Chương 5 - Bản Hôn Ước Chưa Ký
Thẩm gia những năm qua có thể an ổn cắm rễ ở kinh thành, không chỉ dựa vào tiền bạc. Khi cha ta còn sống, ông trọng nhất là tín nghĩa. Năm Bắc cảnh thiếu lương thực, giá lương thực ở kinh thành tăng vọt, rất nhiều thương nhân găm hàng không bán. Cha ta mở kho suốt ba ngày, gửi một nửa số lương thực trong kho ra biên quan.
Khi trở về ông ốm nặng một trận, nương ta túc trực bên cạnh khóc, bảo vụ làm ăn này lỗ to rồi. Cha ta lại cười: “Biên quan giữ được, cửa hàng của Thẩm gia mới có thể tiếp tục mở cửa.”
Hoàng hậu nhìn ta: “Cha ngươi là một người hiểu chuyện.”
Ta thấp giọng đáp: “Cha thường nói, tiền bạc phải dùng đúng chỗ.”
Hoàng hậu cười nhạt: “Vậy của hồi môn của ngươi, nay đang dùng vào đâu?”
Ta quỳ sụp xuống, dâng từng cuốn sổ trong tay áo lên. Nữ quan nhận lấy, đưa đến trước án Hoàng hậu.
Trong điện im ắng tĩnh mịch. Hoàng hậu lật từng trang, không lập tức lên tiếng. Khi bà lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ, ngón tay dừng lại.
“Tạ Hoài Cẩn lấy hồi môn của ngươi đi chuộc ngoại trạch?”
“Vâng.”
“Hầu phủ biết không?”
“Biết ạ.”
“Ngươi chưa qua cửa, bọn họ đã rút nhiều như vậy?”
Ta cúi gằm mặt: “Hôm nay thần nữ mới biết con số chính xác.”
Hoàng hậu gấp cuốn sổ lại: “Vậy ngươi hôm nay tiến cung, là muốn bổn cung làm chủ thoái hôn cho ngươi?”
Ta ngẩng đầu. Bên ngoài cửa sổ, một cành mai đỏ vươn vào, hoa trên cành nở rộ rực rỡ. Ta bỗng nhớ lại lời cha dặn trước lúc lâm chung, bảo ta đừng sợ. Ông nói con gái Thẩm gia nếu bị người ta ức hiếp, thì cứ ngẩng cao đầu thẳng lưng mà sống.
Lúc đó ta khóc lóc gật đầu. Nhưng rồi vì mối hôn sự này, ta đã cúi lưng quá lâu.
Hôm nay cuối cùng cũng có thể thở ra ngụm ác khí kia.
“Thần nữ không cầu thoái hôn.”
Trong mắt Hoàng hậu xẹt qua vài tia kinh ngạc.
Ta khấu đầu sát đất: “Thần nữ cầu Nương nương ban chỉ cho thần nữ cải giá.”
Các nữ quan trong điện đều cúi gập đầu. Hoàng hậu không lập tức lên tiếng. Bà nhìn ta, ngữ khí lạnh nhạt đi vài phần: Cải giá?”
“Vâng.”
“Ngươi có biết, hai chữ này nói ra rồi, thì không còn đường lui nữa không.”
Ta biết.
Người kinh thành sẽ nói con gái thương gia ta không với tới Hầu phủ, sắp gả lại đổi ý, không giữ nữ đức.
Hầu phủ sẽ nói ta ghen tuông, hẹp hòi, không chứa nổi một cô nhi cố nhân.
Tạ Hoài Cẩn có lẽ còn nghĩ rằng, ta chỉ đang dùng mưu kế lớn hơn để ép hắn cúi đầu.
Nhưng những thứ đó, bỗng nhiên ta chẳng còn sợ nữa.
“Thần nữ biết.”
Hoàng hậu nhìn ta rất lâu. Bỗng nhiên, ngoài điện có tiếng thái giám bẩm báo: “Nương nương, Trấn Bắc Vương cầu kiến.”
Tim ta thắt lại. Hoàng hậu nhướn mày: “Cho hắn vào.”
Cửa điện bị đẩy ra, một luồng gió lạnh cuộn theo hơi tuyết ùa vào. Nam nhân mặc mãng bào màu huyền, trên vai vẫn vương chút tuyết chưa tan. Hắn vóc dáng rất cao, xương mày sắc bén, ánh mắt như khối sắt lạnh nơi Bắc cảnh. Lúc bước vào điện không hề có dư thừa động tác, nhưng lại khiến cả căn điện đang ấm áp cũng tĩnh lặng đi vài phần.
Trấn Bắc Vương, Bùi Nghiên Tranh.
Ta từng nhìn thấy ngài một lần từ phía xa. Trong cung yến, ngài ngồi ở vị trí đầu của ghế võ tướng, rượu trong ly gần như không đụng tới.
Lúc đó Tạ Hoài Cẩn thấp giọng nói với ta: “Hắn sát phạt quá nặng, quý nữ trong kinh thấy hắn đều khiếp sợ.”
Khi đó ta cũng sợ. Giờ nhìn lại, dưới đáy mắt ngài không hề có vẻ ngông cuồng, chỉ có sự dò xét tĩnh lặng.
Bùi Nghiên Tranh hành lễ với Hoàng hậu. Hoàng hậu cười nói: “Ngươi đến thật đúng lúc.”
Bùi Nghiên Tranh liếc nhìn ta đang quỳ trong điện: “Thần nghe nói con gái Thẩm gia tiến cung, nên tiện đường tới xem.”
Hoàng hậu nhìn ngài với ánh mắt thâm thúy: “Con gái Thẩm gia nhập cung, liên quan gì đến ngươi?”
Bùi Nghiên Tranh thần sắc không đổi: “Thẩm gia có ân với Bắc cảnh.”
Câu nói này của ngài vô cùng ngay thẳng, không chút ám muội. Nhưng ta nghe xong lại thấy cổ họng nghẹn đắng.
Khắp cái kinh thành này, Hầu phủ cầm của hồi môn của ta nói sớm muộn cũng là người một nhà, Tạ Hoài Cẩn dùng tiền của ta đi nuôi kẻ khác, đến ta cũng suýt quên mất bạc của Thẩm gia từng cứu mạng người.
Vậy mà một kẻ bề ngoài như người dưng lại nhớ kỹ.
Hoàng hậu đưa cuốn sổ hồi môn cho ngài: “Ngươi xem đi.”
Bùi Nghiên Tranh nhận lấy, lật rất nhanh. Ánh mắt ngài dừng lại một thoáng ở trang ghi chép về trạch viện họ Tô. Lật thêm vài trang, thấy bộ trang sức của nương ta bị lấy đi, mi tâm ngài lạnh thêm vài phần.
Ngài gập sổ lại, không phán xét Tạ Hoài Cẩn, cũng chẳng chửi mắng Hầu phủ, chỉ hỏi ta: “Thẩm cô nương, sổ sách đã đầy đủ chưa?”
Ta ngẩng lên: “Vẫn còn mấy cửa hiệu đang đối chiếu giao dịch, thần nữ đã sai người đi tra.”
Ngài gật đầu: “Tra xong hãy hành động.”
Hoàng hậu nhìn hai chúng ta, bỗng nhiên bật cười một tiếng: “Ngươi ngược lại giống tiên sinh trướng phòng của nàng ta hơn đấy.”
Bùi Nghiên Tranh không cãi lại. Ngài đặt cuốn sổ trở lại bàn: “Sổ sách rõ ràng, mọi chuyện mới dứt khoát.”
Câu nói đó vang lên, trong lòng ta khẽ chấn động.
Tạ Hoài Cẩn từng nói, ta tính toán sổ sách quá rạch ròi, thì tình nghĩa cũng nhạt phai.
Còn Bùi Nghiên Tranh lại nói, sổ sách rõ ràng, mọi chuyện mới dứt khoát.