Chương 3 - Bảo Bối Từ Kiếp Trước

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta lúc này bị dồn vào thế bí, ngang dọc gì cũng không thể tránh khỏi việc phải gặp Phúc Vương một lần. May mà trước ngày Phúc Vương tới cửa, để tránh rơi vào tình huống này, ta đã đặc biệt chuẩn bị sẵn hai kế hoạch dự phòng. Bây giờ coi như cũng có lúc dùng đến.

Ta chống đỡ cơn chóng mặt, loạng choạng bước ra cửa. Khi Anh Đào mở cửa ra, ánh nắng bên ngoài hắt vào. Ta theo bản năng cúi đầu, híp mắt lại.

Phúc Vương vừa nhìn thấy, liền nhấc đôi ủng đen lên đá mạnh vào người đại tỷ: “Đây là dung mạo tựa tiên nữ mà ngươi nói đấy hả? Ngươi coi bản vương là kẻ ngốc để lừa phỉnh sao?”

Đại tỷ đau đớn ngã xuống, cuộn tròn trên đất, lưng gập cong như con tôm. Nhưng chưa kịp để tỷ ấy nhìn rõ mặt ta, Phúc Vương đã vung tay chém mạnh, lưỡi dao xẹt qua cổ tay tỷ ấy. Máu tươi tuôn xối xả, mùi tanh ngọt thoang thoảng lan ra khắp khoảng sân.

10

Cả viện chìm vào tĩnh lặng. Mãi cho đến khi Phúc Vương mang theo bàn tay bị chém đứt của đại tỷ rời đi, phụ thân và mẫu thân mới tất tả chạy tới. Bọn họ kinh hãi nhìn ta:

“Đại Nhi, mặt con…”

Ta im lặng lắc đầu. Đưa mắt nhìn đại tỷ đang ngất lịm trên mặt đất.

Phụ thân nhíu chặt mày, bàn bạc với mẫu thân: “Nó đang độ tuổi xuất giá, lại xảy ra chuyện thế này, những mối hôn sự môn đăng hộ đối thì không trông cậy vào được nữa rồi. Phu nhân hãy để ý xem có nhà thương nhân nào gia cảnh khá giả không thì gả nó đi.”

Thương nhân và quan lại là hai giai cấp hoàn toàn khác nhau. Phụ thân tuy chỉ là một viên quan tép riu bát phẩm, nhưng đám thương nhân giàu có vạn quán kia cũng phải kính nể ông. Một đại tiểu thư con quan như đại tỷ, nếu được gả cho thương gia, dẫu có không được cả nhà họ yêu thích thì nhà đó cũng phải cung phụng tỷ ấy đàng hoàng. Cách sắp xếp này của phụ thân quả thực là suy nghĩ cho đại tỷ.

Nhưng đại tỷ liệu có cam tâm hay không?

11

Tất nhiên là không rồi. Nhận ra gia đình có ý định gả tỷ ấy cho thương nhân, đại tỷ liền nhốt mình trong phòng tuyệt thực. Mẫu thân đến khuyên can, nói hết nước hết cái cho tỷ ấy hiểu. Đổi lại chỉ là ánh mắt lạnh lẽo như nhìn kẻ thù của tỷ ấy:

“Cứ làm bộ giả nhân giả nghĩa mãi thế này, bà không thấy buồn nôn à?”

Mẫu thân khựng lại. Đại tỷ lạnh lùng chất vấn:

“Đích trưởng nữ do nguyên phối phu nhân sinh ra như ta thành kẻ tàn phế, chỉ đành hạ giá lấy đám thương nhân toàn mùi tiền. Còn đứa con gái do kế mẫu xuất thân nghèo hèn như bà sinh ra lại được leo lên cành cao, bám lấy quyền quý. Trong lòng bà đắc ý lắm phải không?”

Mẫu thân bàng hoàng, cuối cùng chẳng thốt nên lời. Khi bước ra khỏi phòng đại tỷ, dáng vẻ bà vẫn còn thẫn thờ.

“Nó… nó lại nghĩ về mẹ con ta như vậy sao.”

Có gì bất ngờ đâu? Ta khẽ cười:

“Bên cạnh đại tỷ có một ma ma do tiên phu nhân để lại. Bà ta nhớ ơn chủ cũ, sợ đại tỷ quên mất thân mẫu của mình nên cả ngày châm ngòi ly gián, chia rẽ tình cảm. Đại tỷ tự biết mình không phải con ruột của người nên luôn giữ khoảng cách, lại bị đám nô tài kia xúi giục nên ngày càng xa lánh người. Sau này, để khỏi phải gọi một tiếng ‘nương’, tỷ ấy còn kéo con cùng gọi người là ‘mẫu thân’.”

Mẫu thân hoàn hồn, đờ đẫn nhìn ta. Ta mỉm cười nhạt:

“Hôm đó, đại tỷ dụ Phúc Vương đến viện của con, rắp tâm dâng con cho Phúc Vương để giữ lại một ngón tay của mình. Con không chịu mở cửa, tỷ ấy liền đập cửa rầm rầm, ý đồ đổ dồn sự ác ý của Phúc Vương sang con. Phúc Vương bị lời nói của tỷ ấy khơi dậy nghi ngờ, cũng ép con phải ra gặp mặt.”

“Nếu không nhờ con phòng bị trước, e rằng đã rơi vào bẫy của tỷ ấy, không minh bạch mà bị đưa đi làm thiếp cho người ta rồi.”

Mẫu thân bừng tỉnh, chỉ vào mặt ta nói: “Cho nên mặt con đổi sắc, là vì…”

Ta gật đầu: “Là vì nữ nhi đã dùng thuốc làm đen da. Từ khi đại tỷ đắc tội với Phúc Vương, con luôn lo sợ bị vạ lây nên đã sai Anh Đào đi tìm loại thuốc che giấu dung mạo, uống một liều có thể duy trì ba tháng.”

Mẫu thân đánh giá làn da đen nhẻm của ta, rũ hai vai xuống, thở hắt ra một hơi dài: “Nếu đã như vậy, từ nay về sau, chuyện của nó ta sẽ không bận tâm nữa.”

Mẫu thân quay người, được hạ nhân dìu đi. Ta dừng bước một lúc. Đang chuẩn bị rời đi thì phát hiện một tiểu nha hoàn từ trong viện của đại tỷ lén lút bước ra, vẻ mặt căng thẳng.

Anh Đào chặn người lại hỏi. Tiểu nha hoàn không chịu nổi dọa dẫm, quỳ sụp xuống: “Nô tỳ chỉ giúp đại tiểu thư chạy việc đưa thư thôi, nô tỳ không biết gì hết.”

Ta ra hiệu bằng mắt cho Anh Đào. Anh Đào gật đầu, lập tức lục soát người tiểu nha hoàn. Sau đó moi ra được một phong thư gửi cho Phúc Vương.

12

[Kính mong vương gia bình an. Thần nữ những ngày qua luôn kiểm điểm lại lỗi lầm, hận mình làm việc không chu toàn, quản giáo muội muội không nghiêm, khiến vương gia hiểu lầm. Thần nữ không dám xin ngài tha thứ hoàn toàn, chỉ mong vương gia có thể cho thần nữ một cơ hội lập công chuộc tội.]

[Ba ngày sau, thần nữ có chuẩn bị tiệc trà tại phòng “Ám Hương Doanh Tụ” ở Lầu Thiên Hương, kính cẩn đón chờ vương gia quang lâm.]

Ta đọc qua một lượt. Hóa ra, đại tỷ vẫn chưa bỏ cuộc. Nhưng viết thế này thì Phúc Vương sao mà bận tâm cho được.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)