Chương 6 - Bản Hộ Tịch Định Mệnh
m thanh nhỏ đến mức ngay cả bản thân bà cũng không nghe rõ.
Cuối cùng, tay bà vô lực buông xuống.
Tờ giấy viết “Thẩm thị vô thân” rơi xuống chiếc chiếu cỏ đầy mùi ẩm mốc.
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu ngoài cửa sổ.
Giống hệt đêm mưa ba năm trước.
Giống hệt đêm bà quỳ trước mặt con gái, dập đầu đến chảy máu, đánh bật câu hỏi “dựa vào đâu” của nó trở về.
Chỉ là lần này.
Sẽ không còn ai quỳ xuống cầu xin bà nữa.
Cũng sẽ chẳng có ai ngoái đầu nhìn bà thêm một lần.
Còn trong thâm cung cách đó ba nghìn dặm, Thái hậu ngồi ngay ngắn sau rèm, phê chồng tấu chương cao như núi.
Nến trong điện sáng rực.
Có cận thị nhẹ giọng bẩm báo rằng bên phía nơi lưu đày vừa truyền tới tin tức.
Ta đặt bút xuống.
“Tin gì?”
“Bẩm Thái hậu, lão phu nhân… đã mất rồi.”
Ta “ừ” một tiếng.
Cầm bút lên, tiếp tục phê tấu chương.
Cận thị đứng bên cạnh chờ, dè dặt hỏi.
“Thái hậu, có cần…”
“Không cần.”
Ta không ngẩng đầu.
“Cứ theo quy củ của thứ dân mà an táng là được.”
Cận thị lĩnh mệnh lui ra.
Trong điện lại chỉ còn một mình ta.
Ngọn nến khẽ lay động.
Ta phê xong quyển tấu chương cuối cùng, đặt bút xuống, bước đến bên cửa sổ.
Đêm đã khuya.
Ngoài tường cung là ánh đèn của vạn nhà.
Ta đứng ở nơi cao nhất thiên hạ, nhìn xuống biển đèn ấy.
Gió từ nơi xa thổi tới, mang theo chút lạnh cực nhạt, như có như không.
Ta nhớ tới một đêm mưa ở trang tử rất nhiều năm trước.
Dưới ánh sáng của một ngọn đèn dầu nhỏ, lần đầu tiên ta nhìn thấy tên của chính mình được viết ngay ngắn trên giấy.
Thẩm Thanh.
Không phải muội muội của ai.
Không phải kẻ thế thân của ai.
Chỉ là Thẩm Thanh.
Khi ấy ta đã biết.
Đường lui của đời ta từ trước đến nay chưa bao giờ là thứ ai quỳ xuống cầu xin mà có được, cũng không phải thứ nhờ ai khai ân ban cho.
Năm đó ta từng tranh.
Ta từng khóc mà hỏi một câu “dựa vào đâu”, nhưng không ai trả lời ta.
Vì vậy ta không hỏi nữa.
Ta tự viết đáp án ấy, từng nét từng nét, vào tờ hộ tịch được giấu dưới đáy rương suốt ba năm.
Vầng trăng ngoài cửa sổ vừa tròn vừa sáng.
Ta nhìn rất lâu.
Sau đó xoay người, thổi tắt đèn.
Trong bóng tối, ta nghe thấy tiếng tim mình đập.
Bình ổn, mạnh mẽ.
Không còn chút dấu vết nào của cô gái năm ấy từng đứng trước mẫu thân, bị ép phải nói ra ba chữ “ta đồng ý”.
Thẩm thị vô thân.
Một mình ta, vẫn đứng rất vững.
Cũng đã đi rất xa.
Từ nay về sau, hậu cung này, thiên hạ này…
Ta quyết định.