Chương 7 - Ba Năm Mù Quáng
m thanh xuyên qua cánh cửa, mơ hồ như vọng lại từ một thế giới khác.
Anh dựa vào tường đứng suốt hai tiếng, cho đến khi người thân và bạn bè lần lượt rời đi.
Qua đám đông, anh nhìn thấy mẹ tôi trong di ảnh đang mỉm cười hiền hậu.
Buổi sáng ngày phẫu thuật, bà còn uống cháo anh mang tới.
Thậm chí còn giúp anh kiếm lý do cho chuyến “công tác”.
Chu Tình đỏ mắt chạy tới.
Cô ấy lao về phía tôi, muốn nắm tay tôi.
“Tri Hạ, tớ thật sự không biết sẽ hại chết dì…”
Tôi tránh đi.
“Cô Chu, sau này đừng gọi tôi như vậy nữa.”
Bàn tay cô ấy dừng giữa không trung.
Cả người từ từ ngồi sụp xuống.
Bùi Nghiễn đi về phía tôi.
“Tri Hạ, Tống Nhiễm đã nhìn thấy ống oxy từ lâu. Chu Tình cũng luôn cố tình dẫn dắt bọn anh hiểu sai.”
Tôi nhìn anh.
“Lúc tôi hét rằng mẹ tôi không thể thở, anh có nghe thấy không?”
Môi anh động đậy.
“Có.”
“Vậy cái tát đó là ai ép anh đánh?”
Sắc mặt anh từng chút một xám xuống.
“Người dẫn tất cả rời khỏi nhà, bỏ lại tôi và mẹ ở đó là quyết định của ai?”
Anh há miệng.
Không thể nói ra thêm một cái tên.
“Tống Nhiễm nói dối, Chu Tình kích động, vậy là anh có thể đẩy tất cả mọi chuyện cho họ.”
“Nhưng anh đã nghe thấy tôi cầu cứu.”
“Bùi Nghiễn, anh lựa chọn tin họ bởi vì như vậy là dễ dàng nhất, đúng không?”
Mắt Bùi Nghiễn đỏ lên.
Anh đưa tay muốn chạm vào dấu tát trên mặt tôi.
Tôi lùi lại.
“Đừng chạm vào tôi!”
Bàn tay anh buông xuống.
Đầu ngón tay run dữ dội.
Tôi ôm di ảnh mẹ rời đi.
Anh đứng nguyên tại chỗ, không dám đuổi theo một bước.
Ba ngày sau tang lễ, tôi tới Đại học Nam Thành.
Chủ nhiệm tự tay giao chìa khóa phòng thí nghiệm cho tôi.
Trong căn phòng trống trải có sáu bàn thí nghiệm mới tinh.
Tôi đặt thẻ công tác vào ngăn kéo.
Bên cạnh là tấm ảnh cuối cùng của mẹ khi bà còn cầm chiếc thẻ ấy trong tay.
Một trợ giảng trẻ ôm tài liệu đứng ở cửa, dè dặt hỏi:
“Giáo sư Thẩm, dự án khi nào bắt đầu ạ?”
“Hôm nay.”
Tôi xắn tay áo, cùng bọn họ mở thùng thiết bị đầu tiên.
Còn Bùi Nghiễn sau khi trở về nhà cưới, một mình ngồi trong phòng trẻ em đến tận khuya.
Ga giường màu xanh đã nhăn nhúm.
Chiếc chuông nhỏ nằm cạnh thùng rác.
Anh tháo tấm biển ghi tên “Bùi Niệm An” xuống.
Mặt sau vẫn còn ngày tháng tôi viết năm ấy.
Đó là ngày lần mang thai đầu tiên của tôi tròn ba tháng.
Sâu trong tủ quần áo vẫn treo túi bảo quản váy cưới tôi đã chọn.
Ngày cưới trên thẻ treo đã trôi qua.
Bùi Nghiễn kéo khóa túi xuống.
Nhưng vừa nhìn thấy tà váy, anh đã vội vàng kéo lên lại.
Trong ngăn tủ đầu giường vẫn còn hóa đơn mua chiếc vòng tay.
Tài khoản thanh toán ghi rõ tên tôi.
Anh vò tờ hóa đơn thành một cục.
Rồi lại chậm rãi mở nó ra.
Mặt giấy đầy những nếp nhăn không thể vuốt phẳng.
Điện thoại trên sàn rung liên tục.
Hệ thống thứ hai của công ty cũng xảy ra vấn đề.
Một khách hàng khác yêu cầu chấm dứt hợp tác.
Trưởng bộ phận kỹ thuật nói trong điện thoại đến khàn giọng:
“Trước đây mỗi lần có sự cố đều là Giáo sư Thẩm sửa từ xa đến sáng.”
“Tổng giám đốc Bùi, cả đội chúng tôi chưa ai từng tiếp xúc với thuật toán tầng thấp nhất.”
Bùi Nghiễn nhìn về bàn làm việc.
Bảy năm trước, tôi từng ngồi ở đó sửa xong phiên bản sản phẩm đầu tiên cho anh.
Sau đó ngủ gục bên bàn phím.
Khi ấy anh từng đắp áo khoác lên người tôi, ngồi xổm bên cạnh nhìn tôi rất lâu.
Khi ấy, anh cũng từng thật lòng nghĩ rằng cả đời này mình sẽ không bao giờ phụ tôi.
Nhưng bây giờ mẹ tôi đã chết.
Tôi đã đi.
Công ty cũng bắt đầu từng chút một sụp đổ sau khi mất đi sự hỗ trợ của tôi.
Tống Nhiễm có thể nói dối.
Chu Tình có thể xúi giục.
Nhưng bàn tay đánh vào mặt tôi là của anh.
Người bỏ tôi và mẹ lại trong căn nhà ấy cũng là anh.
Gần sáng, Bùi Nghiễn liên hệ luật sư soạn ba bộ hồ sơ.