Chương 6 - Ba Năm Không Nhìn Thấy Ánh Đèn
Gã nói rồi tiến thêm một bước lại gần tôi. Hai tên đàn em bên cạnh cũng bước lên, chặn kín mọi ngả đường của tôi.
Tôi thầm kêu không ổn, xem ra bọn chúng đã phòng hờ tôi dùng chiêu này nên chưa sáng đã chực sẵn dưới lầu rồi. Nhưng ngoài mặt tôi vẫn tươi cười xua tay.
“Không cần đâu, tôi chỉ chạy vài vòng quanh đây thôi, chạy chậm lắm, kẻo lại làm lỡ việc của các cậu.”
Tôi vừa định bước đi về phía cổng khu dân cư thì gã mặt sẹo đưa tay cản lại.
“Đừng vội mà chị dâu, chị mới về, chắc đường xá quanh đây cũng không rành nữa. Bọn tôi chạy cùng, tiện thể chỉ đường cho chị luôn.”
Tay gã đặt lên vai tôi, sức lực rất lớn. Tôi có thể cảm nhận được những vết chai sần trên đầu ngón tay gã, nhìn là biết kẻ thường xuyên sử dụng hung khí.
Tôi biết hôm nay muốn cắt đuôi chúng để đi tìm Lão Trương một mình là chuyện không thể nào. Nếu tôi cố tình xông ra, có khi sẽ xảy ra xung đột ngay tại chỗ. Đồ đang ở trên người tôi, rủi bị chúng lục soát tìm thấy thì hỏng bét.
Tôi đành nương theo lời gã, gật đầu.
“Được thôi, thế các cậu chạy cùng tôi cho vui, sẵn tiện tôi cũng muốn xem ba năm nay quanh khu mình có thay đổi gì không.”
Bốn người chúng tôi chạy chầm chậm dọc theo đường chạy bộ trong khu. Gã mặt sẹo luôn kè kè bên cạnh tôi, nửa bước không rời, hai tên kia đi hai bên trái phải, rõ ràng là đang giám sát.
Tôi chạy được chừng mười mấy phút, cố ý giả vờ rất mệt mỏi, ôm eo thở hổn hển.
“Không xong rồi, lâu quá không vận động, chạy vài bước đã mệt bở hơi tai. Để tôi ra sạp báo phía trước mua chai nước.”
Tôi chỉ tay về phía sạp báo cách đó không xa. Lão Trương đang ngồi bên trong đọc báo. Tim tôi khấp khởi mừng thầm, chỉ cần bước tới trước mặt chú ấy, tôi sẽ tìm cơ hội lén đưa đồ.
Nhưng gã mặt sẹo lại cản tôi lại, ra hiệu cho tên đàn em bên cạnh.
“Chị xem chị kìa, chạy mới mấy bước đã mệt lử. Đứng chờ đây, để tôi sai đàn em đi mua cho chị.”
Tên đàn em kia vâng lời, bước nhanh về phía sạp báo. Tôi sốt ruột như lửa đốt trong lòng nhưng chẳng có cách nào, đành phải đứng tại chỗ chờ.
Trơ mắt nhìn tên đàn em kia đi đến sạp báo, nói vài câu với Lão Trương, lấy chai nước rồi quay lại, chẳng có cơ hội giao tiếp nào thêm.
Tôi nhận lấy chai nước, vặn nắp uống một ngụm, lòng chìm xuống đáy.
Xem ra bọn chúng đã quyết tâm không cho tôi tiếp xúc với người ngoài. Chuyến đi sáng nay coi như công cốc.
Trên đường đi về, gã mặt sẹo cứ thao thao bất tuyệt bên cạnh tôi, hỏi thăm chuyện tôi ở ngoài làm việc trong ba năm qua Tôi dùng những lý do đã chuẩn bị từ trước để đối phó, không để lộ một điểm sơ hở.
Về đến trước cửa tòa nhà, tôi ngước nhìn lên ban công nhà mình. Chồng tôi đang bám tay vào lan can nhìn xuống. Thấy gã mặt sẹo đi cùng tôi, sắc mặt anh lập tức lộ vẻ hoảng hốt.
Tôi khẽ lắc đầu với anh, ra hiệu đừng lo lắng, anh mới gật đầu thụt vào trong nhà.
Gã mặt sẹo theo tôi lên lầu. Đến cửa nhà, gã lấy chìa khóa ra mở cửa. Lúc này tôi mới biết bọn chúng thậm chí đã đánh chìa khóa nhà tôi.
Vào nhà, chồng tôi đang ngồi trên sô pha. Thấy chúng tôi vào, anh vội vàng đứng dậy, cố nặn ra một nụ cười.
“Mọi người về rồi à? Anh vừa làm xong đồ ăn sáng, cùng ăn chút nhé.”
Gã mặt sẹo xua tay, cười một cách khách sáo.
“Thôi không cần đâu anh, bọn em có việc phải đi trước, anh chị cứ ăn thong thả.”
Nói xong gã dẫn đàn em đi ra ngoài. Vừa đến cửa, gã dừng bước, quay đầu lại nhìn tôi.
“À phải rồi chị dâu, tôi khuyên chị sau này đừng có trèo đường ống nước nữa. Nguy hiểm lắm, lỡ ngã thì anh nhà lại xót.”
Giọng điệu gã mang theo sự cảnh cáo rõ ràng. Tôi mỉm cười gật đầu, không nói gì.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, nụ cười trên mặt tôi nháy mắt sụp xuống.
Chồng tôi bước tới nắm lấy tay tôi, giọng đầy vẻ lo lắng.
“Sao rồi em? Không bị chúng phát hiện chứ?”
Tôi lắc đầu, lấy tài liệu trong ngực ra xem thử. May quá, bọc túi chống nước vẫn còn kín mít, không bị chúng sờ thấy.
“Không sao, đồ vẫn còn. Chỉ là hôm nay không có cơ hội tìm Lão Trương, chúng bám sát quá.”
Anh nhíu mày, suy nghĩ một lát rồi mắt chợt sáng lên.
“Hay là để anh đi? Bọn chúng không đề phòng anh như em. Bình thường anh xuống lầu mua thức ăn, chúng không cản đâu.”
Tôi lập tức lắc đầu từ chối kiên quyết.
“Không được, nguy hiểm lắm! Bây giờ chúng tuy không làm gì anh, nhưng nếu anh mang đồ ra ngoài mà bị phát hiện, chúng chắc chắn sẽ không tha cho anh.”
Anh còn định nói thêm gì đó thì tôi nghe thấy ngoài cửa có tiếng động nhẹ, giống như có người đang áp tai nghe lén.
Tôi nháy mắt với anh, cố ý cao giọng:
“Không sao đâu, chẳng phải chỉ là tìm việc thôi à. Em từ từ tìm, dù sao cũng mới về, đâu có vội ngày một ngày hai.”
Anh sững lại một giây, ngay sau đó phản ứng kịp, hùa theo tôi.
“Được rồi, anh biết rồi. Em mới về cứ nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện công việc từ từ tính.”
Tôi bước đến cửa, nhìn qua mắt mèo ra ngoài. Quả nhiên thấy một tên đàn em của gã mặt sẹo đang ngồi xổm trước cửa, nghe thấy tiếng bước chân tôi lại gần thì vội vàng đứng dậy giả vờ như đang chuẩn bị rời đi.