Chương 16 - Bản Tình Ca Của Hoàng Hậu
Lịch sự mà xa cách.
Nhìn nàng tan làm một mình đi siêu thị mua thức ăn.
Trở về nấu cơm.
Yên tĩnh ăn uống.
Đọc sách.
Ngủ.
Cuộc sống của nàng càng ngày càng bình yên.
Thế giới không còn hắn…
Dường như nàng sống rất tốt.
Nhận thức ấy khiến niềm vui mất rồi tìm lại trong lòng Quân Dực dần bị một nỗi hoảng sợ khổng lồ thay thế.
Trong thế giới của nàng không có hắn.
Dường như cũng chẳng thiếu bất cứ điều gì.
Cho tới ngày công ty tổ chức tiệc cuối năm.
Một nam nhân cao lớn tuấn tú mặc lễ phục đen, giữa ánh mắt của mọi người, bước tới trước Nguyễn Vân Thư đang ngồi một mình trong góc.
Hắn đưa tay về phía nàng.
Trên mặt là nụ cười dịu dàng mà chắc chắn.
“Cô Nguyễn, tôi có thể mời cô nhảy một điệu không?”
Quân Dực nhận ra.
Nam nhân này chính là Cố tổng thường xuyên xuất hiện bên Nguyễn Vân Thư trong thời gian gần đây.
Hắn ta tặng hoa cho nàng.
Mời nàng dùng cơm.
Ánh mắt nhìn nàng là sự thưởng thức cùng ái mộ không hề che giấu của một nam nhân đối với một nữ nhân.
Đó chính là thứ Quân Dực từng có.
Nhưng lại tự tay phá hủy.
Nguyễn Vân Thư nhìn bàn tay Cố Trầm Chu chìa ra.
Khẽ sững lại.
Trên mặt lóe một tia do dự.
Trái tim Quân Dực trong nháy mắt treo lên tận cổ.
Trong lòng hắn điên cuồng gào:
“Không được!”
“Vân Thư!”
“Đừng đồng ý với hắn!”
“Nàng nhìn trẫm!”
“Trẫm ở đây!”
Nhưng Nguyễn Vân Thư không nghe thấy.
Nàng chỉ im lặng trong chốc lát.
Sau đó nhẹ nhàng đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay Cố Trầm Chu.
【Chương 16】
Chương 16
Khoảnh khắc ấy, Quân Dực cảm thấy cả hồn thể mình cũng sắp bị xé nát!
m nhạc vang lên.
Hai người dìu nhau bước vào sàn nhảy.
Vũ bộ của Cố Trầm Chu tao nhã thong dong.
Ban đầu Nguyễn Vân Thư còn hơi vụng về, nhưng rất nhanh đã theo kịp tiết tấu.
Bọn họ xoay người giữa ánh sáng luân chuyển.
Cố Trầm Chu cúi đầu nhìn nàng.
Ánh mắt chuyên chú mà dịu dàng.
Quân Dực nhìn đến muốn nứt cả khóe mắt!
Hắn lao tới.
Muốn kéo Cố Trầm Chu ra.
Muốn chắn giữa hai người.
Muốn nói cho Nguyễn Vân Thư biết hắn đang ở đây!
Nhưng hồn thể hắn hết lần này tới lần khác xuyên qua thân thể bọn họ như xuyên qua không khí vô hình.
Hắn gào thét.
Hắn chửi mắng.
Hắn điên cuồng va vào tất cả mọi thứ xung quanh.
Nhưng ngay cả một gợn sóng cũng không thể làm nổi lên.
m nhạc kết thúc.
Cố Trầm Chu không buông tay Nguyễn Vân Thư.
Hắn hơi cúi người, ghé bên tai nàng thấp giọng nói điều gì đó.
Gò má Nguyễn Vân Thư lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được nhuộm một lớp hồng nhạt.
Quân Dực nhận ra biểu cảm ấy.
Nàng từng vì hắn mà thẹn thùng như vậy.
Khi hắn lén hôn lên má nàng.
Khi hắn ghé tai nàng nói lời tình ý.
Khi ấy trong mắt nàng có ánh sáng.
Có e thẹn.
Có tình yêu tràn đầy.
Bây giờ…
Sự e thẹn cùng sắc hồng ấy đã dành cho một nam nhân khác.
Tối hôm đó, Cố Trầm Chu đưa Nguyễn Vân Thư về nhà.
Dưới lầu nhà nàng, dưới ngọn đèn đường vàng mờ, Cố Trầm Chu không lập tức rời đi.
Hắn nắm lấy tay Nguyễn Vân Thư.
“Vân Thư.”
Giọng hắn trầm thấp mà nghiêm túc.
“Anh thích em.”
“Ngay từ lần đầu tiên gặp em đã thích.”
“Hãy cho anh một cơ hội.”
“Để anh chăm sóc em, bảo vệ em.”
“Được không?”
Nguyễn Vân Thư cúi đầu.
Im lặng.
Mỗi một giây im lặng ấy đối với Quân Dực đều dài như một thế kỷ.
Hắn quỳ trong hư không.
Vô ích đưa tay về phía nàng.
Nước mắt đầy mặt.
Hết lần này đến lần khác van xin trong im lặng:
“Không được…”
“Vân Thư…”
“Đừng đồng ý với hắn…”
“Nàng nhìn trẫm…”
“Nhìn trẫm đi…”
“Trẫm biết sai rồi…”
“Trẫm thật sự biết sai rồi…”
Không biết qua bao lâu.
Cuối cùng Nguyễn Vân Thư khẽ gật đầu.
Giọng rất nhẹ.
Nhưng đối với Quân Dực lại như một đạo kinh lôi bổ thẳng lên hồn thể.
“Được.”
Trên mặt Cố Trầm Chu lập tức bùng lên niềm vui khổng lồ.
Hắn đưa tay nhẹ nhàng ôm Nguyễn Vân Thư vào lòng.
Nguyễn Vân Thư không chống cự.
Nàng dựa mặt lên vai hắn.
Ánh trăng như nước, phủ lên bóng dáng hai người đang ôm nhau.
Đẹp như một bức tranh.
Nhưng lại đâm đau mắt Quân Dực.
Xé nát linh hồn hắn.
Hắn nhìn Cố Trầm Chu cúi đầu.
Dịu dàng hôn trán Nguyễn Vân Thư.
Sau đó là chóp mũi.
Cuối cùng…
Là đôi môi.
Dịu dàng như thế.
Trân trọng như thế.
Còn hắn, giống như tên hề đáng cười nhất.
Quỳ cách đó không xa.
Nhìn nữ nhân hắn yêu ở trong lòng một nam nhân khác, tiếp nhận nụ hôn của một nam nhân khác.
Hắn phát ra tiếng gào không âm thanh đầy tuyệt vọng.
Hồn thể chấn động dữ dội.
Gần như muốn tan biến.
Cuối cùng chỉ có thể bất lực ngã xuống đất.
Nhìn đôi tình nhân đang ôm nhau.
Khóc như một đứa trẻ.
“Vân Thư…”
“Đừng…”
“Đừng đồng ý với hắn…”
“Nàng nhìn trẫm…”
“Nhìn trẫm đi…”
Nhưng Nguyễn Vân Thư không nghe thấy.
Nàng dựa trong lòng Cố Trầm Chu.
Rất lâu sau mới khẽ nói:
“Trầm Chu.”
“Em… trong quá khứ từng trải qua một đoạn tình cảm rất tệ.”
“Em bị tổn thương rất sâu.”
“Có lẽ tạm thời em chưa thể toàn tâm toàn ý bước vào một mối quan hệ mới.”
“Nếu anh không để ý…”
Cố Trầm Chu dịu dàng vuốt tóc nàng.
Giọng kiên định:
“Anh không để ý.”
“Vân Thư, anh bằng lòng chờ.”
“Chờ đến khi em hoàn toàn buông bỏ quá khứ.”
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng