Chương 6 - Bánh Đậu Hà Lan Và Trái Tim Đau Khổ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Cầu xin Thái thượng hoàng… ở lại với thần thiếp thêm một lát…”

Cung nhân đột nhiên đến bẩm báo:

“Thục Thái phi lại không chịu uống thuốc.”

Bùi Chấp kiên quyết gạt tay ta ra:

“Bao nhiêu năm nay, nàng cũng biết tính tình Lan Tư. Nàng ấy cần người dỗ dành. Nếu ta không đến, nàng ấy sẽ không chịu uống thuốc.”

“Khương Lạc, nàng làm hoàng hậu cả đời, bây giờ lại là Thái hậu tôn quý. Nàng đã nhường nàng ấy nhiều lần như vậy, cũng không thiếu lần này.”

Bởi vì ta đoan trang hiểu lễ, đã nhường nhịn quá nhiều lần nên bọn họ sớm xem đó là chuyện đương nhiên.

Vì vậy, đến lần gặp cuối cùng, lần bầu bạn cuối cùng, ta cũng phải nhường cho nàng ta.

Môi ta run rẩy, không nói được lời nào, chỉ có thể nhìn hắn không quay đầu mà đi đến chỗ Thôi Lan Tư.

Trong cung điện im lặng không tiếng động.

Cung nhân cẩn thận đặt bát thuốc trước bàn ta.

Ta cũng không quen uống loại thuốc đắng như vậy, nhưng Bùi Chấp lại lạnh mặt trách ta làm bộ làm tịch, quá mức yếu đuối.

Nhưng đến chỗ Thôi Lan Tư, hắn lại bằng lòng thổi nguội thuốc, chuẩn bị mứt quả, từng thìa từng thìa dỗ nàng ta uống.

Hôn sự sắp đến.

Ngũ điện hạ hoàn tục, trở về từ chùa.

Hoàng hậu nương nương tổ chức yến tiệc, để ta và Bùi Tịch gặp mặt thêm một lần, xác định những việc liên quan đến hôn sự.

Trong yến tiệc, Bùi Tịch đưa cho ta kinh Phật do hắn tự tay sao chép và chuỗi Phật châu do chính tay hắn xâu lại.

“Ta quỳ trước Phật, tụng niệm một nghìn lần. Hy vọng chư Phật trên trời nghe thấy, phù hộ Khương tiểu thư cả đời bình an khỏe mạnh.”

Ta nhận tất cả những thứ hắn tặng, cũng đưa lại quà đáp lễ.

Bùi Chấp ngồi đối diện vẫn luôn nhíu mày, sắc mặt phủ một tầng sương lạnh.

Hắn đột nhiên ra lệnh cho cung nhân:

“Ngự Thiện phòng vừa làm bánh đậu xanh mang lên cho Khương tiểu thư một phần.”

Đợi bánh đậu xanh được dâng lên, ta không hề động vào, chỉ hơi nhíu mày.

Ta còn chưa lên tiếng, giọng nói trong trẻo lạnh lùng bên cạnh đã vang lên trước:

“Hoàng huynh nhầm rồi.”

“Khương tiểu thư không thích ăn bánh đậu xanh.”

“Sao có thể?”

Bùi Chấp thất thố nhìn ta.

Ta giơ tay đẩy đĩa bánh đậu xanh ra xa, kinh ngạc nhìn Bùi Tịch bên cạnh:

“Sao người biết khẩu vị của ta?”

Hắn khẽ cười, đôi mày như tranh giãn ra:

“Lần trước nàng đến chùa dùng cơm chay, cháo đậu xanh do tăng nhân mang tới, nàng không động một miếng.”

Bùi Chấp ngồi đối diện cứng đờ, sắc mặt trắng bệch.

Hắn lẩm bẩm, lại theo bản năng muốn trách ta kén chọn:

“Sao có thể? Cô nhớ… nàng cũng thích ăn bánh đậu Hà Lan. Đều làm từ đậu bánh đậu xanh cũng phải giống nhau chứ.”

Giống nhau sao?

Sao có thể giống nhau?

Tuy đều làm từ đậu nhưng mùi vị khác nhau một trời một vực.

Chỉ là trong mắt hắn, ta có thể miễn cưỡng chấp nhận.

Cho nên cho dù đã trải qua hai đời, hắn vẫn không nhớ.

Miễn cưỡng ăn một đĩa bánh đậu xanh miễn cưỡng làm hoàng hậu không được sủng ái cả đời.

Dưới ánh đèn cung mạ vàng, hàng mi ta khẽ run. Ta nghiêm túc nhìn Bùi Chấp:

“Điện hạ, bánh đậu xanh và bánh đậu Hà Lan không giống nhau.”

“Thần nữ không thích bánh đậu xanh…”

Cũng không thích người.

“Ta sẽ không miễn cưỡng bản thân chấp nhận nữa.”

11

Ngày ta và Bùi Tịch đại hôn, Bùi Chấp đã bỏ lỡ hôn lễ của chúng ta.

Hắn không ở kinh thành mà nhận được mật báo của thuộc hạ, ngay trong đêm xuống Giang Nam tìm nữ tử kia.

Hoàng hậu nương nương biết con trai mình cấm dục lạnh nhạt, một lòng hướng Phật.

Bà sợ ta chịu ấm ức sau khi thành thân nên cố gắng bù đắp cho ta.

Ngoài sính lễ do Bùi Tịch đưa tới, bà còn ban thêm mấy rương châu báu.

Nghi thức xuất giá của ta còn long trọng hơn cả lúc gả vào Đông cung ở kiếp trước.

Chuyện này nhất thời trở thành đề tài bàn tán khắp đầu đường cuối ngõ. Có quý nữ hâm mộ, cũng có người khinh thường.

“Nghi thức long trọng đến đâu, gả qua đó cũng chỉ chịu cảnh góa bụa khi chồng còn sống!”

“Ngũ điện hạ thanh cao, cấm dục giữ giới nhiều năm như vậy, hắn có thể chạm vào nàng ta sao?”

Đêm tân hôn, trong lòng ta cũng thấp thỏm bất an.

Cho đến khi bàn tay với các khớp xương rõ ràng, thường ngày vẫn lần tràng hạt kia vén khăn trùm đầu của ta lên.

Hắn cởi tăng y màu trắng, thay bằng hỷ bào màu đỏ.

Nhưng vẫn giống như tuyết trên đỉnh núi, như hoa ưu đàm trên cành không thể khinh nhờn.

Môi lưỡi ta khô khốc, tim đập quá nhanh.

Thì ra kéo một Phật tử thánh khiết vào hồng trần, làm hắn nhiễm bụi trần lại có cảm giác như vậy.

Ta ôm chăn, lắp bắp hỏi hắn:

“Chúng ta ngủ riêng nhé? Như vậy sẽ không phá hỏng việc tu hành của người.”

Chuỗi Phật châu khẽ lay động.

Hắn nắm lấy ta.

“Trước kia không phá giới là vì không ai có thể làm tâm trí ta rối loạn.”

Hắn khẽ mím đôi môi nhạt màu như hoa anh đào, chậm rãi tiến lại gần.

“Vậy còn bây giờ?”

“Bây giờ…”

Hắn chắp hai tay, thành kính và dịu dàng nhìn ta.

“Khương Lạc, nàng là kiếp nạn của ta, cũng là vị Phật độ ta.”

Chuỗi Phật châu lạnh lẽo lướt qua những ngón tay đan chặt của hai người.

Hỷ bào đỏ thẫm phủ xuống.

Chóp mũi ta tràn ngập hương đàn từ bi, dịu dàng trên người hắn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)