Chương 3 - Ba Năm Không Nhìn Thấy Ánh Đèn
“Không có, chị chỉ xách mỗi cái vali quần áo để thay, ngoài ra chẳng mang gì cả. Sao thế?”
Gã nhìn chằm chằm tôi hồi lâu, không nhìn ra sơ hở gì, bèn cười cười.
“Không có gì, em hỏi chơi vậy thôi. Chị mới về chắc mệt rồi, ăn xong chị cứ nghỉ ngơi cho khỏe, bọn em không làm phiền nữa.”
Nói xong gã ra hiệu cho mấy tên bên cạnh bằng ánh mắt, cả đám lần lượt đứng dậy, bảo là phải về phòng thu dọn đồ đạc.
Bọn chúng đi rồi, trên bàn ăn chỉ còn lại tôi và chồng. Anh nhìn tôi, nước mắt trong hốc mắt cuối cùng không kìm được rơi xuống, nhưng không dám khóc thành tiếng, ngón tay dưới bàn gõ nhanh.
“Đồ để ở ngăn kẹp trong tủ giày ngoài cửa, bọn chúng vẫn chưa tìm thấy.”
**07**
Tim tôi đập mạnh một nhịp, tay đặt dưới bàn bất giác siết chặt lại.
Trước khi đi, tôi quả thật đã bọc một tập tài liệu rất quan trọng trong túi chống nước. Lúc đó vì sợ anh lo lắng nên tôi không dám cho anh biết bên trong là gì, chỉ dặn nếu ba năm mà tôi không về thì hãy giao thứ này cho lão Trương ở sạp báo trước cổng khu dân cư.
Không ngờ anh ấy lại giấu thứ đó ở ngăn kẹp tủ giày, cũng may là bọn chúng lục lọi lâu như vậy vẫn chưa tìm ra.
Ngoài mặt tôi giả vờ như không có chuyện gì, đưa tay lau nước mắt cho anh, giọng rất nhẹ.
“Sao lại khóc rồi, em về rồi đây mà, từ nay không đi nữa đâu.”
Anh gật đầu thật mạnh, vùi mặt vào vai tôi, giọng nghèn nghẹn nhưng vẫn cố ý hạ thấp âm lượng.
“Anh biết thế nào em cũng sẽ về, ngày nào anh cũng đợi em.”
Tôi vỗ lưng anh, khóe mắt quét qua hướng phòng ngủ. Cửa tuy đóng nhưng tôi có thể cảm nhận được sau cánh cửa có vài ánh mắt đang xuyên qua khe hở nhìn về phía này.
Tôi đỡ anh ngồi thẳng lại, cố tình cao giọng một chút.
“Anh xem anh kìa, khóc lóc cái gì, em vẫn khỏe mạnh đây mà. Ăn xong để em giúp anh dọn dẹp bát đũa.”
Anh cũng tỉnh táo lại, lau nước mắt rồi mỉm cười với tôi.
“Không cần em giúp đâu, em đi xe mệt thế rồi, đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi, để anh tự dọn là được.”
Tôi gật đầu, đứng dậy đi ra phía cửa để giả vờ lấy quần áo thay trong vali. Khi đi ngang qua tủ giày, tôi dùng chân khẽ đá nhẹ vào mặt bên của tủ, quả nhiên cảm nhận được tấm gỗ đó có thể dịch chuyển, bên trong rõ ràng có cất giấu đồ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, may quá đồ vẫn còn. Chỉ cần đồ chưa lọt vào tay bọn chúng thì vẫn còn đường xoay xở.
Tôi lấy quần áo đi vào nhà vệ sinh, tiện tay khóa trái cửa, tựa lưng vào cửa hít thở sâu vài lần.
Tình hình bây giờ đã quá rõ ràng, bọn này nhắm vào tập tài liệu trong tay tôi. Bọn chúng chắc chắn đã biết trước hôm nay tôi về nên phục kích sẵn trong nhà, đồng thời khống chế chồng tôi.
Tôi không biết rốt cuộc bọn chúng là ai, cũng không biết làm cách nào bọn chúng tìm ra nhà tôi, nhưng tôi biết chắc chắn không được để tài liệu lọt vào tay chúng, nếu không vợ chồng tôi sẽ gặp nguy hiểm, mà sự hy sinh của những người đi trước vì tập tài liệu này cũng sẽ đổ sông đổ biển.
Tôi mở vòi nước cho nước lạnh xả ào ào, ghé sát vào gương nhìn vết sẹo trên mặt mình. Vết sẹo này là năm ngoái lúc làm việc trên công trường bị thanh sắt rơi trúng quẹt phải, lúc đó máu chảy rất nhiều. Tôi đã nghĩ mình sẽ chết ở nơi hoang vu hẻo lánh ấy, toàn nhờ vào ý niệm muốn về nhà gặp anh mà chống đỡ.
Bây giờ khó khăn lắm tôi mới về được, tuyệt đối không được để anh xảy ra chuyện, cũng tuyệt đối không để ý đồ của bọn chúng đạt được.
Tôi tắm nhanh, thay bộ quần áo sạch sẽ. Vừa định mở cửa ra thì nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài.
Là giọng của gã mặt sẹo, đè rất thấp.
“Chị dâu, chị tắm xong chưa? Tôi đang mót quá, nếu xong rồi thì ra nhanh nhanh chút nhé.”
Tôi lên tiếng đáp lại, tắt vòi nước, lấy khăn lau tóc rồi kéo cửa bước ra. Gã mặt sẹo đứng ngoài cửa, thấy tôi ra thì cười cười, nhưng ánh mắt lại quét một vòng vào trong nhà vệ sinh, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Tôi nghiêng người nhường đường cho gã vào, đi thẳng về phía phòng ngủ. Khi đến cửa, tôi vặn tay nắm cửa, cửa bị khóa.
Tôi nhíu mày, cố ý cao giọng:
“Sao lại khóa cửa thế này? Chị còn phải vào lấy đồ mà.”
Bên trong rất nhanh vang lên giọng một người đàn ông, là gã “anh họ” ngồi trên bàn ăn lúc nãy.
“À, bọn em đang dọn dẹp đồ đạc trong này, hơi bừa bộn một chút, đợi bọn em dọn xong rồi chị hẵng vào nhé.”
Tôi cười lạnh trong lòng. Dọn dẹp đồ đạc? Sợ là đang lục tung tìm thứ tôi mang về thì có.
Tôi không cưỡng cầu nữa, quay người ra sô pha phòng khách ngồi. Chồng tôi đang dọn bát đũa trong bếp, tôi có thể nhìn thấy bóng lưng anh, bờ vai vẫn đang run lên nhè nhẹ.
Tôi lấy điện thoại ra, giả vờ lướt video nhưng thực chất là muốn tìm cách liên lạc ra bên ngoài. Nhưng vừa mở điện thoại lên, tôi phát hiện cột sóng trống trơn, wifi trong nhà cũng không kết nối được, rõ ràng là sóng đã bị kẻ nào đó phá.
Lòng tôi chìm xuống. Bây giờ bằng với việc hai vợ chồng tôi bị nhốt chặt ở đây, kêu trời không thấu, kêu đất chẳng hay.
Đúng lúc này, gã mặt sẹo từ nhà vệ sinh bước ra, đến ngồi xuống cạnh tôi, đưa cho tôi một điếu thuốc.
“Chị dâu, hút điếu thuốc không?”
Tôi lắc đầu, bảo là đã cai rồi. Gã cười, tự châm thuốc hút một hơi rồi đủng đỉnh mở miệng.