Chương 6 - Ba Năm Chờ Đợi
Hắn nhặt một bức mở ra, nhìn được mấy chữ, cả người liền như bị rút mất xương, đầu gối nặng nề đập xuống đất.
“Ta… ta sai rồi sao?” Từ Tinh Trúc quỳ trên đất, vẻ mặt mờ mịt. “A nương, con giành được quân công trở về rồi, con sợ người mắng, con chỉ muốn, con chỉ muốn bù đắp lỗi lầm năm đó, con muốn đưa người con dâu mà người thích cùng về nhà…”
“Cho nên không đạt được mục tiêu của ngươi, ngươi lại muốn lần nữa hủy hoại thanh danh nữ nhi Tang gia?” Ta cười khẩy. “Từ Tinh Trúc, Từ phu nhân xưa nay hận nhất loại tiểu nhân khơi chuyện thị phi, đê tiện vô sỉ như ngươi. Tang gia trước giờ chưa từng có lỗi với ngươi, vậy mà ngươi lại hết lần này đến lần khác muốn vu hãm Tang gia!”
Từ thượng thư không nhìn hắn nữa, chỉ hướng về thính đường thật sâu vái một lễ, nơi tay áo lộ ra một đoạn vải tang.
“Là ta dạy con vô phương, khiến các vị kinh sợ rồi.”
Nói xong, ông ta quay đầu ra hiệu cho gia đinh kéo đứa con trai đang quỳ dưới đất kia đi. Từ Tinh Trúc nắm thư không chịu buông, khi bị kéo lảo đảo qua ngưỡng cửa, bức thư đã mở kia rơi xuống đất.
Ta cúi đầu nhìn thấy bên trên viết: “Tinh Trúc con ta, hoa quế trong viện đang nở rất đẹp, rực rỡ như năm con rời nhà. Phụ thân con ngoài miệng không nói, nhưng mỗi sáng thức dậy đều đến thư phòng con ngồi một lát. Mẫu thân biết con oán ta năm đó ép con học văn, nhưng con đường võ tướng hiểm nguy…”
“… A nương không biết con lại chán ghét nữ nhi Tang gia đến vậy, là nương se sai tơ hồng, lỡ dở nhân duyên hai nhà. Nếu có thể trở về trước kia…”
Ta cụp mắt, nhớ đến năm ấy Từ phu nhân ban đầu cuồng loạn chửi mắng, rồi về sau biết được chân tướng, quỳ xuống trước mặt mọi người xin lỗi cha mẹ ta.
Bà ấy nắm tay ta, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Cô nương tốt, là ta không đúng, là con ta không đúng, Từ phủ có lỗi với con.”
Từ Tinh Trúc rốt cuộc không di truyền được nửa phần thẳng thắn, dám yêu dám hận của Từ phu nhân.
Ta nghiêng đầu dặn ma ma: “Cất lại đi, lát nữa sai người đến Từ phủ phúng viếng, cùng đưa qua đó.”
9
Ba ngày sau, Từ thượng thư lấy danh nghĩa Từ Tinh Trúc dâng sổ xin từ quan, nói sau tang mẫu, hắn tinh thần không yên, không gánh nổi trọng trách.
Trên thực tế, sau khi bị phụ thân nhốt trong hậu viện Từ phủ, mỗi ngày Từ Tinh Trúc chỉ được đưa vào một bát cháo trắng, mà cửa ra vào và cửa sổ đều bị đóng đinh bằng thanh sắt.
Ngày Từ thượng thư đích thân đến tạ tội, ta ở sau bình phong cũng có thể nghe ra sự tinh minh trong giọng ông ta: “Thừa tướng đại nhân, nghịch tử kia sau này tuyệt đối sẽ không còn chướng mắt ngài và phu nhân nữa. Lão thần đã nhốt hắn trong phủ, phái người ngày đêm canh giữ.” Ông ta dừng một chút. “Trong nhà lão thần còn có một ấu tử, năm nay mới mười bốn, tuy chưa nhập gia phả, nhưng thiên tư thông minh…”
Ngoài bình phong truyền đến tiếng chén trà được đặt xuống khe khẽ. Giọng Chu Huy Chi nhàn nhạt: “Từ thượng thư, đích tử duy nhất của ngươi bị xử trí như vậy, ngươi nỡ sao?”
Từ thượng thư cười một tiếng, trong tiếng cười ấy không có nửa phần ấm áp: “Thừa tướng có điều không biết, ấu tử kia của lão thần năm nay mười bốn, mấy ngày này chuẩn bị đón về phủ nhận tổ quy tông. Còn nghịch tử kia… chỉ xem như mẫu thân hắn sinh uổng một phen.”
“Qua ít ngày nữa, ta sẽ đưa hắn đến thôn trang ngoài kinh.”
“Nếu hắn lại hồi kinh thì sao?”
Từ thượng thư cười.
“Một kẻ tay chân đều phế, làm sao còn sức hồi kinh?”
Ta siết chén trà trong tay, cụp mắt xuống.
Hóa ra một người có thể bạc bẽo đến mức ấy, dùng máu lệ của người vợ kết tóc đổi lấy bình yên chốn quan trường, dùng tiền đồ của con trai người vợ kết tóc để trải đường cho con của ngoại thất.
Nghĩ lại, Từ Tinh Trúc chính là thừa hưởng sự máu lạnh của ông ta.
Một đời Từ phu nhân, thật sự không đáng.
Chu Huy Chi trầm mặc một lát, nói: “Ta biết rồi, Từ thượng thư mời về.”
Tiếng bước chân đi xa, hắn từ ngoài bình phong vòng vào, cúi đầu nhìn khớp ngón tay ta siết đến trắng bệch, khẽ giơ tay phủ lên.
“Đều qua rồi.” Ngón cái hắn vuốt ve vệt đỏ nơi gốc ngón tay ta. “Hắn vĩnh viễn không còn cơ hội đến quấy rầy nàng nữa.”
“Sao ngón tay lại đỏ rồi?”
Vệt đỏ kia là trước khi ta đến bị hơi nóng làm bỏng, không đáng chú ý, nhưng hắn luôn có thể để ý đến chỗ khó chịu trên người ta.
Vừa rồi vốn dĩ ta đang ở tiểu trù phòng nhào bột làm bánh cho nữ nhi ăn, lại bị Chu Huy Chi sai người đưa đến thư phòng.
Ta bỗng nhớ đến khối bột đã nhào trước khi ra cửa, vốn nên hấp một lồng bánh hoa quế, thời gian đã qua quá lâu, không biết bánh ấy đã chín chưa.
Vội vàng quay về mới phát hiện, gian bếp ở hậu viện quả nhiên đang bay mùi thơm ngọt. Ta chuẩn bị mở lồng hấp, lại bị Chu Huy Chi ngăn lại: “Để ta.”
Hắn không cho từ chối, kéo ta sang một bên, tự tay mở nắp lồng hấp, hơi trắng phả đầy mặt.
Ta cắt bánh hoa quế thành miếng vuông nhỏ, bày vào đĩa sứ xanh Ngoài cửa sổ, hoa quế đang nở rộ, gió thổi qua cánh hoa rơi lả tả xuống bệ bếp, xuống mép đĩa, cũng rơi trên vai hắn.
Hắn bế nữ nhi đi tới, rảnh một tay nhón lấy một miếng bánh, tiểu nha đầu lập tức ê a kêu lên muốn giành.