Mẹ chồng vừa đẩy cửa bước vào đã đòi bế đứa con trai tám tháng tuổi của tôi đi.
Tôi vừa định né tránh thì trước mắt bỗng hiện lên mấy dòng bình luận—
【Tối nay bà ta sẽ bán đứa bé cho bọn buôn người!】
【Đừng để bà ta bế! Một khi bị bế đi, cô sẽ không bao giờ tìm lại được đâu!】
Tôi sững người, cúi xuống nhìn đứa con trai đang túm tóc mình trong lòng.
Mẹ chồng vỗ đùi giục:
“Còn lề mề gì nữa? Đưa đây, tôi bế nó xuống dưới hóng gió!”
Chồng tôi không buồn ngẩng đầu:
“Mau đưa cho mẹ đi, còn vào nấu cơm.”
Tôi cười lạnh, bước tới nhét thẳng con trai vào lòng mẹ chồng, còn giúp bà ta kéo lại tấm chăn.
“Bế cho chắc nhé. Tối nay mẹ cứ chăm cháu cho tử tế, kẻo sau này muốn chăm cũng chẳng còn cơ hội.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận