Chương 12 - Ba Nợ Con Ba Năm Tiền Sữa Bột

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Phó Miên Miên nghĩ một lát.

“Vậy con có thể đẩy lại không?”

Phó Văn Dã ngồi ở hàng trước, quay đầu nhìn cô bé.

“Có thể.”

Phó Miên Miên vươn hai bàn tay nhỏ, đẩy vào không khí một cái.

“Như vậy ạ?”

Phó Văn Dã im lặng hai giây.

“Cũng được.”

Phó Lâm Xuyên sờ mũ của cô bé.

“Phần còn lại, ba xử lý.”

Chiều hôm đó, buổi họp báo của Phó thị được tổ chức sớm.

Không phải họp báo thương mại.

Mà là giải thích chuyện nhà họ Phó.

Truyền thông ngồi kín nửa hội trường.

Nhà Phó Minh Đạc cũng được thông báo có mặt.

Chu Mạn đã trang điểm.

Nhưng quầng xanh dưới mắt vẫn không che được.

Phó Miên Miên ngồi bên cạnh bà ta, nhỏ giọng hỏi:

“Mẹ, tại sao chúng ta phải đến?”

Chu Mạn siết tay cô bé.

“Im miệng.”

Trong phòng nghỉ phía sau sân khấu.

Phó Miên Miên ngồi trên sofa.

Cô bé không muốn ra ngoài.

Cô bé ôm thỏ, nhẹ nhàng sờ đường chỉ mới trên bụng thỏ.

Phó Lâm Xuyên nửa quỳ trước mặt cô bé.

“Không muốn đi thì có thể không đi.”

Phó Miên Miên nhìn về phía cửa.

“Nhưng họ nói con.”

“Nếu con không đi, có phải họ sẽ nói mãi không?”

Phó Lâm Xuyên nói:

“Ba sẽ xử lý.”

Phó Miên Miên lắc đầu.

“Mẹ nói, bị gọi tên thì phải đáp có mặt.”

Phó Văn Dã cúi đầu sắp xếp tài liệu.

Nghe câu này, động tác dừng lại một chút.

Ông cụ Phó ngồi trên chiếc ghế khác.

Hôm nay ông mặc áo kiểu Trung Sơn, gậy chống đặt bên đầu gối.

Ông nhìn Phó Miên Miên.

“Sợ không?”

Phó Miên Miên gật đầu.

“Sợ.”

Cô bé lại bổ sung thêm một câu.

“Nhưng con đứng cạnh ba.”

“Có thể bớt sợ một chút.”

Phó Lâm Xuyên vươn tay, chỉnh lại mũ cho cô bé.

“Vậy thì đứng cạnh ba.”

Khi buổi họp báo bắt đầu, tất cả ống kính đều hướng lên sân khấu.

Phó Lâm Xuyên dắt Phó Miên Miên bước ra.

Ông cụ Phó ở bên trái.

Phó Văn Dã ở bên phải.

Dưới sân khấu, tiếng màn trập vang lên liên tục.

Phó Miên Miên bị âm thanh đó dọa một chút.

Phó Lâm Xuyên siết chặt bàn tay nhỏ của cô bé.

Cô bé ngẩng đầu nhìn anh, chậm rãi đứng vững.

Người dẫn chương trình vừa nói xong phần mở đầu, phóng viên đầu tiên đã giơ tay.

“Thưa Tổng giám đốc Phó, xin hỏi đứa trẻ này có phải con gái ngoài giá thú của anh không?”

“Năm đó mẹ của bé là Ôn Lê có nhận năm triệu của nhà họ Phó rồi rời đi không?”

“Bây giờ nhà họ Phó thừa nhận bé, liệu có liên quan đến việc thay đổi quyền thừa kế quỹ gia tộc không?”

Câu hỏi nối tiếp nhau.

Phó Miên Miên nghe thấy “năm triệu”, lòng bàn tay lạnh đi.

Phó Lâm Xuyên kéo micro lại gần.

“Thứ nhất, Phó Miên Miên là con gái ruột của tôi.”

“Thứ hai, Ôn Lê không nhận một đồng nào của nhà họ Phó.”

“Thứ ba, về chuyện làm giả chuyển khoản và xóa tin nhắn cầu cứu ba năm trước, nhà họ Phó đã báo cảnh sát.”

Dưới sân khấu vang lên tiếng xôn xao.

Chu Mạn ngồi ở hàng đầu.

Sắc mặt trắng bệch.

Phó Minh Đạc hạ giọng:

“Nó điên rồi.”

Phó Văn Dã mở tập tài liệu đầu tiên.

Màn hình chiếu sáng lên.

Không phải ảnh chụp chuyển khoản tối qua.

Mà là dòng tiền gốc của ngân hàng.

Phó Văn Dã không ngẩng đầu.

“Năm triệu sau khi được chuyển ra từ tài khoản liên kết quỹ gia tộc họ Phó, trong vòng ba phút đã bị tách ra.”

“Cuối cùng chảy vào ba công ty và một tài khoản cá nhân.”

“Tài khoản dưới tên Ôn Lê chỉ là tài khoản trung chuyển.”

Trang thứ hai.

Thông tin pháp nhân.

Trang thứ ba.

Tài liệu đăng ký công ty vỏ bọc nhà họ Chu.

Trang thứ tư.

Báo cáo tài chính công ty liên kết dưới tên Phó Minh Đạc.

Ống kính rất nhanh chuyển về phía hàng đầu.

Chu Mạn muốn cúi đầu tránh đi.

Phó Văn Dã tiếp tục chiếu.

“Đây là ghi chép đăng nhập mạng nội bộ nhà cũ họ Phó vào đêm mười bảy tháng tám ba năm trước.”

“Tin nhắn cầu cứu Ôn Lê gửi cho tôi đã bị xóa bốn phút sau khi gửi.”

“Thiết bị xóa tin nhắn đăng ký vị trí tại phòng sách phía tây tầng hai.”

Anh ta dừng một chút.

“Khi đó, phòng sách này do bà Chu Mạn tạm thời sử dụng.”

Chu Mạn đột ngột đứng dậy.

“Cậu đang vu khống!”

Phó Văn Dã nhìn bà ta.

“Tôi đang nói về ghi chép.”

“Có phải vu khống hay không, cảnh sát sẽ điều tra.”

Phóng viên lập tức truy hỏi.

“Bà Chu, xin hỏi bà có từng xóa tin nhắn cầu cứu của cô Ôn Lê không?”

“Bà có tham gia vào khoản chuyển khoản năm triệu kia không?”

“Ông Phó Minh Đạc, tại sao công ty dưới tên ông lại nhận được khoản tiền này?”

Hiện trường trở nên hỗn loạn.

Phó Miên Miên rụt vai lại một chút.

Phó Lâm Xuyên kéo cô bé sát bên mình.

Ông cụ Phó cầm micro lên.

Giọng ông không quá lớn.

Nhưng vừa mở miệng, hội trường dần dần yên tĩnh lại.

“Năm đó nhà họ Phó đã tin nhầm một bản ghi chép chuyển khoản giả.”

“Chuyện này, ta có trách nhiệm.”

“Danh dự của Ôn Lê, nhà họ Phó sẽ chính thức đính chính.”

“Thân phận của Miên Miên cũng không cần bất kỳ ai suy đoán.”

Ông giơ tay.

Màn hình phía sau đổi thành điều lệ quỹ gia tộc Phó thị.

Phó Văn Dã tô đỏ một điều khoản trong đó.

Đối tượng bảo vệ ưu tiên thứ nhất của quỹ gia tộc Phó thị:

Con cháu vị thành niên trực hệ của nhánh chính họ Phó.

Ông cụ Phó nhìn về phía ống kính.

“Phó Miên Miên là con gái của Phó Lâm Xuyên.”

“Từ hôm nay trở đi, con bé được đưa vào danh sách bảo vệ ưu tiên thứ nhất của quỹ gia tộc Phó thị.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)