Chương 14 - Bản Hôn Ước Chưa Ký

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Câu này của hắn mới thật thê thảm và chật vật làm sao. Hắn là Thế tử Vĩnh An Hầu phủ, thiếu niên thành danh, gia thế thanh quý. Từ trước tới nay, hắn không cần phải học cách cúi đầu. Hầu phu nhân sẽ trải đường cho hắn, Thẩm gia sẽ lấp sổ nợ thay hắn, Tô Chiếu Đường sẽ đỏ hoe hốc mắt ỷ lại vào hắn. Bây giờ những thứ đó từng món từng món vỡ vụn tan tành. Hắn mới phát hiện ra, mình chẳng còn ai để giãi bày.

Nhưng đó không phải chuyện của ta. Ta rút từ trong tay áo ra một tờ hôn thú cũ mèm. Tờ giấy được bảo quản vô cùng cẩn thận, bên trên đóng ấn của cha ta và Vĩnh An Hầu phủ. Tờ hôn thú này, ta từng cất dưới đáy rương trang điểm, mỗi năm sinh thần lại lôi ra ngắm một lần. Lúc đó ta từng nghĩ, hai cái tên trên mặt giấy này sẽ trói chặt nửa đời sau của ta lại.

Bây giờ nó nhẹ bẫng, chỉ là một tờ giấy phế liệu.

Ta đưa cho Tạ Hoài Cẩn. Hắn không nhận. Giống như biết rõ nếu nhận, thì mọi thứ thực sự kết thúc, chẳng còn lại gì.

Ta đặt tờ hôn thú xuống cạnh hương án: “Tạ Hoài Cẩn, tờ hôn thú này trả lại cho ngài.”

Giọng hắn mỏng manh như sợi chỉ: “Kiểu Ninh, ta hối hận rồi.”

Ta nhìn hắn. Nước mắt hắn rơi xuống, nhưng vẫn cố gắng đứng thẳng lưng.

“Ta thực sự hối hận rồi.”

Ta gật đầu: “Ta biết.”

Trong mắt hắn lóe lên một tia sáng yếu ớt.

Ta nói tiếp: “Nhưng ta không nhận.”

Tia sáng ấy tắt ngúm.

Bên ngoài từ đường có tiếng bước chân. Bùi Nghiên Tranh dừng trước cửa, không đi vào. Hôm nay ngài mặc trường bào thường phục màu thẫm, trên tay cầm một chiếc ô đen. Trời bắt đầu đổ mưa từ bao giờ. Những hạt mưa li ti rơi lộp bộp xuống thềm đá xanh.

Ngài nhìn ta: “Thẩm cô nương.”

Ta hướng về bài vị cha mẹ bái một lạy cuối cùng. Vừa định quay người bước đi, Tạ Hoài Cẩn bỗng chộp lấy tờ hôn thú. Hắn siết chặt đến mức khớp xương trắng bệch: “Nàng thực sự muốn gả cho hắn sao?”

Ta nhìn ra ngoài cửa. Bùi Nghiên Tranh đứng trong màn mưa, không hối thúc ta, cũng không trả lời thay ta. Ngài chỉ bung ô, nghiêng tán ô về phía ta sắp bước ra.

Ta thu ánh mắt lại: “Ừm.”

Tạ Hoài Cẩn khản đặc giọng hỏi: “Vì sao?”

Ta suy nghĩ một chút: “Vì ngài sẽ không nói thay ta.”

Tạ Hoài Cẩn ngẩn người.

“Ngài sẽ đợi tự ta nói.”

Dứt lời, ta lướt qua hắn, bước ra khỏi từ đường. Bùi Nghiên Tranh che ô trên đỉnh đầu ta. Chiếu Tuyết đi theo sau, nhẹ nhàng khép cửa từ đường lại. Tạ Hoài Cẩn bị nhốt lại bên trong. Tiếng mưa rơi cách một lớp cửa truyền tới.

Bùi Nghiên Tranh không hỏi hắn đã nói gì với ta, chỉ liếc nhìn vết tro nhang vương trên đầu ngón tay ta, lấy từ trong áo ra một chiếc khăn sạch: “Hồi phủ thôi.”

Ta nhận lấy chiếc khăn, lau đi vết tro tàn trên tay.

“Vâng.”

10

Ngày ta gả vào Trấn Bắc Vương phủ, kinh thành có một trận tuyết rơi. Tuyết không lớn. Những hạt tuyết vụn vặt đậu xuống dải lụa đỏ, tựa như phủ lên hỉ sắc rợp trời một tầng sáng lạnh lẽo trong veo.

Kiệu hoa dừng trước Thẩm phủ vô cùng vững chãi. Lúc Chiếu Tuyết phủ khăn trùm đầu đỏ cho ta, giọng em ấy nức nở: “Cô nương, nếu phu nhân nhìn thấy, nhất định sẽ rất vui mừng.”

Ta ngồi trước gương, ngón tay vuốt ve hoa văn mới thêu trên ống tay áo. Không phải vân mây của Hầu phủ. Mà là hoa văn non nước Bắc cảnh. Những mũi kim sắc sảo phác họa đồi núi nhấp nhô, và lẩn khuất ở đó là một đóa hải đường nho nhỏ. Đó là hoa văn mà tú nương của Trấn Bắc Vương phủ đã xin ý kiến ta, rồi tự tay thêu lên lại.

Họ không nhắc đến quy củ Vương phủ, cũng không bảo nữ tử xuất giá phải ra sao. Họ chỉ hỏi: “Cô nương thích gì?”

Ta nói thích hải đường.

Thế là đóa hải đường ấy nằm yên bình trên ống tay áo. Không chói lóa, nhưng lại rất vững vàng tồn tại ở đó.

Lúc kiệu khởi hành, ta nghe thấy tiếng người dân xì xào bàn tán. Có người bảo con gái Thẩm gia thật tốt số, sắp thành thân lại vớ được Trấn Bắc Vương. Cũng có người bảo ta thật ghê gớm, ép Vĩnh An Hầu phủ đến mức phải bán tháo trang viên trong đêm để trả nợ. Lại có người xì xào rằng, Vĩnh An Hầu phủ hôm nay cửa đóng then cài, Tạ Thế tử ốm liệt giường rồi.

Ta không vén khăn voan lên. Những lời đàm tiếu ấy lọt qua mành kiệu, nghe tựa như chuyện xưa tít tắp nơi nào.

Tới Trấn Bắc Vương phủ, quan hành lễ xướng cao giọng. Bùi Nghiên Tranh đứng sừng sững trước hỉ đường. Lúc ngài cầm dải lụa đỏ dẫn đường, động tác cực kỳ vững chắc. Không bỡn cợt lả lơi, cũng không cố tình tỏ ra dịu dàng âu yếm.

Nhưng ta có thể cảm nhận được, ngài đã cố tình bước chậm lại nửa bước. Bởi vì trên đầu ta đội phượng quan rất nặng, tà váy cũng rất vướng víu.

Lúc bái đường, ta nghe thấy bên ngoài có tiếng ngựa thắng gấp. Có người hốt hoảng cản lại: “Tạ Thế tử, hôm nay là đại hôn của Trấn Bắc Vương, ngài không được vào.”

Hỉ đường bỗng chốc im phăng phắc. Ngón tay ta khựng lại trên dải lụa đỏ.

Bùi Nghiên Tranh không hề ngoảnh đầu. Ngài chỉ dùng thanh âm cực thấp hỏi ta: “Có muốn dừng không?”

Ta lắc đầu. Khăn voan đỏ trên đỉnh đầu khẽ rung nhẹ.

Ngài đáp: “Tiếp tục đi.”

Quan hành lễ lập tức hô to: “Phu thê giao bái!”

Khoảnh khắc cúi người xuống, ta nghe thấy từ ngoài cửa vọng lại tiếng Tạ Hoài Cẩn khản đặc: “Kiểu Ninh.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)