Chương 4 - Bảo Bối Từ Kiếp Trước
Kiếp trước bị giam cầm trong lồng son, không có nhà ngoại chống lưng, không có con cái, ta thường xuyên cảm thấy bản thân sống như một cái bóng. Cô độc, tẻ nhạt, nhẫn nhục… Có thể lay lắt sống đến ba mươi bảy tuổi, còn phải nhờ đệ đệ Cung Tương tìm cho ta một thú vui giết thời gian: Luyện chữ.
Đệ ấy gửi cho ta rất nhiều thiếp chữ của các danh gia. Ban đầu ta bắt chước luyện theo những chữ viết đẹp đó. Sau này cảm thấy nhàm chán, ta lại lén lút bắt chước nét chữ của người khác. Đại tỷ gửi thư chửi rủa ta nhiều nhất, nên ta nhái nét chữ của tỷ ấy cũng giống nhất.
Có lẽ từ lúc đó, ta đã ấp ủ một tâm tư không thể nói ra. Cho nên hôm nay, việc sửa đổi bức thư này của tỷ ấy, ta cũng chẳng cần mượn tay người khác.
13
Ba ngày sau. Đại tỷ đi xem mắt, bắt ta phải đi cùng. Ta không đi, tỷ ấy liền lấy lời ép ta:
“Có phải vì gia thế nhà lang quân ta xem mắt thấp kém quá nên muội muội coi thường không? Vậy để ta về từ chối phụ thân, đỡ cho sau này cùng vị lang quân kia bị muội muội xem nhẹ.”
Tỷ ấy đứng dậy làm bộ muốn đi. Ta vội kéo tỷ ấy lại: “Ta đi.”
Đại tỷ quay lại cười, lập tức sai người chuẩn bị xe ngựa. Xe ngựa lộc cộc chạy về hướng nam thành, đến Lầu Thiên Hương.
Đại tỷ đặt phòng “Ám Hương Doanh Tụ”. Gia đình vị công tử xem mắt kia đặt phòng “Thiên Hương Quốc Sắc”. Cả hai phòng đều ở tầng hai, cách nhau không xa.
Đại tỷ dẫn ta vào Ám Hương Doanh Tụ trước. Đợi một lát, nha hoàn vào báo: “Tiểu thư, người đó đến rồi.”
Đại tỷ gật đầu, đội mũ mạn che mặt, kéo ta sang xem mắt con trai nhà buôn muối Đẩy cửa phòng Thiên Hương Quốc Sắc ra, chỉ thấy một bức bình phong thêu hoa mẫu đơn chia căn phòng làm đôi. Con trai nhà buôn muối là Lâm Tu Mậu ngồi bên trái. Ta và đại tỷ ngồi bên phải.
Sau khi an tọa hồi lâu, đại tỷ không nói tiếng nào. Lâm Tu Mậu cũng không lấy đó làm phiền, tự nhiên giới thiệu bản thân:
“Nhà ta làm nghề vận chuyển muối từ đời tổ phụ, gia cảnh tuy không coi là cự phú gì, nhưng nhà kho đầy ắp, đủ để tiểu thư cả đời cơm no áo ấm, không phải sầu lo nửa xu về bạc tiền.”
“Gia phụ gia mẫu đều là người nhân hậu công bằng, hiểu biết lễ nghĩa, chưa từng hà khắc với bậc vãn bối. Ta cũng sẽ chuyện gì cũng thuận theo tiểu thư, bảo vệ tiểu thư, tuyệt đối không để tiểu thư phải chịu nửa phần ủy khuất…”
14
Đang nói thao thao bất tuyệt, cửa phòng bỗng bị gõ.
“Khách quan, thức ăn ngài gọi xong rồi.”
Lâm Tu Mậu ngừng lời, gọi người mang vào. Điếm tiểu nhị cúi người bước vào, cung kính dọn món. Ta chằm chằm nhìn động tác của hắn. Khi hắn bưng bát súp lên, cánh tay bỗng nhiên run rẩy. Hơn nửa bát súp gà hầm nấm sánh đổ ụp xuống.
Đại tỷ kinh hô: “Muội muội cẩn thận——”
Tỷ ấy lập tức chắn trước mặt ta. Không kịp suy nghĩ, ta giật mạnh tỷ ấy ra, để mặc nước súp nóng hổi văng đầy lên váy y phục của mình.
Sắc mặt đại tỷ nháy mắt sầm xuống: “Ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Súp nóng thế này, ngộ nhỡ hắt trúng muội muội ta, các ngươi đền mạng nổi không?”
Điếm tiểu nhị hoảng hồn, liên tục khom người cầu xin tha thứ.
Ta được Anh Đào đỡ lấy, tỏ vẻ chần chừ nhìn đại tỷ: “Tỷ tỷ, y phục bẩn hết rồi, hay là muội về trước nhé.”
Sắc mặt đại tỷ hơi biến đổi, nắm chặt tay áo ta: “Không được! Chúng ta đi cùng nhau, muội về rồi ta biết làm sao?”
Tỷ ấy khăng khăng bắt ta đi thay y phục trước. Đợi tỷ ấy xem mắt xong rồi mới cùng nhau hồi phủ.
15
Ở phía bên kia tấm bình phong. Lâm Tu Mậu vì e ngại lễ giáo, không tiện bước sang xem tình hình, đành phải dò hỏi từ bên này. Hắn gọi vài tiếng nhưng đại tỷ không đáp lời.
Lúc này ta đành phải rời tiệc, bèn giải thích với hắn một câu: “Ta không cẩn thận làm bẩn y phục, đành phải đi trước một bước, mời công tử cứ tự nhiên.”
Lâm Tu Mậu im lặng một lát, xoay người ngồi lại chỗ cũ.
Ta ra khỏi phòng, tìm chủ quán xin một phòng riêng khác. Khi thay y phục xong bước ra, tình cờ gặp ngay Phúc Vương.
Hắn mặc trường bào đỏ rực như máu, ánh mắt lạnh lẽo, đáng sợ. Đứng hiên ngang sừng sững trước cửa phòng “Ám Hương Doanh Tụ”, người qua đường chẳng ai dám lảng vảng quanh đó.
Kiếp trước làm phu thê hơn hai mươi năm, ta quá hiểu cái tính khí quái gở, hống hách của hắn. Yêu thì muốn người ta sống, ghét thì dồn người ta vào chỗ chết. Xem xong bức thư bị ta sửa đổi kia, e là hắn hận đại tỷ thấu xương rồi.
Ta âm thầm lùi lại, định đứng xem kịch hay. Ai ngờ Phúc Vương chợt ngẩng mắt lên, nhếch mép cười với ta: “Nha đầu xấu xí, đại tỷ của ngươi đâu?”
Ta nhìn quanh quất, nhất thời chưa kịp phản ứng.
“Nói ngươi đấy, nha đầu đen nhẻm. Phụ mẫu ngươi từ nhỏ cho ngươi ăn tương thay cơm à? Trông ngươi còn đen hơn cả đám thị vệ dãi nắng dầm mưa của bản vương nữa.”
Gân xanh trên thái dương giật bần bật. Ta nắm chặt tay, cố gắng điều hòa nhịp thở: “Vương gia nói đùa rồi, đại tỷ ban nãy gặp người quen nên đã dời gót sang phòng ‘Thiên Hương Quốc Sắc’ rồi.”
Phúc Vương bật cười lạnh lùng. Đưa mắt nhìn quanh, đi thẳng đến phòng của đại tỷ.
16
“Rầm ——”
Cửa phòng Thiên Hương Quốc Sắc bị đá văng. Phúc Vương phẩy tay, đám tùy tùng phía sau lập tức ùa vào.