khắc ban cho một mối nhân duyên tốt. Nếu không ngoan—”
Chàng cố ý kéo dài giọng.
Tựa mèo vờn chuột.
“Ít ra Vương đồ tể còn có th//ịt cho nó ăn, không đến nỗi ch//ết đói.”
02
Lúc ma ma tới tìm ta.
Vừa thấy bộ dạng ta liền hoảng hốt.
“Ôi chao cô nương của ta, mắt sao đỏ hơn cả mắt thỏ thế này!”
Bà bưng tới một bát nước đường đỏ.
Ngọt dịu, uống vào ấm cả người.
“Ma ma…”
Ta sụt sịt một cái.
Nước mắt lại rơi tõm vào bát.
“Hôm nay… ta thật sự không cố ý làm thế tử mất mặt.”
“Xin lỗi.”
Ta cứ tưởng mình sắp ch//ết rồi.
Đến hôm nay mới biết, hóa ra nữ tử mỗi tháng đều phải chảy m//áu.
Chưa từng có ai dạy ta những điều ấy.
“Không phải lỗi của cô nương.”
Ma ma xoa đầu ta.
“Nếu mẫu thân cô nương còn sống, cho dù váy áo có bẩn, cũng chẳng ai dám cười nhạo.”
Ta tò mò chớp mắt.
“Vì sao vậy?”
Ma ma im lặng hồi lâu.
Rất lâu sau, bà mới khẽ nói:
“Mẫu thân cô nương… là một vị nữ tướng quân oai phong lẫm liệt.”
Nửa câu sau, bà không nói thành lời.
—— Nhưng mẫu thân cô nương đã mất rồi.
—— Bọn họ chẳng qua chỉ ỷ vào việc cả nhà cô nương trung li//ệt ch//ết trận, cô khổ không nơi nương tựa mà thôi.
Thật vậy sao?
Ta cố gắng nghĩ ngợi.
Nhưng thế nào cũng không nhớ nổi dáng vẻ của mẫu thân.
Kể từ chuyện năm ấy, đầu óc ta không còn được tốt nữa.
Ta đã rất lâu rồi không nhớ tới cha mẹ.
Nếu người còn sống…
Có lẽ ta cũng sẽ không phải sống cảnh nương nhờ dưới mái hiên người khác như bây giờ.
Ta đưa thư cho ma ma.
Nhờ bà giúp ta gửi tới biên quan.
Bà nhìn lướt qua phong thư, khẽ thở dài.
Người nhận chỉ viết vỏn vẹn một chữ “Bùi”.
Ta chỉ nhớ chàng họ Bùi.
“Cô nương ngoan của ta, Trường Dương Quan xa như vậy, làm gì có chuyện gửi một phong thư không tên không họ.”
Ta vẫn khăng khăng.
“Chàng nhớ ta mà.”
Thật sự còn nhớ sao?
Kỳ thực trong lòng ta cũng thấp thỏm vô cùng.
Chỉ là cố tỏ ra như đã nắm chắc trong tay.
Để che giấu nỗi mất mặt mà thôi.
Ông trời ơi, xin người phù hộ.
Chàng nhất định… phải nhớ ta.
01
“Ta rất dễ nuôi, biết gấp chăn, giặt y phục, ăn cũng rất ít…”
Ta nhíu mày, bôi đen hai chữ “rất ít”.
Nghĩ ngợi một hồi, lại nghiêm túc viết thêm phía sau hai chữ “không nhiều”.
Ta thấy buồn vô cùng.
Thôi Hành vẫn luôn chê ta ham ăn.
Ngày ba bữa, đồ trong bát trong đĩa đều bị ta ăn sạch sẽ.
Chẳng giống khuê nữ nhà quyền quý, mà giống phu khuân vác ngoài bến cảng hơn.
Một cô nương như thế, sẽ chẳng ai thích.
Ta giơ tờ giấy lên nhìn.
Trên đó loang lổ vết mực, vòng đen gạch xóa chằng chịt, chữ nghĩa xiêu xiêu vẹo vẹo.
Xấu chết đi được.
Đột nhiên ta lại không muốn gửi nữa.
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng cười.
Là Thôi Hành cùng tiểu thư nhà họ Tạ đang đi ngang hành lang.
“Hôm nay để tiểu thư chê cười rồi.”
“Con ngốc ấy từ nhỏ được nuôi trong phủ ta, mãi vẫn chẳng học nổi quy củ.”
Tạ tiểu thư khẽ thở dài.
“Thế tử định gả nàng cho ai?”
Bóng dáng Thôi Hành in trên lớp cửa lụa khẽ ngoái đầu nhìn ta một cái.
Giọng đáp hờ hững, như chẳng để tâm.
“Nó không ngoan ngoãn như vậy, chi bằng gả cho… Vương đồ tể bán thịt ở thành đông.”
Tạ tiểu thư kinh ngạc.
“Người như Vương đồ tể, sao xứng với cô nương bước ra từ Hầu phủ?”
Chàng khẽ cười một tiếng.
“Xứng hay không, đâu đến lượt nàng chọn. Chỉ cần ta nói một câu là đủ. Nó ngoan ngoãn, ta tự khắc ban cho một mối nhân duyên tốt. Nếu không ngoan—”
Chàng cố ý kéo dài giọng.
Tựa mèo vờn chuột.
“Ít ra Vương đồ tể còn có thịt cho nó ăn, không đến nỗi chết đói.”
02
Lúc ma ma tới tìm ta.
Vừa thấy bộ dạng ta liền hoảng hốt.
“Ôi chao cô nương của ta, mắt sao đỏ hơn cả mắt thỏ thế này!”
Bà bưng tới một bát nước đường đỏ.
Ngọt dịu, uống vào ấm cả người.
“Ma ma…”
Ta sụt sịt một cái.
Nước mắt lại rơi tõm vào bát.
“Hôm nay… ta thật sự không cố ý làm thế tử mất mặt.”
“Xin lỗi.”
Ta cứ tưởng mình sắp chết rồi.
Đến hôm nay mới biết, hóa ra nữ tử mỗi tháng đều phải chảy máu.
Chưa từng có ai dạy ta những điều ấy.
“Không phải lỗi của cô nương.”
Ma ma xoa đầu ta.
“Nếu mẫu thân cô nương còn sống, cho dù váy áo có bẩn, cũng chẳng ai dám cười nhạo.”
Ta tò mò chớp mắt.
“Vì sao vậy?”
Ma ma im lặng hồi lâu.
Rất lâu sau, bà mới khẽ nói:
“Mẫu thân cô nương… là một vị nữ tướng quân oai phong lẫm liệt.”
Nửa câu sau, bà không nói thành lời.
—— Nhưng mẫu thân cô nương đã mất rồi.
—— Bọn họ chẳng qua chỉ ỷ vào việc cả nhà cô nương trung liệt chết trận, cô khổ không nơi nương tựa mà thôi.
Thật vậy sao?
Ta cố gắng nghĩ ngợi.
Nhưng thế nào cũng không nhớ nổi dáng vẻ của mẫu thân.
Kể từ chuyện năm ấy, đầu óc ta không còn được tốt nữa.
Ta đã rất lâu rồi không nhớ tới cha mẹ.
Nếu người còn sống…
Có lẽ ta cũng sẽ không phải sống cảnh nương nhờ dưới mái hiên người khác như bây giờ.
Ta đưa thư cho ma ma.
Nhờ bà giúp ta gửi tới biên quan.
Bà nhìn lướt qua phong thư, khẽ thở dài.
Người nhận chỉ viết vỏn vẹn một chữ “Bùi”.
Ta chỉ nhớ chàng họ Bùi.
“Cô nương ngoan của ta, Trường Dương Quan xa như vậy, làm gì có chuyện gửi một phong thư không tên không họ.”
Ta vẫn khăng khăng.
“Chàng nhớ ta mà.”
Thật sự còn nhớ sao?
Kỳ thực trong lòng ta cũng thấp thỏm vô cùng.
Chỉ là cố tỏ ra như đã nắm chắc trong tay.
Để che giấu nỗi mất mặt mà thôi.
Ông trời ơi, xin người phù hộ.
Chàng nhất định… phải nhớ ta.
03
Đêm ấy.
Ta mơ thấy một giấc mơ.
Đó là khi ta còn rất nhỏ, cha mẹ vẫn còn ở đây.
Một ngày nọ, có một thiếu niên từ biên quan tức giận bỏ đi tìm tới.
Đòi bái mẫu thân ta làm thầy.
Chàng mặc một bộ y phục đỏ rực rỡ.
Khi cười lộ ra chiếc răng khểnh nhọn hoắt.
Vừa kiêu hãnh vừa đẹp đẽ.
Chàng ngồi xổm xuống hỏi ta: “Nhóc con, muội tên gì?”
Ta giữ kẽ mím môi, không chịu đáp.
Cha ta lại bật cười thành tiếng.
“Con bé ấy à, là Bảo Châu của chúng ta.”
Thiếu niên lẩm nhẩm hai lần.
Bảo Châu, Bảo Châu, thật là hay.
Chàng chắc là muốn tặng ta chút quà gặp mặt.
Lục lọi trong túi hồi lâu, nhưng chẳng tìm thấy gì.
Chàng gãi mũi, cười ngượng ngùng.
“Bảo Châu, lần tới ca ca sẽ mang kẹo cho muội ăn.”
Khi tỉnh dậy, môi ta vẫn còn vương nụ cười.
Giống như thật sự đã được ăn viên kẹo trong mơ, lòng đầy ngọt ngào.
“Ca ca…”
Thế nhưng khi mở mắt ra.
Người ngồi bên giường lại là Thế tử Thôi Hành.
Thần sắc hiếm khi thấy vẻ ôn nhu.
“Ca ca đây.”
“Ma ma nói muội lại trốn đi khóc thầm? Thật là hẹp hòi.”
Ta giật mình kinh hãi.
Rụt người vào trong chăn, chỉ để lộ một con mắt.
Lí nhí đáp: “Không có.”
“Không có là tốt.”
Thôi Hành im lặng một lát.
Đột nhiên khó xử mở lời.
“Chuyện ngày hôm qua ta tha thứ cho muội rồi.”
“Muội ngoan một chút, ta cưới muội làm quý thiếp, có được không?”
Ta chớp chớp mắt.
Không hiểu lắm quý thiếp có nghĩa là gì.
Nhưng ta biết “thiếp”.
Tôn di nương trong phủ chính là thiếp.
Bà ấy phải đứng hầu hạ lão gia phu nhân dùng cơm.
Ta tưởng tượng ra cảnh Thôi Hành và Tạ tiểu thư ngồi đó ăn cơm.
Còn ta đứng một bên gắp thức ăn.
Ta kiên quyết lắc đầu.
“Không muốn.”
Nụ cười trên mặt Thôi Hành biến mất.
“Làm quý thiếp của ta, có gì không tốt?”
Chàng khựng lại một chút, bắt đầu dụ dỗ ta.
“Không cần học quy củ, không cần tính sổ sách, muốn ăn bao nhiêu tùy ý, muội là chủ tử, không ai dám nói muội.”
Ta nghe vậy.
Có chút động lòng.
Nhưng khi nhìn vào mắt chàng.
Ta lại cảm thấy, chàng đang lừa ta.
Chàng trước đây cũng từng lừa ta.
Nói sẽ đưa ta đi xem hoa đăng.
Ta ngóng đợi từ sáng đến tối mịt.
Sau đó chàng lại đi cùng vị tiểu thư nhà khác.
Nói sẽ mang bánh hạnh nhân tô ở thành đông về cho ta.
Ta mong chờ chờ đợi cả ngày trời.
Lúc chàng về lại hỏi ngược lại: “Ta hứa với muội khi nào?”
Ta không muốn tin chàng nữa.
Thôi Hành vẫn đang liệt kê đủ loại lợi ích khi làm quý thiếp của chàng.
Ta bĩu môi.
“Huynh nói làm thiếp tốt như thế, sao Tạ tiểu thư không làm?”