Chương 1 - Bánh Nếp Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đồng nghiệp ngày nào cũng mang bánh nếp cho tôi. Tôi đem cho mèo hoang ăn hết. Tháng sau, cảnh sát phong tỏa cả dải cây xanh.

Đồng nghiệp Tiểu Trần sáng nào cũng đúng giờ mang bánh nếp đến cho tôi, nói là mẹ cô ấy tự tay làm từ sớm, hấp còn nóng, coi như chút tấm lòng.

Tôi ghét đồ dẻo dính răng, nhưng trước mặt cô ấy vẫn khen ngon. Quay lưng đi, tôi đem hết cho con mèo hoang ở đầu hành lang.

Cứ thế tròn một tháng.

Cho đến tuần trước, bác làm vườn đi cắt tỉa dải cây xanh lưỡi xẻng bỗng chạm phải thứ gì đó cứng.

Bác cúi xuống nhìn, rồi giật lùi ba bước, điện thoại suýt rơi khỏi tay.

Nửa tiếng sau, cả dải cây xanh bị cảnh sát giăng dây phong tỏa.

Có người chỉ về hướng cửa sổ nhà tôi rồi nói:

“Chính là từ bên đó đem tới.”

01

Đồng nghiệp Trần Khiết lại mang bánh nếp đến.

Trong túi nilon là một hộp giữ nhiệt, vẫn còn âm ấm.

Cô ấy nói, mẹ cô ấy tự làm, sáng nào cũng hấp mới.

Tôi mỉm cười nhận lấy, nói:

“Cảm ơn nhé, phiền bác quá.”

Đây đã là ngày thứ ba mươi.

Chỗ ngồi của Trần Khiết đối diện tôi. Cô ấy là kiểu con gái trầm, ít nói, hơi hướng nội.

Một tháng trước, cô ấy đột nhiên bắt đầu mang bữa sáng cho tôi.

Là loại bánh nếp thủ công này. Không lớn, trắng mềm, bên ngoài phủ một lớp bột đậu vàng.

Thật ra tôi không thích ăn mấy món dẻo dính răng như vậy.

Nhưng lại ngại từ chối tấm lòng của cô ấy.

Ngày đầu tiên, tôi ăn một miếng ngay trước mặt cô ấy, rồi nói:

“Ngon thật.”

Cô ấy vui thấy rõ.

Từ hôm đó, chuyện này trở thành tiết mục cố định mỗi sáng.

Tôi nhận bánh, đợi cô ấy quay đi, rồi lặng lẽ rời khỏi chỗ ngồi.

Phòng trà của công ty có một cửa sau thông ra hành lang.

Ở góc gần cửa hành lang có một con mèo vàng đi lạc.

Nó rất gầy, lại rất sợ người.

Tôi đặt bánh nếp vào một chiếc đĩa nhỏ, đẩy tới trước mặt nó.

Lần nào nó cũng cảnh giác nhìn tôi một lúc, rồi mới cúi đầu ăn ngấu nghiến.

Ăn xong, nó lại chui về thùng giấy trong góc.

Suốt một tháng, ngày nào cũng vậy.

Tôi cho mèo ăn, Trần Khiết cho tôi ăn, tạo thành một chuỗi thức ăn kỳ lạ.

Cho đến tuần trước.

Tôi vẫn đặt bánh nếp vào đĩa như thường lệ, nhưng con mèo vàng không xuất hiện.

Tôi đợi một lúc, không thấy động tĩnh gì.

Tôi tưởng nó đang ngủ nên quay về văn phòng.

Chiều hôm đó, dưới lầu bỗng có tiếng xôn xao.

Tôi nhìn xuống từ cửa sổ.

Bên cạnh dải cây xanh của khu chung cư, một vòng người đang vây lại.

Bác làm vườn họ Vương đứng giữa đám đông, mặt trắng bệch, tay chỉ vào một mảng đất vừa bị đào lên.

Tôi nhận ra dải cây xanh đó.

Nó nằm đối diện tòa nhà công ty tôi.

Bình thường tôi vẫn đi xuyên qua đó để sang ga tàu điện bên kia đường.

Rất nhanh, xe cảnh sát tới.

Dây cảnh báo màu vàng được kéo lên.

Vài cảnh sát mặc đồng phục bước tới, ngồi xổm xuống nhìn thứ trong hố.

Tôi không nhìn rõ đó là gì.

Chỉ cảm thấy bầu không khí rất bất thường.

Hàng xóm xung quanh xì xào bàn tán.

“Chuyện gì vậy?”

“Nghe nói bác Vương đang cắt tỉa cây, xẻng chạm phải thứ gì đó cứng.”

“Đào lên nhìn một cái, bác ấy sợ mất hồn luôn.”

Tim tôi khẽ thót lại.

Dải cây xanh đó gần đây đúng là hơi lạ.

Mấy bụi đông thanh vốn đang xanh tốt bỗng dưng chết khô không rõ lý do.

Lá vàng đi rồi rụng từng mảng.

Đúng lúc đó, tôi thấy một cảnh sát ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua tòa nhà của chúng tôi.

Trong đám đông, một bà cô giơ tay chỉ.

Bà ấy chỉ về phía cửa sổ nhà tôi.

Cũng có thể là cửa sổ công ty tôi.

Một cảnh sát nhìn theo hướng bà ấy chỉ, lấy sổ nhỏ ra ghi chép gì đó.

Tôi không nghe rõ họ nói gì.

Nhưng một thanh niên đứng cạnh bà cô đó nói rất to.

Dù cách xa như vậy, tôi vẫn nghe rõ mồn một.

“Chính là từ bên đó đem tới.”

Tim tôi chìm xuống.

02

Cảnh sát rất nhanh đã tìm đến tôi.

Hai người, một nam một nữ, đều còn trẻ.

Nam cảnh sát họ Lý. Anh ấy đưa thẻ công tác cho tôi xem.

Lãnh đạo công ty đi cùng họ, gọi tôi vào phòng họp.

Sắc mặt lãnh đạo rất căng thẳng.

“Phương Vũ, các đồng chí cảnh sát có vài câu muốn hỏi cô. Cô cứ phối hợp cho tốt.”

Tôi gật đầu, ngồi xuống đối diện họ.

Tim đập rất nhanh.

“Chị Phương Vũ, đừng căng thẳng.” Cảnh sát Lý mở lời, giọng rất bình tĩnh. “Chúng tôi muốn tìm hiểu một chút về chuyện dải cây xanh dưới lầu.”

“Tôi… tôi không biết gì cả.”

“Chúng tôi đã xem camera của khu chung cư.”

Nữ cảnh sát nói tiếp:

“Trong suốt một tháng qua mỗi sáng khoảng bảy giờ bốn mươi lăm, chị đều dừng lại ở cùng một vị trí khoảng một phút.”

Lòng bàn tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi.

Vị trí đó chính là nơi tôi cho mèo ăn.

“Tôi ở đó… cho một con mèo hoang ăn.” Tôi nói nhỏ.

“Chị cho nó ăn gì?” Cảnh sát Lý hỏi.

“Bánh nếp.”

“Bánh nếp?”

“Vâng. Là bữa sáng đồng nghiệp đem cho tôi, tôi không thích ăn nên…”

“Đồng nghiệp nào?”

“Trần Khiết, ngồi đối diện tôi.”

Cảnh sát Lý và nữ cảnh sát nhìn nhau.

“Ngày nào chị cũng vứt bánh nếp ở đó sao?”

“Không phải vứt. Tôi đặt vào một chiếc đĩa nhỏ, con mèo sẽ tự ăn.”

“Con mèo đó đâu?”

“Tôi không biết. Từ hôm qua đã không thấy nó.”

Phòng họp chìm vào im lặng.

Tôi cảm giác ánh mắt họ như đèn pha chiếu thẳng lên người mình.

“Chị Phương Vũ, chúng tôi có thể xem loại bánh nếp chị nói không?”

“Bánh hôm nay… tôi chưa kịp đem cho mèo.”

Tôi quay về chỗ làm, lấy từ hộp giữ nhiệt ra một chiếc bánh nếp bọc trong túi bảo quản thực phẩm rồi đưa cho họ.

Cảnh sát Lý không trực tiếp cầm bằng tay, mà bảo nữ cảnh sát đeo găng, cho nó vào túi vật chứng.

Tôi càng hoảng hơn.

“Chỉ là một cái bánh nếp bình thường thôi, có cần vậy không?” Tôi không nhịn được hỏi.

“Chỉ là quy trình.”

Cảnh sát Lý nhìn tôi.

“Theo những gì chúng tôi biết, các cây bị chết trong dải cây xanh có phát hiện thành phần độc hại trong mẫu đất.”

“Thứ chúng tôi tìm thấy được chôn ngay dưới những cây đó.”

“Là thứ gì?” Tôi buột miệng hỏi.

Anh ấy không trả lời.

Chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Chị Phương Vũ, câu hỏi cuối cùng.”

Giọng anh ấy đột nhiên nghiêm lại.

“Chị có chắc thứ chị cho mèo ăn mỗi ngày chỉ là bánh nếp bình thường không?”

Tôi sững người.

“Ý anh là sao?”

“Chị có chắc bên trong chỉ có gạo nếp và đường không?”

03

Tôi không biết mình đã rời khỏi phòng họp bằng cách nào.

Câu hỏi của cảnh sát Lý như một cái gai cắm trong đầu tôi.

Bên trong chỉ có gạo nếp và đường không?

Một cái bánh nếp thủ công thì còn có thể có gì nữa?

Ánh mắt đồng nghiệp nhìn tôi đều là lạ.

Trần Khiết vẫn như mọi ngày, lặng lẽ ngồi đối diện, cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy trong sự im lặng của cô ấy có một thứ gì đó khó nói nên lời, rất quái dị.

Tôi mơ hồ chịu đựng đến giờ tan làm.

Tôi không đi tàu điện mà gọi xe về nhà.

Suốt đường đi, đầu óc tôi rối tung.

Thành phần độc hại.

Con mèo vàng mất tích.

Thứ bị chôn dưới đất.

Và gương mặt mờ nhạt của Trần Khiết.

Những manh mối đó như mảnh vỡ, không ghép nổi thành một bức tranh hoàn chỉnh, nhưng vẫn khiến sống lưng tôi lạnh toát.

Về đến nhà, chồng tôi, Cố Thành, đang ngồi phòng khách xem bóng đá.

“Về rồi à?” Anh ta không ngẩng đầu.

Tôi thay giày, đi tới ngồi cạnh anh ta.

“Cố Thành, hôm nay… cảnh sát đến công ty tìm em.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)