Chương 2 - Bản Thỏa Thuận Ly Hôn Đầy Bất Ngờ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tối qua tám giờ mười bốn phút, cửa mở một lần. Tám giờ mười bốn phút anh đã đưa người về nhà, còn chưa đến giờ uống rượu.”

“Anh bịa thêm một lý do nữa đi?”

Không ai trong phòng khách lên tiếng.

Mẹ chồng ngồi lại xuống sofa, sắc mặt xám ngoét.

Trần Huệ nhìn chằm chằm Trần Hạo, ánh mắt như muốn xé anh ta ra.

Lương Tĩnh cúi đầu, tay siết quai túi đến trắng bệch các khớp ngón.

Trần Hạo đứng đó, môi động đậy mấy lần nhưng không phát ra tiếng.

Sau đó anh ta nhìn về phía Lương Tĩnh.

Ánh mắt thay đổi.

Không phải chột dạ.

Mà là trách móc.

Giống như đang nói —

Sao em vẫn chưa đi?

Lương Tĩnh cảm nhận được ánh mắt ấy, ngẩng đầu nhìn Trần Hạo.

Môi cô ấy run lên.

Sau đó cô ấy mở túi, đưa tay vào tìm.

Lấy ra một thứ.

Một chiếc chìa khóa.

Màu bạc, gắn móc khóa màu xanh.

Ánh mắt tôi rơi xuống chiếc chìa khóa ấy.

Chiếc móc khóa kia là đồ thủ công Noãn Noãn làm ở trường mẫu giáo.

Một ngôi sao nhỏ màu xanh.

Đó là chìa khóa dự phòng của nhà tôi.

Ba tháng trước, Trần Hạo nói đã làm mất.

Bây giờ nó lại nằm trong tay Lương Tĩnh.

Tôi nhìn chiếc chìa khóa, bỗng cảm thấy trong tai ù lên một tiếng.

Không phải tức giận.

Mà là một luồng lạnh lẽo rất sâu từ tận đáy lồng ngực dâng lên.

Ba tháng.

Ít nhất ba tháng.

Lương Tĩnh siết chiếc chìa khóa, tay run lên.

Cô ấy hé miệng như muốn nói gì đó.

Tất cả mọi người đều nhìn cô ấy.

04

Lương Tĩnh siết chặt chiếc chìa khóa, ngón tay run rẩy.

Trần Hạo là người động trước.

Anh ta sải một bước tới, chắn trước mặt Lương Tĩnh, quay lưng về phía mọi người.

“Em về trước đi.”

Giọng anh ta hạ rất thấp, nhưng phòng khách quá yên tĩnh nên từng chữ đều nghe rõ.

“Đây là chuyện nhà anh, không liên quan đến em, em về trước đi.”

Lương Tĩnh không động.

Trần Hạo đưa tay định lấy chiếc chìa khóa trong tay cô ấy.

“Đưa anh.”

Lương Tĩnh rụt tay lại, nắm càng chặt hơn.

“Trần Hạo.”

Giọng mẹ chồng vang lên từ sofa.

“Chiếc chìa khóa đó…”

“Mẹ, không phải như mẹ nghĩ…”

“Thế là thế nào?”

Trần Huệ đứng dậy.

“Chìa khóa dự phòng em nói đã làm mất, sao lại ở trong tay cô ấy?”

“Em…”

“Ba tháng trước anh nói làm mất chìa khóa, tôi còn đi cùng anh làm thêm một chiếc.”

Tôi lên tiếng.

Giọng rất bình thản.

“Hai mươi tệ, cửa hàng ngay cổng khu nhà.”

“Anh còn nhớ chứ?”

Trần Hạo quay lại nhìn tôi.

Trong vòng hai giây, biểu cảm trên mặt thay đổi ba lần.

Chột dạ.

Tức giận.

Rồi trở thành vẻ bình tĩnh hết sức gượng gạo.

“Chiếc chìa khóa ấy trước đây anh cho cô ấy mượn, cô ấy giúp anh nhận hàng chuyển phát…”

“Nhận hàng cần vào tận nhà?”

Trần Huệ ngắt lời.

“Đồ lớn, để bên ngoài không được…”

“Trần Hạo.”

Tôi lại gọi tên anh ta.

Anh ta im bặt.

“Đừng bịa nữa.”

“Tôi đã xuất hết lịch sử khóa cửa rồi.”

“Trong ba tháng qua cánh cửa này được mở bằng chìa khóa dự phòng tổng cộng mười một lần.”

“Bốn lần lúc anh đi công tác.”

“Bảy lần lúc tôi đi làm không có nhà.”

“Có muốn xem ngày cụ thể không?”

Không khí trong phòng khách như bị rút sạch.

Mặt mẹ chồng trắng bệch hoàn toàn.

Trần Huệ nhắm mắt một cái, gân xanh bên thái dương giật lên.

Trần Hạo đứng đó, yết hầu lên xuống hai lần.

“Em… em điều tra anh?”

Giọng anh ta thay đổi.

Không còn chột dạ nữa.

Mà nổi giận.

“Em kiểm tra lịch sử khóa cửa của anh?”

“Đúng.”

“Em có quyền gì…”

“Tôi có quyền gì?”

Tôi đứng dậy.

Lần đầu tiên đứng dậy.

Từ một giờ sáng đến tận bây giờ, đây là lần đầu tiên tôi rời khỏi chiếc sofa đó.

“Đây là nhà tôi.”

“Nhà đứng tên tôi.”

“Khóa cửa là tôi lắp.”

“Tôi kiểm tra lịch sử khóa cửa nhà mình, cần quyền gì?”

Miệng Trần Hạo há ra, không khép lại.

Anh ta định nói gì đó, nhưng bị Lương Tĩnh ngắt lời.

Lương Tĩnh đứng sau anh ta, giọng không lớn nhưng từng chữ đều rõ ràng.

“Anh ấy không cho tôi mượn chìa khóa.”

Mọi người đều nhìn về phía cô ấy.

“Là anh ấy đưa cho tôi.”

Trần Hạo lập tức quay phắt lại.

“Em im đi!”

“Anh ấy nói đây là chìa khóa dự phòng của nhà, bảo tôi tự đến, không cần lần nào cũng phải đợi anh ấy.”

“Anh bảo em im đi!”

Trần Hạo bước về phía cô ấy.

Trần Huệ lập tức túm lấy cánh tay anh ta.

“Em định làm gì?”

“Chị đừng xen vào…”

“Sao chị không xen vào? Em đứng trong nhà vợ mình quát một người phụ nữ khác, em bảo chị không xen vào kiểu gì?”

Trần Hạo bị giữ lại, cả người giống như con thú bị dồn vào đường cùng, hai mắt đỏ ngầu.

Lương Tĩnh lùi một bước, lưng dựa vào tường.

Hốc mắt cô ấy đỏ lên nhưng không rơi nước mắt.

Cô ấy nhìn bóng lưng Trần Hạo, môi mím thành một đường.

Sau đó quay sang nhìn tôi.

“Có một chuyện, tôi muốn hỏi chị.”

Tôi nhìn cô ấy.

“Anh ấy từng nói với tôi một câu.”

“Tôi vẫn luôn tin.”

“Nhưng bây giờ, tôi không chắc nữa.”

Hơi thở của tất cả mọi người trong phòng khách đều khựng lại một nhịp.

Trần Hạo ngừng giãy giụa.

Anh ta chậm rãi quay đầu, nhìn Lương Tĩnh.

Sắc máu trên mặt từng chút một rút sạch.

“Đừng nói.”

Giọng anh ta đột nhiên mềm xuống.

“Xin em, đừng nói.”

05

Lương Tĩnh không để ý đến anh ta.

Cô ấy nhìn tôi, mắt đầy tia máu nhưng ánh mắt rất vững.

“Anh ấy nói với tôi rằng hai người đã ly thân.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng