Chương 2 - Bác Sĩ Cấp Cứu Và Nghiệp Chướng
Nhịp tim và huyết áp của bệnh nhân tạm thời ổn định.
Tôi yếu ớt hỏi: “Vậy… còn rửa dạ dày không?”
Bác sĩ trực hai thở dài nặng nề: “Chắc chắn phải rửa tiếp. Chỉ sợ kích thích một chút là tim lại ngừng thôi…”
Đúng lúc đó bộ đàm của y tá vang lên: “Có bác sĩ nào rảnh không? Có bệnh nhân mới!”
Tổng nội trú cười khổ nhìn tôi: “Cậu đúng là Bạch Vô Thường của khoa cấp cứu, danh bất hư truyền.”
Bác sĩ trực hai cũng thở dài: “Tiểu Bạch, cậu ra ngoài xem trước đi. Có gì thì báo ngay vào đây.”
Tôi gật đầu, lau mồ hôi trên trán. Hóa ra hồi sức tim phổi đúng là việc tốn sức.
Ngay cả cơ thể người sống được chế tạo đặc biệt của tôi cũng bắt đầu hơi thở dốc.
Vừa bước ra khỏi phòng cấp cứu… Tiểu Hắc đã bay lại.
“Lão Thôi mất tích rồi. Phong Đô giờ loạn cả lên. Đám tiểu quỷ dưới tay cũng không đáng tin. Giờ chỉ xem được lịch làm việc của ngày mai. Nhưng hai ngày tới không có hồn nào phải câu.”
“Có nghĩa là người kia ít nhất hai ngày nữa vẫn chưa chết.”
Tiểu Hắc thở dài: “Cũng phải…”
“Cậu bây giờ thật sự càng ngày càng giống bác sĩ rồi. Cậu còn nhớ mình là Bạch Vô Thường không?”
Nghe vậy tôi khựng lại. Tôi chỉ là trực đêm lâu quá nên hơi sốt ruột thôi.
Tôi không có kiểu lòng từ bi của bác sĩ loài người.
Chắc là… vẫn bình thường nhỉ?
Khi đi tới quầy y tá, tôi thấy người bệnh sỏi thận ban nãy.
Thấy tôi, anh ta lập tức đưa giấy nhập viện tới: “Giờ tới lượt tôi rồi chứ?”
Tiểu Hắc ở bên cạnh nói: “Cậu vẫn phải cứu người cho đàng hoàng, biết đâu mạng hắn chưa tận.”
Tôi trợn mắt: “Từ khi nào tôi không cứu người nghiêm túc?”
Tôi vừa định nói tiếp… thì y tá của xe cấp cứu 120 lao vào: “Xe cấp cứu vừa đưa tới một ca nhảy lầu! Bác sĩ mau ra đây!”
Người bệnh sỏi thận trố mắt nhìn tôi, bàn tay vừa đưa ra lại rụt về: “Thôi… tôi cũng chưa gấp đến vậy…”
Tôi thấy hơi áy náy, nói với chị y tá ở quầy: “Chị cho tên anh ấy vào hệ thống trước, đo dấu hiệu sinh tồn, sắp một giường cho anh ấy nằm nghỉ.”
Rồi quay sang bệnh nhân: “Tôi xử lý ca kia xong sẽ khám cho anh ngay.”
Người bệnh mím môi gật đầu: “Bác sĩ cứ đi trước đi… tôi còn chịu được thêm một lúc nữa…”
Bác sĩ của xe cấp cứu đưa tờ phiếu tiếp nhận cho tôi: “Giường đã được sắp xếp rồi, giao cho cậu.”
“Cảm ơn!”
Có sẵn giường cũng giúp tôi đỡ được không ít việc. Tôi lập tức đẩy cáng chạy thẳng vào phòng cấp cứu, trên đường còn gọi điện cho siêu âm tại giường và X-quang tới hỗ trợ.
Tiểu Hắc bay bên cạnh tôi, có chút nghi ngờ: “Lúc nãy tôi rõ ràng đã xác nhận với Phong Đô, hai ngày nay không có ai chết.”
“Nhưng người này… ba hồn đã bắt đầu lỏng ra rồi…”
Nghe Tiểu Hắc nói vậy, tôi vội chạy nhanh thêm hai bước.
Bên khoa siêu âm cũng rất nhanh.
Tôi vừa đẩy bệnh nhân vào phòng cấp cứu, gắn monitor tim, thì họ đã đẩy máy siêu âm tới ngay sau đó.
Sau khi nghe tôi báo cáo sơ bộ, bác sĩ trực hai vừa rửa dạ dày cho bệnh nhân uống thuốc trừ sâu, vừa dặn: “Siêu âm tại giường làm trước. X-quang chưa tới thì tạm chờ.”
“Tiểu Bạch, cậu đi theo bệnh nhân xuống phòng CT, chụp khẩn CT đầu + toàn bộ cột sống + CT bụng.”
“Tứ chi thì khi vào phòng mổ kiểm tra tại giường cũng được, bên đó cũng có máy X-quang di động.”
Trong lúc chờ siêu âm, tôi mở lệnh xét nghiệm máu khẩn rồi gọi điện cho phòng CT.
Vừa cúp máy, tôi nghe bác sĩ siêu âm nói: “Siêu âm tại giường không thấy gì bất thường.”
“Tốt rồi.”
Bác sĩ trực hai thở nhẹ một chút: “FAST âm tính, nhịp tim giảm xuống 98 rồi. Tiểu Bạch, cậu đi phòng CT cũng yên tâm hơn chút.”
“Trên đường gọi hội chẩn khẩn cho ngoại chấn thương, ngoại tổng hợp, chỉnh hình, ngoại thần kinh!”
Tôi chần chừ một chút: “Gọi hết luôn sao? Hay đợi kết quả CT rồi hãy quyết định?”
Bác sĩ trực hai dứt khoát: “Gọi hết!”
“Cho dù cuối cùng không cần khoa họ xử lý, họ cũng phải xem qua và ghi ý kiến.”
“Sau này nếu có tranh chấp, lên tòa câu đầu tiên người ta hỏi là: có mời hội chẩn chuyên khoa hay chưa.”
Tôi vừa thu dọn đồ vừa đáp: “Rõ!”
Trước khi tôi đi, bác sĩ trực hai còn dặn thêm: “À đúng rồi, bảo mấy khoa ngoại xuống thẳng phòng CT. Nếu có thể chuyển thẳng phòng mổ thì đừng đưa bệnh nhân quay lại đây!”
Tiểu Hắc đứng bên cạnh chọc tôi một câu: “Giọng cấp trên của cậu nghe bi phẫn thật đấy.”
“Chắc là ông ấy cũng không muốn thấy cậu quay lại đâu, ha ha ha…”
Tôi hơi bực, truyền âm nói: “Giờ không phải lúc để đùa.”
Sau khi y tá lấy máu khẩn xong, tôi lập tức theo bệnh nhân xuống phòng CT, bỏ lỡ ánh mắt ngơ ngác đầy khó hiểu của Tiểu Hắc.
Bác sĩ trực hai của ngoại thần kinh là người tới nhanh nhất.
Phòng CT vừa đóng cửa bắt đầu quét, ông đã xuất hiện.
Tôi báo cáo ngắn gọn tình hình, còn ông thì rất bình tĩnh: “Chờ xem phim đã.”
“Cậu là bác sĩ Bạch đúng không?”
“Cái Bạch Vô Thường của khoa cấp cứu trong truyền thuyết ấy?”
Tôi cười gượng, không biết phải đáp sao.
Tiểu Hắc ngạc nhiên, truyền âm hỏi tôi: “Người trong bệnh viện của cậu đều biết cậu là ai rồi à?”
Tôi bực bội trả lời: “Chỉ là cách nói ví von thôi!”
Tiểu Hắc càng không hiểu: “Nhưng đối tượng ví von lại chính là sự thật, vậy cũng gọi là ví von sao?”
Tôi: “…”
Chẳng bao lâu sau, các bác sĩ trực hai của các khoa ngoại khác cũng lần lượt tới.
Các “đại lão ngoại khoa” quen biết nhau, vừa gặp đã chào hỏi rôm rả: “Ê lão Trần!”
“Lão Triệu, đã mặc đồ phẫu thuật luôn rồi à?”
“Ơ! Lão Lý cũng tới à?”
Không khí hòa hợp như buổi tụ họp của bạn bè lâu năm.
Tôi báo cáo lại tình hình một lần nữa.
Các đại lão lập tức chuyển sang chế độ làm việc.
Bác sĩ ngoại chấn thương xem phim CT rồi hỏi thêm số liệu monitor tim, sau đó nói: “Phần CT của chúng tôi không thấy vấn đề gì, tạm thời khoa chúng tôi chưa cần xử lý.”
“Tôi sẽ ghi ý kiến vào hệ thống, nếu sau này có gì thì gọi tôi.”
Bác sĩ ngoại tổng hợp cũng nhún vai: “FAST âm tính, CT bụng cũng không thấy gì.”
“Tạm thời chưa có chỉ định mổ thăm dò cấp cứu.”
“Nhưng không chảy máu bây giờ không có nghĩa sau này không chảy.”
“Có gì thì gọi chúng tôi sau.”
Bác sĩ chỉnh hình hỏi thẳng tôi: “Bộ xét nghiệm trước phẫu thuật đã làm chưa?”
Tôi lập tức trả lời: “Đã làm khẩn rồi, điện tâm đồ tại giường cũng làm xong.”
“Được!”
“Đưa thẳng lên phòng mổ.”
“Cậu sắp xếp bệnh án, rồi đẩy bệnh nhân lên đó luôn.”
“Sau đó quay lại khoa cấp cứu, bảo người nhà đợi trước cửa phòng mổ, tôi sẽ nói chuyện với họ.”
Trưởng khoa ngoại thần kinh nói đầy bất lực: “Sau khi CT xong tôi phải xem bệnh nhân trực tiếp.”
“Nhưng chắc tôi cũng phải lên bàn mổ.”
“Mau gọi lão Cao bên ngoại cột sống tới nữa.”
“Cột sống của người này chắc chắn có vấn đề.”
“Chúng ta đều tăng ca, chẳng lẽ để một mình hắn ngủ ở nhà à!”
Thấy tôi vẫn đứng đó, trưởng khoa thần kinh giục:
“Cậu đừng đứng đây nữa.”
“Mau về khoa bàn giao đi, chúng tôi đưa thẳng vào phòng mổ.”
“Được!”
Tôi đáp rất dứt khoát.
Dù sao bệnh nhân đã giao cho họ, họ muốn xử lý thế nào cũng không còn liên quan tới tôi nữa.
Tiểu Hắc không hiểu nổi: “Thế là xong rồi à?”
“Cậu cũng đâu có làm gì nhiều, cậu chắc hắn không chết được sao?”
Tôi truyền âm giải thích: “Khoa cấp cứu chỉ có nhiệm vụ ổn định dấu hiệu sinh tồn, sau đó phân loại và chuyển tuyến hiệu quả.”
“Không thể mong cấp cứu ôm hết mọi bệnh nhân được. Bao nhiêu đại lão ngoại khoa ở đó. Nếu họ còn không cứu được, thì tôi cũng bó tay thôi.”
Tiểu Hắc vội đuổi theo tôi: “Thế sao cậu chạy nhanh vậy? Bệnh nhân không phải đã chuyển đi rồi sao?”
Tôi chạy nhanh về khoa: “Bệnh nhân nghi sỏi thận ban nãy còn chưa xử lý! Hy vọng không có vấn đề gì khác, nếu vì trì hoãn lâu như vậy mà xảy ra chuyện… thì tôi mang tội lớn mất.”