Đồng nghiệp ngày nào cũng mang bánh nếp cho tôi. Tôi đem cho mèo hoang ăn hết. Tháng sau, cảnh sát phong tỏa cả dải cây xanh.
Đồng nghiệp Tiểu Trần sáng nào cũng đúng giờ mang bánh nếp đến cho tôi, nói là mẹ cô ấy tự tay làm từ sớm, hấp còn nóng, coi như chút tấm lòng.
Tôi ghét đồ dẻo dính răng, nhưng trước mặt cô ấy vẫn khen ngon. Quay lưng đi, tôi đem hết cho con mèo hoang ở đầu hành lang.
Cứ thế tròn một tháng.
Cho đến tuần trước, bác làm vườn đi cắt tỉa dải cây xanh lưỡi xẻng bỗng chạm phải thứ gì đó cứng.
Bác cúi xuống nhìn, rồi giật lùi ba bước, điện thoại suýt rơi khỏi tay.
Nửa tiếng sau, cả dải cây xanh bị cảnh sát giăng dây phong tỏa.
Có người chỉ về hướng cửa sổ nhà tôi rồi nói:
“Chính là từ bên đó đem tới.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận