Chương 5 - Bánh Đậu Hà Lan Và Trái Tim Đau Khổ
“Ngũ hoàng tử tin Phật, lòng dạ lương thiện, con người cũng thuần khiết. Sau này có thể tránh xa triều đình cũng là một lựa chọn không tệ.”
Mẫu thân vỗ tay ta, đôi mắt đỏ hoe:
“Nhưng Ngũ điện hạ một lòng tu Phật, từ trước đến nay thanh tâm quả dục…”
“Mẫu thân chỉ sợ con chịu ấm ức. Lạc nhi của ta tốt như vậy, dung mạo và tài học đều xuất chúng, được mẫu thân nâng niu trong lòng bàn tay từ nhỏ.”
Ta lau nước mắt cho mẫu thân, vất vả lắm mới để hạ nhân đỡ bà về nghỉ ngơi trước.
Vừa quay đầu, ta đã nhìn thấy Bùi Chấp đứng dưới hành lang, mày nhíu chặt, sắc mặt lạnh lùng, không biết đã đến từ bao giờ.
Hắn nhíu mày hỏi ta:
“Ngũ đệ có tốt hơn nữa thì liên quan gì đến nàng?”
Ta cầm thiệp hỷ trên bàn, còn chưa kịp đưa cho Bùi Chấp đã nghe hắn nói tiếp:
“Chẳng lẽ không thể gả cho cô nên nàng lại nhắm đến Ngũ đệ?”
Ánh mắt hắn nhìn ta đầy khinh miệt, giống như đang cười nhạo ta không biết tự lượng sức mình.
“Khương Lạc, dẹp bỏ tâm tư của nàng đi. Bùi Tịch không thể vì nàng mà phá giới, bước vào hồng trần.”
“Nó là đệ đệ của cô, cô hiểu nó nhất.”
“Trước đây có một công chúa Tây Vực vừa gặp đã yêu nó, cam nguyện làm Minh phi, trợ giúp nó tu hành nhưng nó vẫn không đồng ý. Huống chi là nàng?”
Ta hơi chần chừ.
Nhưng năm ngày nữa chính là ngày ta thành thân với đệ đệ hắn!
Cuối cùng, ta đặt thiệp hỷ trở lại, chuyển sang chủ đề khác:
“Điện hạ đến nhà họ Khương có chuyện gì?”
Hắn cau mày:
“Cô đã điều tra được một vài chuyện.”
Ánh mắt sâu thẳm dừng trên mặt ta.
“Có phải nàng từng dùng hương Thanh Lộ không?”
Trước kia ta rất thích dùng hương, từng học cách chế hương từ một phu nhân giỏi điều chế hương liệu trong kinh thành.
Ta đã điều chế ra một loại hương độc nhất vô nhị, đặt tên là “Thanh Lộ”.
Chỉ là sau khi ngoại tổ mẫu ở Giang Nam qua đời, ta đau lòng rất lâu, dần thay đổi sở thích, không còn thích dùng hương nữa.
Khi tham gia yến tiệc trong kinh thành, các quý nữ ngửi thấy hương thơm trên người ta đều cảm thấy dễ chịu và yêu thích.
Họ nói mùi hương thanh nhã, ý vị dài lâu.
Nhưng đây là loại hương do chính tay ta điều chế, bọn họ có muốn mua cũng không mua được.
Có một quý nữ đột nhiên đến kỳ kinh nguyệt, làm bẩn y phục, bị người khác xa lánh, chỉ có thể dùng quạt che mặt.
Ta thấy nàng ấy khóc đỏ cả mắt, vô cùng đáng thương nên chia cho nàng ấy một ít hương Thanh Lộ trong túi thơm…
Trên đời này, người từng dùng hương Thanh Lộ chỉ có ta và nàng ấy.
Đối diện với ánh mắt dò xét của Bùi Chấp, ta bình tĩnh lắc đầu:
“Thần nữ đã không dùng hương từ lâu. Thời gian đã quá lâu, thần nữ không còn nhớ rõ.”
Nghe lời phủ nhận của ta, biểu cảm trên mặt Bùi Chấp không rõ là thở phào nhẹ nhõm hay thất vọng.
Hắn cong môi cười:
“Cô biết ngay chắc chắn thuộc hạ đã điều tra nhầm.”
“Sao manh mối có thể dẫn đến chỗ nàng được?”
Ta không đổi sắc mặt, cung tiễn Bùi Chấp rời đi.
Đến khi đứng dậy, ta mới phát hiện lòng bàn tay đã phủ một lớp mồ hôi lạnh.
Chỉ hy vọng hắn điều tra sang người khác, tùy tiện đưa một nữ tử nào đó từ Giang Nam trở về làm Thái tử phi của hắn cũng được.
10
Ngày đường muội làm lễ cập kê, gia đình thúc phụ mở tiệc chiêu đãi các quý nữ trong kinh thành.
Dù sao nàng ấy cũng là đường muội của ta, ta không tiện vắng mặt, còn đặc biệt đến phố dài chọn một món quà cập kê tặng nàng ấy.
Buổi trưa, sau khi lễ cập kê kết thúc, ta rảnh rỗi không có việc gì nên đi dạo trong hậu viện.
Đường muội trời sinh yêu thích những con vật lông xù.
Thẩm thẩm nuông chiều nàng ấy, đặc biệt mở riêng một khoảng sân để nàng ấy nuôi mèo, chó và mấy con thỏ ăn cỏ…
Lòng ta khẽ động. Vừa bước tới, ta đã chú ý đến một vạt váy trên bãi cỏ.
Hôm nay, Thôi Lan Tư cũng đến dự tiệc.
Nàng ta dẫn theo nha hoàn, ngồi xổm xuống, cố gắng khắc phục nỗi sợ để trêu đùa những con mèo, con chó và cho chúng ăn thịt.
Nhưng khi những con vật ấy đến gần, nàng ta vẫn không nhịn được cảm giác ghê sợ và kinh hãi.
Nàng ta bực bội oán trách nha hoàn bên cạnh:
“Đều tại Khương Lạc thích thể hiện!”
“Thái tử điện hạ đã lâu không đến thăm ta.”
“Lần trước, ta đến thư phòng Đông cung, nhìn thấy trên bàn điện hạ đặt một bức tranh vẽ nữ tử che mặt.”
“Đôi mắt của nữ tử trong tranh có vài phần giống ta, nhưng nhìn kỹ lại không giống lắm…”
Nàng ta tức giận cắn chặt môi:
“Không biết là tiểu thư nhà nào lại lẳng lơ như vậy, cố ý quyến rũ Thái tử!”
“Ta sắp gả vào Đông cung, tuyệt đối không thể để người khác cướp mất sự sủng ái của điện hạ.”
Ta nghe một lát, suýt nữa không nhịn được mà bước lên nói với Thôi Lan Tư rằng nàng ta hoàn toàn không cần lo lắng bất an.
Kiếp trước, ta và Thôi Lan Tư cùng lâm trọng bệnh, tuổi già sức yếu.
Tóc mai nàng ta trắng như tuyết, nhưng vẫn có thể nhìn ra dáng vẻ mỹ nhân khi còn trẻ.
Bùi Chấp chăm sóc nàng ta rất tốt. Nàng ta thuận lợi bình an cả đời, chưa từng phải chịu chút khổ sở nào.
Mấy chục năm trôi qua ân cứu mạng nhỏ bé năm xưa đã bị Bùi Chấp quên từ lâu, hắn cũng không còn để tâm.
Ta ngày đêm ho khan khó thở, ngay cả hít thở cũng vô cùng khó khăn.
Ta nắm tay Bùi Chấp, cố gắng khàn giọng cầu xin:
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: