Chương 1 - Bà Nội Tôi Đang Ở Đâu
1 Mẹ phi tốc kéo tôi chui xuống gầm chiếc bàn bát tiên bày đồ cúng, bà bịt chặt miệng tôi.
“Đừng lên tiếng. Nín thở đi, bà nội con sắp ra tìm thế m//ạng rồi.”
Tôi chưa kịp phản ứng, chỉ theo bản năng làm theo.
Quả nhiên, vừa trốn xuống gầm bàn, ngậm chặt miệng, bên phía quan tài đã vang lên tiếng động.
Sột soạt… loạt xoạt…
Lúc bà nội mất, để tiết kiệm tiền, bố tôi và ba người chú chỉ mặc cho bà bộ đồ liệm bằng giấy — loại giấy vàng mã, vẽ hoa văn chữ “thọ”, chạm vào là rách, cử động là phát ra tiếng.
Ba ngày trước, linh đường yên tĩnh đến mức tôi không nghe thấy gì.
Nhưng đêm nay, âm thanh lại lớn đến lạ, như thể bà nội thật sự đang ngồi dậy trong quan tài.
Tôi sợ đến mức lòng bàn tay đẫm mồ hôi, không dám nhúc nhích.
Ngọn đèn trường minh bị gió thổi chao đảo hai cái, rồi đột ngột tắt phụt.
Cửa nẻo đều đóng kín, lấy đâu ra gió?
Chỉ còn ánh trăng nhợt nhạt hắt vào, tôi thấy hai bàn chân thõng xuống từ mép quan tài.
Gót chân lơ lửng giữa không trung, không chạm đất.
Trên chân vẫn là đôi hài long phượng… chính tay tôi đã mang cho bà nội.
Đôi chân ấy đi qua đi lại trong linh đường, từng bước, không có tiếng động, chỉ có tiếng giấy áo sột soạt.
Đôi hài của bà nội là do tôi tự tay mang vào, khi đôi hài long phượng ấy dừng lại trước bàn bát tiên, tim tôi gần như nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hài giấy cách tôi chưa đầy ba thước.
“Lạ thật…”
Giọng của bà nội.
Khi còn sống bà nghi//ện thu//ốc phi//ện nặng, cơn nghi//ện còn kinh khủng hơn bất kỳ người đàn ông nào trong làng, cổ họng bị hun hỏng, những tháng cuối nói chuyện như tiếng la hỏng cào lên xi măng, khàn khàn chói tai.
“Con ranh đó trốn đi đâu rồi?”
Giọng nói vang ngay trên đỉnh đầu tôi.
Tay mẹ bịt miệng tôi càng siết chặt thêm vài phần. Cơ thể bà run lên, làm chân bàn thờ cũng khẽ rung theo.
“Ch//ết ti//ệt, trời sắp sáng rồi…”
Tiếng lẩm bẩm của bà nội lúc xa lúc gần, như đang đi vòng quanh phòng.
“Phải về nhanh thôi—”
Cuối cùng, đôi hài long phượng cũng động đậy, đi thẳng về phía quan tài.
Bước chân biến mất.
Tiếng giấy áo cũng lặng đi.
Ngay lúc tôi định thở phào, muốn chui ra khỏi gầm bàn, mẹ lại kéo tôi lại.
Bà lắc đầu, mắt mở to đến lộ cả tròng trắng, hất cằm về phía cạnh bàn.
Tôi quay đầu.
Ngay mép bàn bát tiên, một cái đầu rủ xuống.
Gương mặt bà nội hướng xuống dưới treo lơ lửng, da nhăn nheo như một chiếc áo len cũ, bị trọng lực kéo xệ xuống, đôi mắt chuột nhỏ dài phát ra ánh xanh lờ mờ dưới ánh trăng, không ngừng đảo qua đảo lại tìm kiếm dưới gầm bàn.
“Rõ ràng tao ngửi thấy mùi người sống mà!”
Cánh mũi bà nội phập phồng liên tục.
“Sao lại không thấy? Con ranh đó… rốt cuộc trốn đâu rồi?”
Mẹ siết chặt miệng tôi, tay còn lại bóp sau gáy, ép mặt tôi vào vai bà.
Tôi không dám thở, không dám chớp mắt.
Luôn cảm thấy đôi mắt chuột tam giác kia của bà nội vẫn đang dán chặt vào lưng mình.
Chỉ đến khi tờ mờ sáng, cửa sổ phía Đông hửng sáng, gà gáy tiếng đầu tiên, bà nội mới đột ngột rụt đầu lại.
Tiếng giấy áo loạt xoạt vang lên như một cơn gió lạnh bị hút ngược về quan tài.
Nắp quan tài phát ra âm thanh ma sát nặng nề, từng chút từng chút khép lại.
Linh đường lại yên tĩnh như cũ.
Trên nền nhà rắc đầy bột mì — nói là để xem tổ tiên có về hay không. Ba ngày trước tôi kiểm tra, bột sạch trơn, không một dấu vết.
Nhưng hôm nay, từ quan tài đến bàn bát tiên, rồi vòng quanh linh đường, cuối cùng quay lại quan tài, toàn là những dấu chân chi chít.
Mẹ cũng chui ra từ cái lỗ chó ở phòng chứa đồ phía sau linh đường.
Trước khi đi, bà đưa tôi một miếng ngọc màu xám xanh giọng nặng nề: “Chiêu Đệ, bố con đưa gì cũng đừng ăn, họ nói gì cũng đừng tin.”
“Họ muốn dùng con làm vật thế mạ//ng cho bà nội con đấy.”
2 Trời sáng hẳn, bố tôi mới dẫn vài người thân mở ổ khóa lớn ngoài cửa.
Vừa bước vào, ông liếc nhìn những dấu chân trên sàn, rồi nhìn chằm chằm vào tôi, thử gọi: “Mẹ…?”
“Bố!”
Tôi vừa lên tiếng, sắc mặt mấy người lập tức biến đổi. Bố tôi như không kìm được cơn giận, xông tới t//át tôi một cái.
“Sao lại là mày? Đêm qua mày đã làm gì?!”
Tôi giấu miếng ngọc mẹ đưa vào sâu trong áo, má nóng rát, nước mắt trào ra không dứt: “Bố… đêm qua con ngủ quên dưới gầm bàn… con không biết gì hết…”
Chú hai nháy mắt với bố tôi: “Đừng đ//ánh nữa. Gọi người tới xem thế nào. Trước giờ làm bao nhiêu lần rồi, đây là lần đầu mẹ không nhập x//ác.”
Tôi bị bố nhốt vào phòng chứa đồ, khe cửa chỉ lọt vào một tia sáng.
Tôi ngồi xổm sau cánh cửa, áp tai vào tấm ván gỗ, nghe rõ mồn một mọi chuyện bên ngoài.
Gian ngoài dựng một cái bàn bát tiên, ông đạo sĩ mặc đạo bào màu xám xanh trên bàn có lư hương, giấy vàng, một bát nước lã.
Bố tôi và ba người chú ngồi xung quanh, thu//ốc lá hút hết điếu này đến điếu khác.
Vương đạo sĩ xem dấu chân trước, ông cúi xuống chấm bột mì đưa lên mũi ngửi.
“Đây là… lão thọ tinh tự mình ra ngoài?”
Chú hai vội nói: “Có ra, nhưng không nhập được. Cháu gái tôi vẫn còn sống sờ sờ.”
Lão đạo sĩ đi tới quan tài, sờ mặt trong nắp quan tài, rồi lấy ra một sợi dây đỏ buộc vào đầu quan tài, đầu kia buộc vào lư hương.
Ông bảo bố tôi ghi bát tự của tôi lên giấy vàng.
Bố viết rất nhanh — ông nhớ bát tự của tôi còn rõ hơn ngày sinh của chính mình.
Lão đạo sĩ nhận tờ giấy, soi lên ánh sáng nhìn một lúc.
Khói trong lư hương đột nhiên dựng thẳng lên như một sợi chỉ, không lay động.
Mắt ông mở to: “Bát tự con bé này cực cứng, cực hung. Mệnh mang Thất Sát, là thiên sát cô tinh!”
Bố tôi bật dậy: “Ý là sao?”
Đạo sĩ đập tờ giấy xuống bàn, nói rõ từng chữ:
“Ý là mẹ các người không nhập nổi vào nó! Mệnh nó còn hung hơn cả mẹ các người. Nó quỳ ở đó, không những mẹ các người không vào được, mà còn bị nó ép không ra được!”
Điếu thu//ốc của chú hai rơi xuống quần, ông cuống cuồng dập tắt, không kịp đau, quay sang nhìn bố tôi.
Mặt bố tôi trắng bệch.
“Vậy phải làm sao?” Chú ba cuống lên đứng bật dậy, ghế ngã lăn ra đất cũng không ai buồn dựng: “Nếu không tìm được thế mạ//ng, bảy ngày sau mẹ không thể hồi sinh được.”
Lão đạo sĩ thu dọn đồ rời đi, trước khi đi ném lại một câu: “Muốn lão thái thái sống lại, phải tìm một người cùng huyết mạch làm thế mạ//ng. Nếu không… bà ta sẽ hóa hung sát, di//ệt cả nhà.”
Cửa đóng lại.
Bố tôi và ba người chú ngồi lại, im lặng suốt nửa tuần hương.
Cuối cùng, chú út lên tiếng trước. Chú trẻ nhất, nói cũng thẳng nhất: “Anh cả… chúng ta còn muốn tiếp tục tục mệnh cho mẹ nữa không?”
Bố tôi không nói gì.
Chú hai dập điếu thu//ốc: “Dự án bất động sản của tôi đang vào giai đoạn quan trọng. Mẹ không còn, giấy phép không xuống được, thiệt hại mấy chục triệu. Mẹ nhất định phải sống lại.”
“Mẹ không còn, chúng ta đều sụp hết,” chú ba gật đầu. “Anh cả, đừng trách em nói lời khó nghe, mấy năm nay anh là người kém nhất. Không có anh em bọn tôi giúp một tay, anh còn chẳng cưới nổi vợ. Giờ con bé nhà anh xảy ra chuyện, anh phải tự tìm cách.”
Lúc này tôi mới hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.