Chương 8 - Ba Năm Mù Quáng
Chiều hôm sau, tôi vừa bước ra khỏi tòa nhà phòng thí nghiệm thì nhìn thấy anh đứng dưới bậc thềm.
Trước mặt anh là giấy tờ chuyển quyền sở hữu căn nhà cưới, toàn bộ cổ phần công ty của anh, cùng thỏa thuận chấm dứt quyền cấp phép độc quyền.
Phần 8
Sinh viên đi qua trước tòa nhà đều chậm bước.
Bùi Nghiễn đứng dưới bậc thềm.
Bộ vest nhăn nhúm, dưới mắt đầy quầng thâm.
Tôi dừng lại cách anh ba bước.
“Tri Hạ, căn nhà đã sang tên cho em.”
“Tiền cũng đã được bù lại.”
Anh đưa tập giấy trên cùng cho tôi.
“Số cổ phần này đủ đảm bảo cuộc sống của em sau này.”
“Bùi Nghiễn.”
Tôi cắt ngang.
“Sau này tôi sống thế nào không liên quan đến anh.”
Bàn tay anh đang giơ hồ sơ cứng lại giữa không trung.
Tôi rút bản thỏa thuận chấm dứt cấp phép độc quyền, xác nhận công ty từ bỏ quyền ưu tiên gia hạn, sau đó ký tên vào mục người nhận.
Những tài liệu còn lại bị tôi đẩy trở lại vào lòng anh.
“Bằng sáng chế vốn đã thuộc về tôi.”
“Căn nhà tôi sẽ xử lý theo tỷ lệ đóng góp. Cổ phần và tiền bồi thường anh mang đi.”
Bùi Nghiễn ngẩng đầu nhìn tôi.
“Anh phải làm gì em mới chịu cho anh thêm một cơ hội?”
“Đưa mẹ tôi sống lại.”
Gió thổi tung những tờ giấy.
Bùi Nghiễn vội vàng giữ lại.
Không thể nói thêm một lời.
Một tuần sau, tôi ủy quyền luật sư bán căn nhà cưới.
Phần tiền thuộc về tôi được quyên góp dưới tên mẹ cho chương trình hỗ trợ bệnh nhân.
Cũng trong ngày đó, phòng thí nghiệm chính thức khởi động.
Tôi dẫn sáu nghiên cứu viên sắp xếp lại thuật toán cốt lõi, chuẩn bị phát triển hệ thống cảnh báo bất thường dấu hiệu sinh tồn sau phẫu thuật.
Cuộc họp dự án đầu tiên kéo dài tới tận khuya.
Trợ giảng trẻ ôm cốc mì hỏi tôi có mệt không.
Tôi nhìn khung mô hình trên bảng trắng đang dần thành hình, lắc đầu.
Đây là cuộc sống tôi đã từ bỏ suốt ba năm.
Bây giờ cuối cùng cũng lấy lại được.
Phía Bùi Nghiễn thì hoàn toàn hỗn loạn.
Sau khi bị mời ra khỏi nhà cưới, Tống Nhiễm ôm con tới công ty gây náo loạn.
“Anh vì Thẩm Tri Hạ mà không cần mẹ con tôi nữa, anh còn là đàn ông không?”
Cô ta đăng video khóc lóc lên mạng, ám chỉ rằng tôi dùng bằng sáng chế ép Bùi Nghiễn bỏ vợ bỏ con.
Trong video, cô ta ôm đứa trẻ đứng giữa sảnh công ty, khóc lóc nói mình đã ở bên Bùi Nghiễn hơn hai mươi năm.
Nhân viên lễ tân và bảo vệ đứng xung quanh.
Không ai dám động vào cô ta.
Những đồng nghiệp từng nhận lì xì đều cúi gằm mặt, sợ camera quay trúng.
Ngay hôm đó, Bùi Nghiễn tổ chức họp báo.
Anh đứng trước ống kính, tự miệng thừa nhận toàn bộ sự thật về phiên điều trần, tiền lì xì và màn lừa dối kéo dài ba năm.
“Tống Nhiễm chưa từng là vợ tôi.”
“Thẩm Tri Hạ mới là người bị tất cả chúng tôi cùng nhau lừa dối.”
Phóng viên hỏi liệu có phải anh đang đẩy trách nhiệm để mong cứu vãn quan hệ với vị hôn thê cũ hay không.
Bùi Nghiễn ngẩng đầu.
“Trách nhiệm ở tôi.”
“Phiên điều trần là do tôi chỉ đạo. Bao lì xì là tiền của tôi. Việc Tống Nhiễm chuyển vào nhà cưới cũng là do tôi đồng ý.”
Tiếng màn trập lập tức vang lên liên tục dưới khán đài.
Tống Nhiễm đứng ngoài khung hình phát trực tiếp.
Nước mắt trên mặt còn chưa lau khô, biểu cảm đã hoàn toàn thay đổi.
Sau khi tuyên bố được công khai, giá cổ phiếu và danh tiếng công ty đồng loạt lao dốc.
Khách hàng lớn thứ hai tuyên bố chấm dứt hợp đồng.
Hội đồng quản trị ép Bùi Nghiễn rút lại tuyên bố.
Còn yêu cầu anh dùng bảy năm tình cảm để thuyết phục tôi tiếp tục cấp quyền sáng chế.
Bùi Nghiễn đặt đơn từ chức lên bàn.
“Cô ấy không còn nợ công ty bất kỳ thứ gì.”
Chu Tình và những đồng nghiệp tham gia phiên điều trần lần lượt hoàn trả tiền lì xì.
Để tự bảo vệ mình, họ bắt đầu nộp cho cảnh sát các đoạn ghi âm tố cáo lẫn nhau.
Tôi không quan tâm bọn họ đang tranh cãi xem ai vô tội hơn.