Chương 5 - Ba Năm Không Nhìn Thấy Ánh Đèn
Tôi vừa định bước tới lấy điện thoại thì nghe thấy phía cửa sổ truyền đến tiếng “cộc” rất khẽ. Ngẩng đầu lên nhìn, một bóng đen đang bám ngoài cửa sổ nhà tôi nhìn vào trong.
Tim tôi thót lên, bọn chúng thế mà vẫn để lại người canh chừng bên ngoài. Xem ra nhất cử nhất động của chúng tôi đều nằm trong sự giám sát của bọn chúng.
**09**
Tôi vội vã nhét tấm danh thiếp vào túi áo, nháy mắt ra hiệu cho chồng đừng lên tiếng.
Tôi giả vờ làm như không có chuyện gì, thản nhiên bước đến bên cửa sổ, dứt khoát kéo rèm ra. Bóng đen bên ngoài giật mình vội vàng né ra sau. Tôi nhận ra gã, chính là tên được giới thiệu là “em họ” lúc nãy. Hắn đang đứng bên cạnh cửa ra vào tòa nhà dưới lầu, làm bộ như đang nghịch điện thoại.
Tôi mỉm cười vẫy tay với gã, gã sửng sốt một chút rồi cũng lúng túng vẫy tay đáp lại, xoay người đi ra chỗ cửa tòa nhà, quay lưng về phía cửa sổ nhà tôi.
Tôi kéo rèm lại, quay người lắc đầu với chồng.
“Không được, bên ngoài còn có người canh chừng, điện thoại bàn chắc chắn cũng bị bọn chúng nghe lén rồi, chúng ta không thể gọi điện thoại ở trong nhà.”
Sắc mặt anh lại trắng bệch thêm vài phần, nắm chặt lấy tay tôi.
“Vậy phải làm sao? Chúng ta đâu thể cứ bị nhốt ở đây mãi. Bọn chúng không tìm thấy đồ thì chắc chắn không chịu bỏ qua lỡ ngày mai chúng quay lại ra tay với em thì sao?”
Tôi vỗ nhẹ lên tay anh, ra hiệu đừng vội.
“Anh đừng lo, em có cách. Ngày mai em sẽ tìm cách ra ngoài, chỉ cần đến được sạp báo ở cổng khu tìm Lão Trương là chúng ta an toàn.”
Anh nhíu mày, có chút lo lắng.
“Nhưng chúng khóa cửa rồi, em ra ngoài bằng cách nào? Hơn nữa dưới lầu còn có người canh chừng, em vừa ra chúng sẽ bám theo ngay.”
Tôi bước đến bên cạnh tủ giày ở lối ra vào, đưa tay gõ gõ vào vị trí khe kẹp.
“Đồ vẫn ở trong này đúng không?”
Anh gật đầu. “Đúng, anh sợ chúng tìm thấy nên cố tình giấu vào sâu bên trong. Lần trước chúng lục tủ giày không phát hiện ra khe kẹp này.”
Tôi “ừ” một tiếng, đưa tay mở khe kẹp ra, lấy từ bên trong tập tài liệu được bọc kín mít bằng túi chống nước, nhét vào túi áo sát người tôi.
“Bây giờ đồ đang ở trên người em, em phải tìm cách giao nó cho Lão Trương. Chỉ cần giao đồ đi là chúng ta không còn mối lo ngại nào nữa.”
Tôi quay đầu nhìn ra ban công. Nhà chúng tôi ở tầng ba, cạnh ban công có một đường ống thoát nước. Trước đây lúc còn ở nhà, tôi vẫn thường hay trèo theo đường ống này xuống lầu mua thuốc lá.
Tôi bước ra ban công, đưa tay thử độ chắc chắn của đường ống, rất chắc, hoàn toàn chịu được sức nặng của tôi.
Tôi vẫy tay gọi chồng lại, chỉ vào đường ống nước.
“Sáng ngày mai nhân lúc bọn chúng không để ý, em sẽ trèo từ đây xuống, đi thẳng ra sạp báo tìm Lão Trương. Anh ở nhà đợi em, em sẽ về nhanh thôi.”
Anh vội vã kéo tôi lại, mặt tái đi vì sợ.
“Không được, nguy hiểm lắm! Đây là tầng ba cơ mà, lỡ ngã thì sao? Với lại nhỡ bị người của bọn chúng nhìn thấy, chúng chắc chắn sẽ không tha cho em đâu.”
Tôi xoa đầu anh, giọng kiên định.
“Không sao đâu, hồi trước em trèo suốt, không ngã được. Hơn nữa bây giờ người của chúng đều canh ở cửa chính tòa nhà, sẽ không để ý phía ban công này đâu. Anh yên tâm, em đi rồi về ngay. Nếu đến trưa mà em chưa về, anh tìm cách mở cửa sổ phòng ngủ, hét to xuống dưới nhà là có cháy, biết chưa?”
Anh cắn môi, nước mắt lưng tròng nhưng vẫn gật đầu.
“Anh biết rồi. Em nhất định phải cẩn thận. Nếu gặp nguy hiểm thì ném đồ đi, anh chỉ cần em bình an trở về.”
Trong lòng tôi trào dâng cảm giác ấm áp, ôm lấy anh.
“Yên tâm đi, em đã hứa với anh lần này về sẽ không đi nữa, chắc chắn sẽ không sao đâu.”
Đêm hôm đó, hai vợ chồng nằm trên giường, anh vẫn luôn ôm chặt cánh tay tôi như sợ tôi biến mất. Tôi gần như thức trắng cả đêm, lắng nghe động tĩnh bên ngoài, mãi đến gần sáng mới thiu thiu ngủ được một lát.
Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy khi trời vừa rạng sáng. Tôi vỗ nhẹ lên vai anh, anh cũng tỉnh, gật đầu với tôi.
Tôi rón rén đi ra ban công, trèo ra ngoài, bám lấy đường ống nước từ từ tụt xuống. Tầng ba không quá cao, tôi trèo rất vững, vài phút sau đã xuống đến đất.
Vừa chạm đất, tôi liền nghe thấy giọng một người đàn ông vang lên ngay bên cạnh.
“Ây da, chị dâu, chị đang làm gì vậy? Sao lại trèo từ trên lầu xuống thế này?”
Tim tôi lạnh toát. Ngẩng đầu lên nhìn, là gã mặt sẹo! Hắn đang dẫn theo hai tên đàn em đứng cách đó không xa, cười cười nhìn tôi, trong tay còn lăm lăm một cây gậy bóng chày.
**10**
Tim tôi thót lên một cái, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ bình tĩnh, phủi phủi bụi trên người.
“Hôm qua ngồi tàu hỏa lâu quá, lưng có hơi đau nhức. Nghĩ dậy sớm xuống lầu chạy bộ vài vòng cho giãn gân cốt. Cửa chung cư khóa rồi, tôi lười gọi anh nhà mở nên trèo đường ống xuống. Trước ở nhà vẫn hay trèo thế, không sao đâu.”
Nụ cười trên mặt gã mặt sẹo sâu hơn, gã bước đến gần tôi, ánh mắt quét từ trên xuống dưới như đang tìm kiếm thứ gì đó.
“Ra là vậy à, chị dâu đúng là có nhã hứng, sáng sớm đã chạy bộ. Trùng hợp quá, mấy anh em chúng tôi cũng đang rảnh rỗi, hay để bọn tôi chạy cùng chị nhé?”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: