Chương 17 - Bản Tình Ca Của Hoàng Hậu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Chờ tới ngày em nguyện ý toàn tâm toàn ý yêu anh.”

Quân Dực nghe vậy, lòng như dao cắt, vạn tiễn xuyên tâm.

Đoạn tình cảm rất tệ ấy…

Là hắn.

Người đã khiến nàng bị tổn thương rất sâu…

Là hắn.

Chính hắn tự tay đẩy nàng ra.

Hủy sạch tất cả tín nhiệm cùng tình yêu của nàng.

Đẩy nàng vào vòng tay người khác.

Hắn mới là quá khứ không xứng nhất được xuất hiện trong cuộc sống mới của nàng.

Quân Dực bắt đầu điên cuồng tìm cách khiến Nguyễn Vân Thư nhìn thấy, nghe thấy hắn.

Hắn thử nhập thân.

Nhưng hết lần này tới lần khác bị bật ra.

Hắn thử báo mộng.

Nhưng giấc mơ nàng bình lặng không gợn sóng.

Hắn không vào được.

Hắn thử lúc đêm khuya yên tĩnh tạo một chút âm thanh.

Nàng chỉ nghi hoặc nhìn quanh rồi lại tiếp tục làm chuyện của mình.

Hắn giống như u hồn bất lực nhất.

Bị nhốt bên cạnh nàng.

Nhìn nàng càng lúc càng xa hắn.

Nhìn nàng bước về phía một nam nhân khác.

Bước về tương lai hoàn toàn mới không có hắn.

Cảm giác ấy còn đau hơn lăng trì.

Đau hơn cái chết.

Ngày hôm ấy, Nguyễn Vân Thư tăng ca trong thư phòng, xử lý một phương án khó giải quyết tới tận đêm khuya.

Nàng mệt đến mức nằm bò trên bàn ngủ thiếp đi.

Quân Dực phiêu tới bên nàng.

Si ngốc nhìn gương mặt nghiêng đang ngủ.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ rơi lên mặt nàng.

Yên tĩnh mà đẹp đẽ.

Hàng mi dài đổ một bóng nhỏ dưới mắt.

Đôi mày hơi nhíu.

Dường như trong mơ cũng còn chuyện phiền lòng.

Hắn đưa tay.

Cách một khoảng không, hư hư vẽ lại đôi mày, sống mũi, đôi môi nàng.

“Vân Thư…”

Hắn gọi không thành tiếng.

Hồn thể khẽ run.

“Trẫm nhớ nàng quá…”

“Trẫm thật sự biết sai rồi…”

“Nàng nhìn trẫm một cái…”

“Chỉ một cái thôi…”

【Chương 17】

Chương 17

Có lẽ nỗi nhớ cùng hối hận đã đạt tới cực hạn, phá vỡ một giới hạn nào đó.

Một giọt chất lỏng trong suốt vậy mà ngưng tụ nơi khóe mắt hồn thể hắn.

Rơi xuống.

Xuyên qua khoảng không vô hình.

Nhẹ nhàng nhỏ lên mu bàn tay Nguyễn Vân Thư đang đặt bên bàn.

Nguyễn Vân Thư bị cảm giác lạnh bất ngờ đánh thức.

Nàng mơ màng ngẩng đầu.

Nhìn mu bàn tay mình.

Ở đó có một giọt nước nhỏ trong suốt đang từ từ trượt xuống.

Nàng sững người.

Đưa tay chạm vào.

Lại đưa lên chóp mũi ngửi thử.

Không có bất kỳ mùi gì.

Giống như giọt nước bình thường nhất.

Nàng nghi hoặc ngẩng đầu nhìn quanh.

Thư phòng im phăng phắc.

Chỉ có một mình nàng.

Cửa sổ đóng kín.

Không có gió.

Quân Dực nín thở.

Phiêu tới trước mặt nàng.

Đầy mong đợi nhìn nàng.

Trong lòng điên cuồng cầu nguyện:

Cảm nhận được rồi sao?

Vân Thư!

Là trẫm!

Trẫm ở đây!

Ánh mắt Nguyễn Vân Thư quét qua căn phòng trống.

Lại nhìn giọt nước gần khô trên mu bàn tay.

Cuối cùng nàng khẽ lắc đầu.

Tự giễu bật cười:

“Có lẽ mệt quá nên xuất hiện ảo giác rồi.”

Nàng rút một tờ giấy lau vệt nước trên tay.

Xoa huyệt thái dương.

Lại chuyển mắt về màn hình máy tính tiếp tục làm việc.

Ánh sáng trong mắt Quân Dực từng chút tắt đi.

Hắn chán nản phiêu vào góc.

Nhìn Nguyễn Vân Thư chuyên chú làm việc.

Nhìn cốc cà phê bên tay nàng dần nguội.

Nhìn động tác quen thuộc cắn đầu bút khi nàng cau mày suy nghĩ…

Tất cả đều quen thuộc đến thế.

Nhưng cũng xa xôi đến thế.

Xa tới mức ngăn cách bởi sinh tử.

Ngăn cách bởi nghìn năm thời gian.

Ngăn cách bởi…

Cánh cửa trái tim nàng đã sớm đóng lại với hắn.

Hắn đưa tay, muốn chạm một lọn tóc rơi trên vai nàng.

Đầu ngón tay vẫn xuyên qua.

Chỉ còn một mảnh không khí lạnh buốt, hư vô.

Một năm sau.

Tình cảm giữa Nguyễn Vân Thư và Cố Trầm Chu ổn định mà kiên định.

Hai người quyết định bước vào hôn nhân.

Đêm cầu hôn, Cố Trầm Chu bao trọn nhà hàng xoay có tầm nhìn đẹp nhất thành phố.

Ngoài cửa kính sát đất là cảnh đêm thành thị rực rỡ.

Trong nhà hàng phủ đầy hoa hồng champagne được vận chuyển bằng đường hàng không.

Ánh nến lay động.

Không khí lãng mạn tới cực điểm.

Hắn quỳ một gối.

Trên tay nâng chiếc hộp nhung đang mở.

Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương thiết kế đơn giản mà sáng lấp lánh.

“Vân Thư.”

Hắn nhìn nàng.

Ánh mắt dịu dàng mà trang trọng.

“Gả cho anh.”

“Để anh chăm sóc em, bảo vệ em, yêu em cả đời.”

“Cho anh cơ hội ấy, được không?”

Nguyễn Vân Thư nhìn tình yêu cùng chân thành rõ ràng trong mắt hắn.

Vành mắt hơi nóng.

Những vết thương được hắn cẩn thận chăm sóc, từng chút xoa dịu, dường như vào khoảnh khắc này đã trở nên xa xôi.

Nàng nhẹ nhàng gật đầu.

Nước mắt rơi xuống.

Khóe môi lại nở nụ cười dịu dàng.

“Được.”

Cố Trầm Chu vui mừng như điên.

Cẩn thận đeo nhẫn lên ngón áp út của nàng.

Kích thước vừa vặn.

Hắn đứng dậy.

Ôm chặt nàng vào lòng.

Cúi đầu hôn đi nước mắt.

Rồi hôn lên đôi môi nàng.

Xung quanh vang lên tiếng vỗ tay chúc phúc.

Quân Dực đứng ngay bên cạnh.

Nhìn chiếc nhẫn kim cương lấp lánh dưới ánh nến khóa lấy ngón tay thon dài của nàng.

Nhìn hai người không coi ai ra gì mà ôm hôn.

Giống như cả thế giới chỉ còn đối phương.

Hắn chợt nhớ rất nhiều năm trước.

Hắn từng nắm tay nàng đứng trên triều đường vừa trải qua trận huyết tẩy, còn chưa hoàn toàn bình ổn.

Bất chấp cả điện ồ lên cùng những lão thần lấy cái chết can gián.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng