Chương 11 - Ba Nợ Con Ba Năm Tiền Sữa Bột
“Ai bắt nạt cháu?”
Phó Miên Miên lắc đầu.
“Không có.”
“Chỉ là hôm nay con không kết bạn được.”
Phó Văn Dã nhìn cô bé.
“Tại sao?”
Phó Miên Miên cúi đầu.
“Họ nói con là đứa trẻ hoang.”
“Đứa trẻ hoang có phải không được ngồi xe của chú út không?”
Sắc mặt Phó Văn Dã lạnh xuống.
Anh ta không lập tức nổi giận.
Anh ta nắm tay Phó Miên Miên, xoay người đi vào văn phòng.
Hiệu trưởng rất nhanh đã tới.
“Anh Phó, có phải bé chưa thích nghi không ạ?”
Phó Văn Dã đặt điện thoại lên bàn.
“Tôi muốn xem camera lớp học sau giờ ngủ trưa hôm nay.”
Hiệu trưởng ngẩn ra.
“Việc này liên quan đến quyền riêng tư của những bé khác…”
Phó Văn Dã lấy thẻ luật sư ra.
“Vậy thì để pháp vụ nói chuyện.”
Nụ cười trên mặt hiệu trưởng cứng lại.
Mười phút sau, camera được mở ra.
Trong hình, mấy đứa trẻ vây ở góc lớp.
Không nghe rõ tiếng nói.
Nhưng có thể nhìn thấy một bé gái lấy ra một tờ giấy gấp lại.
Trên giấy in ảnh Phó Miên Miên.
Bên cạnh còn có mấy chữ lớn:
Con riêng hào môn.
Phó Văn Dã dừng hình.
“Giấy này từ đâu ra?”
Sắc mặt cô giáo trắng bệch.
“Cái này… tôi không biết.”
Phó Văn Dã nói:
“Tra.”
Nhà trường điều camera cổng.
Một giờ mười hai phút chiều.
Một tài xế đội mũ lưỡi trai vào mẫu giáo.
Nói là tới đưa tài liệu cho hoạt động từ thiện.
Ông ta đưa túi tài liệu cho bảo vệ.
Bảo vệ lại chuyển cho cô giáo của lớp.
Biển số xe rất rõ.
Phó Văn Dã nhìn một cái.
Ghi lại số xe.
Phó Miên Miên đứng bên cạnh anh ta.
Cô bé nhận ra chiếc xe đó.
“Chú út.”
“Chiếc xe này con từng thấy.”
Phó Văn Dã cúi đầu.
“Ở đâu?”
Phó Miên Miên cạy cạy quai ba lô.
“Ngày tiệc nhận thân.”
“Chị Miên Miên từng ngồi.”
Văn phòng lập tức yên tĩnh.
Sắc mặt hiệu trưởng càng trắng hơn.
Phó Văn Dã sao chép video.
“Tôi cần sổ đăng ký bảo vệ, túi tài liệu, hồ sơ lưu chuyển tài liệu của lớp.”
Hiệu trưởng vội vàng gật đầu.
Phó Miên Miên kéo tay áo anh ta.
“Chú út.”
“Có phải nếu con không đi mẫu giáo, thì sẽ không làm phiền chú không?”
Phó Văn Dã nhìn cô bé.
Cô bé cúi đầu.
Mé mũ vàng nhỏ bị cô bé bóp thành một nếp gấp.
Phó Văn Dã ngồi xổm xuống.
“Người phiền phức là kẻ làm chuyện xấu.”
“Không phải cháu.”
Phó Miên Miên chậm rãi ngẩng đầu.
“Vậy ngày mai con còn có thể đến không?”
Phó Văn Dã nói:
“Có thể.”
“Chú đưa cháu đi.”
Ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân.
Phó Miên Miên quay đầu.
Phó Lâm Xuyên đứng ngoài cửa văn phòng.
Áo vest khoác trên tay.
Rõ ràng là vội vàng chạy tới.
Mắt Phó Miên Miên sáng lên một chút.
“Ba.”
Phó Lâm Xuyên đi vào.
Anh nhìn mắt đứa trẻ trước.
Rồi nhìn Phó Văn Dã.
“Ai?”
Phó Văn Dã đưa biển số xe cho anh.
“Tài xế nhà Phó Miên Miên.”
Phó Lâm Xuyên cất tờ giấy vào túi.
Anh không nổi giận trong văn phòng.
Chỉ nói với hiệu trưởng:
“Bắt đầu từ ngày mai, pháp vụ Phó thị sẽ tiếp nhận chuyện này.”
“Về an toàn và tổn hại danh dự của con tôi trong thời gian ở trường, tôi cần một bản giải trình bằng văn bản.”
Hiệu trưởng liên tục xin lỗi.
Phó Miên Miên nắm tay Phó Lâm Xuyên đi ra ngoài.
Cô bé đi tới cửa, bỗng dừng lại.
Quay đầu nhìn bé gái đã nói cô là đứa trẻ hoang kia.
Bé gái được phụ huynh dắt tay, trốn ở phía sau.
Phó Miên Miên nghĩ một lát, lấy từ trong ba lô ra một miếng dán hình thỏ nhỏ.
Đặt lên bàn.
“Tặng cậu.”
“Tớ không hoang.”
“Sau này cậu có thể gọi tớ là Miên Miên.”
Bé gái sững người.
Mẹ của bé gái hơi không giữ được mặt mũi.
Phó Văn Dã nhìn miếng dán kia.
Anh ta bỗng nhớ tới những mũi chỉ trên vỏ ngoài bút ghi âm của Ôn Lê.
Còn có con chip cũ trong bụng thỏ.
Phó Lâm Xuyên cũng nhìn thấy.
Anh nhẹ giọng hỏi:
“Miếng dán của con ở đâu ra?”
Phó Miên Miên nói:
“Mẹ mua ạ.”
“Mẹ nói thỏ nhỏ biết đường.”
Ánh mắt Phó Văn Dã khẽ thay đổi.
“Trước đây mẹ con còn nhiều lắm à?”
Phó Miên Miên gật đầu.
“Có cả một tờ.”
“Mẹ nói, những thứ quan trọng phía sau đều dán một con.”
Phó Văn Dã và Phó Lâm Xuyên nhìn nhau.
Phía sau những thứ quan trọng.
Phó Lâm Xuyên lấy điện thoại ra.
“Về nhà cũ.”
“Tra tất cả giấy tờ Ôn Lê để lại.”
7
Nhà họ Phó còn chưa về tới nhà cũ, hot search đã lên trước.
#Con riêng nhà họ Phó#
#Đứa trẻ ba tuổi tranh tài sản#
#Bút ghi âm trong tiệc nhận thân hào môn#
Mấy chủ đề chen chúc với nhau.
Ảnh đi kèm đều là ảnh chụp lén.
Phó Miên Miên đứng giữa phòng tiệc, trong lòng ôm con thỏ rách bụng.
Có người cắt riêng bức ảnh mắt cô bé khóc đỏ lên.
Bình luận bên dưới cãi nhau ầm ĩ.
Có người nói nhà họ Phó không ra thể thống gì.
Có người nói đứa trẻ đáng thương.
Cũng có người nói:
“Tiền của nhà giàu đúng là dễ kiếm, mới ba tuổi đã biết đến tận cửa nhận thân.”
Phó Lâm Xuyên ngồi ở hàng ghế sau.
Trên máy tính bảng vẫn dừng ở những ảnh chụp màn hình kia.
Phó Miên Miên ngồi trong ghế an toàn trẻ em.
Đây là ghế vừa mới lắp.
Lần đầu cô bé ngồi, hơi không quen.
Bàn tay nhỏ nắm dây an toàn.
“Ba.”
Phó Lâm Xuyên lập tức tắt máy tính bảng.
“Ừ?”
Phó Miên Miên nhỏ giọng hỏi:
“Tại sao họ lại chụp con?”
Phó Lâm Xuyên nhìn cô bé.
Cô bé không khóc.
Chỉ có chút mờ mịt trong mắt.
“Bởi vì người lớn làm sai.”
“Muốn đẩy lỗi lên người con.”