Chương 1 - Bản Thỏa Thuận Ly Hôn Đầy Bất Ngờ
Đêm ấy, tôi kết thúc chuyến công tác sớm rồi trở về nhà, đứng trước cửa phòng ngủ chính suốt ba phút.
Trên giường, chồng tôi, Trần Hạo, đang ôm một người phụ nữ ngủ ngon lành.
Tôi không hét lên, cũng không xông vào giằng co đánh nhau.
Chỉ lặng lẽ lấy điện thoại ra chụp ảnh, quay video, tiện thể ghi lại cả đống quần áo vương vãi dưới đất làm bằng chứng.
Ngay trong đêm, tôi in xong thỏa thuận ly hôn, lần lượt gọi cho mẹ chồng và chị chồng:
“Mẹ, sáng mai mẹ qua đây một chuyến nhé, con trai mẹ có bất ngờ cho mẹ xem.”
Sáng hôm sau, Trần Hạo dụi mắt bước ra khỏi phòng ngủ.
Khoảnh khắc nhìn thấy phòng khách ngồi kín người nhà chồng, trên bàn trà lại đặt thỏa thuận ly hôn, anh ta lập tức cứng đờ trước cửa.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, khẽ cười:
“Dậy rồi à? Lại đây, ký đi.”
01
Khi tôi kéo vali vào nhà, đèn phòng khách không bật.
Bên cạnh tủ giày xuất hiện thêm một đôi giày cao gót.
Màu trắng kem, gót nhọn, đế sạch sẽ, không phải của tôi.
Tôi ngồi xổm xuống nhìn cỡ giày — 37.
Tôi đi cỡ 38.
Bánh xe vali lăn hai vòng trên sàn, tôi vội nhấc nó lên.
Trong nhà quá yên tĩnh, chỉ nghe tiếng cục nóng điều hòa kêu ù ù.
Cuối hành lang, cửa phòng ngủ chính khép hờ, một luồng sáng lọt ra từ khe cửa.
Tôi đứng trước cửa.
Không đẩy vào.
Mà nghe trước.
Tiếng thở của Trần Hạo trầm và đều.
Còn có tiếng thở của một người khác.
Nhẹ hơn, mang theo chút âm mũi.
Tôi đưa tay đẩy cửa.
Cửa không khóa.
Đèn đầu giường đang bật ở mức tối nhất, ánh sáng vàng ấm phủ lên chiếc giường.
Trần Hạo nằm nghiêng, cánh tay vắt ngang eo người bên cạnh.
Người phụ nữ quay lưng về phía tôi, tóc xõa trên gối, để lộ nửa bờ vai.
Chăn chỉ đắp một nửa.
Dưới đất vứt áo sơ mi của Trần Hạo, váy của người phụ nữ được gấp đặt trên ghế, nội y treo trên lưng ghế.
Tôi đứng đó.
Một phút.
Hai phút.
Ba phút.
Tay không run.
Chân cũng không mềm nhũn.
Trong đầu chỉ có duy nhất một suy nghĩ — điện thoại trong túi còn đủ pin không.
Tôi lấy điện thoại ra, mở camera.
Đầu tiên chụp toàn cảnh.
Sau đó chụp quần áo dưới đất.
Nội y trên ghế.
Hai chiếc cốc trên tủ đầu giường — một chiếc cốc sứ của nhà tôi, một chiếc cốc giấy mua bên ngoài.
Sau đó chuyển sang chế độ quay video.
Bắt đầu quay từ ngoài cửa, chậm rãi lia vào trong.
Quay hơn bốn mươi giây.
Người phụ nữ kia trở mình.
Ánh đèn chiếu qua mặt cô ta.
Tay tôi khựng lại một chút.
Rồi tiếp tục quay.
Quay xong, tôi rời khỏi phòng ngủ, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Quay về phòng khách, ngồi xuống sofa.
Tôi sao lưu toàn bộ ảnh và video lên đám mây, sau đó gửi sang WeChat của mẹ tôi.
Rồi mở ghi chú, bắt đầu liệt kê.
Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.
Giấy đăng ký kết hôn.
Sao kê ngân hàng.
Giấy khai sinh của Noãn Noãn.
Tôi viết từng dòng một.
Viết đến mục thứ bảy thì dừng lại.
Không phải vì tay run.
Mà vì tôi phát hiện mình thậm chí chẳng muốn khóc.
Kết hôn năm năm.
Tôi vốn tưởng mình sẽ phát điên.
Sẽ đập phá đồ đạc.
Sẽ xông vào giật tung chăn, tát anh ta, túm tóc người phụ nữ kia.
Nhưng tôi không làm gì cả.
Tôi chỉ ngồi trên sofa phòng khách, dùng ghi chú để lập danh sách.
Ánh đèn đường ngoài cửa sổ hắt vào, kéo một cái bóng dài trên sàn.
Tôi nhìn giờ.
Một giờ mười bảy phút sáng.
Mở máy tính, tìm mẫu thỏa thuận ly hôn.
Tải xuống.
Mở ra.
Bắt đầu sửa.
“Bên A: Trần Hạo.”
“Bên B: ——”
Tôi gõ tên mình vào.
Gõ xong, con trỏ nhấp nháy hai lần.
Tôi nhìn hai cái tên nằm cạnh nhau trên màn hình.
Bỗng cảm thấy xa lạ đến lạ thường.
Máy in ở phòng làm việc, tôi sợ tiếng quá lớn nên đóng chặt cửa rồi mới nhấn nút in.
Hai bản.
Tôi ký tên mình.
Sau đó lấy điện thoại, mở danh bạ.
Đầu tiên gọi cho mẹ chồng.
Chuông reo sáu tiếng bà mới bắt máy.
“Tiểu Tô? Muộn thế này rồi…”
“Mẹ, sáng mai mẹ qua đây một chuyến nhé.”
“Có chuyện gì vậy?”
“Con trai mẹ có bất ngờ cho mẹ xem.”
Đầu dây bên kia im lặng ba giây.
“…Mấy giờ?”
“Bảy giờ. Càng sớm càng tốt.”
Tôi cúp máy.
Sau đó gọi cho chị chồng Trần Huệ.
“Chị, sáng mai bảy giờ đến nhà em.”
“Xảy ra chuyện gì à?”
“Đến rồi chị sẽ biết.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Đồng hồ trong phòng khách chỉ hai giờ sáng.
Phía phòng ngủ vang lên tiếng trở mình.
Tôi ngồi trên sofa, không động đậy.
Thỏa thuận ly hôn nằm ngay trên bàn trà, giấy trắng mực đen.
Trời sắp sáng.
02
Năm giờ bốn mươi, chân trời vừa lộ ra chút ánh sáng xám trắng.
Tôi ngồi trên sofa suốt cả đêm, không chợp mắt.
Không phải không ngủ được.
Mà là không dám ngủ.
Tôi sợ sau khi tỉnh lại sẽ cho rằng tất cả chỉ là một giấc mơ, rồi lại tiếp tục sống như trước.
Tôi đứng dậy vào bếp đun một ấm nước.
Pha sáu cốc trà.
Đặt từng cốc lên bàn trà, bên cạnh thỏa thuận ly hôn.
Xếp xong, tôi đứng đó nhìn một lúc.
Trông chẳng khác gì chuẩn bị họp.
Noãn Noãn vẫn đang ngủ trong căn phòng nhỏ trên tầng hai.
Tối qua vừa về, việc đầu tiên tôi làm là lên nhìn con bé.
Con ngủ rất say, ôm con thỏ đã rụng gần hết lông.
Bốn tuổi rưỡi.
Không biết chuyện gì cả.
Tôi quay về sofa ngồi xuống, bắt đầu kiểm tra từng bằng chứng trong điện thoại.
Mười hai tấm ảnh.
Hai đoạn video.
Đã sao lưu lên đám mây.
Đã gửi qua WeChat.
Đủ rồi.
Sáu giờ hai mươi, điện thoại rung lên.
Tin nhắn của mẹ chồng: “Mẹ xuống dưới nhà rồi.”
Tôi trả lời: “Cửa không khóa, mẹ lên thẳng đi.”
Sáu giờ hai mươi lăm, Trần Huệ nhắn: “Tắc đường, mười phút nữa đến.”
Sáu giờ rưỡi, cửa mở.
Mẹ chồng bước vào trước.
Bà mặc một chiếc áo khoác màu tối, vẻ mặt không biết là buồn ngủ hay hoảng hốt.
Vừa bước vào bà đã nhìn quanh, thấy đồ trên bàn trà thì chân khựng lại.
“Tiểu Tô, con…”
“Mẹ ngồi trước đi. Chờ chị đến rồi nói cùng.”
Mẹ chồng không lên tiếng, ngồi xuống chiếc sofa đơn.
Bà cầm cốc trà uống một ngụm rồi lại đặt xuống.
Ánh mắt liên tục liếc về phía phòng ngủ chính.
Sáu giờ bốn mươi, Trần Huệ đến.
Chị ấy đẩy cửa bước vào, đảo mắt nhìn phòng khách.
“Có chuyện gì thế? Sáng sớm gọi mọi người đến.”
Nhìn thấy thỏa thuận ly hôn trên bàn trà, giọng chị ấy nghẹn lại.
“Chị ngồi đi.”
Tôi chỉ vào chỗ bên cạnh.
Trần Huệ ngồi xuống, không nói gì, cầm bản thỏa thuận lên lật hai trang rồi ngẩng đầu nhìn tôi.
“Tiểu Tô.”
“Vâng.”
“Trần Hạo đâu?”
“Đang ngủ.”
“Em nói cho chị biết trước đã, xảy ra chuyện gì?”
Tôi cầm điện thoại, mở album ảnh.
Đưa điện thoại qua.
Mẹ chồng cũng ghé vào xem.
Trần Huệ lướt qua ba tấm ảnh rồi ngón tay dừng lại.
Cốc trà của mẹ chồng va xuống mặt bàn, nước đổ ra một chút.
“Đây… đây là nhà hai đứa à?”
“Tối qua em đi công tác về sớm, tự tay chụp.”
Mẹ chồng há miệng nhưng không phát ra tiếng.
Trần Huệ đặt điện thoại xuống, hít sâu một hơi.
“Người phụ nữ kia là ai?”
Tôi không trả lời.
Không phải tôi không biết.
Mà là chưa đến lúc nói.
Trần Huệ nhìn tôi một cái rồi không hỏi nữa.
Phòng khách im lặng khoảng hai phút.
Tay mẹ chồng liên tục vò vạt áo trên đầu gối.
Bảy giờ ba phút.
Phía phòng ngủ chính có động tĩnh.
Tiếng vòi nước.
Sau đó là tiếng bước chân.
Tay nắm cửa xoay.
Trần Hạo mặc áo phông trắng và quần đùi, dụi mắt bước ra.
Tóc rối bù, trên mặt vẫn còn vẻ ngái ngủ.
Đầu tiên anh ta nhìn thấy mẹ.
Sững người.
Sau đó nhìn thấy Trần Huệ.
Rồi nhìn thấy tôi.
Cuối cùng, ánh mắt rơi xuống hai bản thỏa thuận ly hôn trên bàn trà.
Tay anh ta từ trên mặt buông xuống.
Cả người cứng đờ trước cửa phòng ngủ, như bị đóng đinh tại chỗ.
Tôi nâng cốc trà lên uống một ngụm.
Đặt xuống.
Ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Dậy rồi à?”
“Lại đây, ký đi.”
Yết hầu Trần Hạo động đậy.
Môi hé ra rồi lại khép lại.
Anh ta lùi nửa bước, lưng va vào khung cửa.
“Em… sao em về rồi?”
Đó là câu đầu tiên anh ta nói.
Không phải “em nghe anh giải thích”.
Cũng không phải “không phải như em nghĩ đâu”.
Mà là —
“Sao em về rồi?”
Tôi bỗng muốn cười.
Thật sự khẽ cười một tiếng.
“Dự án kết thúc sớm.”
“Bất ngờ không?”
Mặt Trần Hạo trắng bệch.
Ánh mắt anh ta đảo qua từng người trong phòng, cuối cùng dừng trên mặt mẹ chồng.
“Mẹ, sao mẹ…”
Mẹ chồng không nhìn anh ta.
Bà cúi đầu, hai tay siết chặt vào nhau.
Trần Huệ lên tiếng, giọng nặng nề.
“Trần Hạo, ngồi xuống.”
Trần Hạo không động.
Trong phòng ngủ phía sau anh ta truyền đến một tiếng động khe khẽ.
Giống như có người vừa xuống giường.
Ánh mắt tất cả mọi người đồng loạt hướng về cánh cửa ấy.
03
Tiếng bước chân từ trong phòng ngủ truyền ra.
Nhẹ nhàng, do dự, đi một bước lại dừng một bước.
Trần Hạo lập tức xoay người, kéo mạnh cửa phòng ngủ đóng lại.
“Rầm” một tiếng.
Quá mạnh.
Mấy chiếc cốc trên bàn trà cũng rung lên.
“Không có ai!” Anh ta nói, giọng căng cứng. “Không có ai, anh…”
Trần Huệ đứng dậy.
“Tránh ra.”
“Chị…”
“Chị bảo tránh ra.”
Chương 2
Trần Huệ đi tới, đẩy Trần Hạo sang một bên rồi vặn tay nắm cửa.
Cửa mở.
Trong phòng ngủ có một người phụ nữ đang đứng.
Cô ta mặc chiếc váy tối qua tóc vội vàng buộc thành đuôi ngựa, lớp trang điểm trên mặt đã lem một nửa.
Trong tay siết chiếc túi xách, đứng giữa giường và cửa, tiến không được mà lùi cũng không xong.
Mẹ chồng đứng bật dậy khỏi sofa.
“Đây là ai?!”
Trần Hạo chắn trước cửa, hai tay chống lên khung cửa.
“Mẹ, mẹ nghe con nói…”
“Mẹ hỏi con đây là ai!”
Giọng mẹ chồng cao vút.
Người phụ nữ kia lùi một bước, phía sau đầu gối chạm vào mép giường.
Tôi vẫn ngồi trên sofa, không động.
Cốc trà nằm trong tay, mặt nước phẳng lặng.
“Mẹ, đừng vội.”
Giọng tôi không lớn, nhưng phòng khách lập tức yên tĩnh.
Mọi người đều nhìn tôi.
“Để cô ấy ra ngoài đi.”
Tôi nói với Trần Hạo.
Trần Hạo không nhúc nhích.
“Để cô ấy ra ngoài.”
Tôi nhắc lại.
Trần Huệ trực tiếp gỡ cánh tay Trần Hạo khỏi khung cửa.
Người phụ nữ cúi đầu bước ra khỏi phòng ngủ.
Khi đi ngang qua Trần Hạo, anh ta đưa tay định ngăn cô ấy.
“Em về trước đi, chuyện này không liên quan đến em…”
“Không liên quan đến cô ấy?”
Tôi đặt cốc trà xuống.
“Trần Hạo, anh nằm trên giường của chúng ta, ôm một người phụ nữ khác, giờ lại nói với tôi chuyện này không liên quan đến cô ấy?”
Tay Trần Hạo rụt lại.
Người phụ nữ đứng giữa phòng khách, ngẩng đầu nhìn tôi.
Hốc mắt đỏ hoe.
Tôi biết cô ta.
Từng gặp một lần trong tiệc tất niên của công ty Trần Hạo.
Họ Lương.
Lương Tĩnh.
Lúc ấy Trần Hạo giới thiệu cô ấy là đồng nghiệp.
Tôi còn từng cụng ly với cô ấy.
“Ngồi đi.”
Tôi chỉ chiếc ghế cạnh bàn ăn.
Lương Tĩnh không động.
“Ngồi.”
Cô ấy ngồi xuống.
Cuối cùng Trần Hạo cũng đi khỏi cửa phòng ngủ, đứng giữa phòng khách, hai tay chẳng biết nên đặt ở đâu.
“Nghe anh giải thích…”
“Anh nói đi.”
Anh ta nhìn mẹ chồng, rồi nhìn Trần Huệ, cuối cùng nhìn tôi.
“Tối qua… anh uống nhiều quá. Bạn bè tụ tập, anh uống nhiều, cô ấy cũng uống nhiều, anh đưa cô ấy về, kết quả… mơ mơ hồ hồ rồi…”
“Mơ mơ hồ hồ?”
Giọng Trần Huệ chen vào.
“Em mơ mơ hồ hồ đến mức đưa người ta về tận nhà mình à?”
“Em say quá, thật sự không nhớ…”
“Trần Hạo.”
Tôi ngắt lời anh ta.
“Hả?”
“Tối qua anh uống rượu?”
“Ừ, anh uống say.”
“Vậy hai chiếc cốc trên tủ đầu giường, một chiếc là cốc sứ nhà mình, chiếc còn lại là cốc giấy của tiệm trà sữa dưới nhà.”
“Tiệm trà sữa đóng cửa lúc chín giờ.”
“Anh về nhà lúc nào?”
Trần Hạo ngậm miệng.
“Tôi đã kiểm tra lịch sử khóa cửa.”
Tôi lấy điện thoại ra lật tìm.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng