Chương 1 - Ba Năm Bị Lừa

Tôi là một người chuyên dọn dẹp di vật – những món đồ mà người đã khuất để lại.

Mỗi ngày tôi đều đang thu dọn câu chuyện cuộc đời của người khác.

Cho đến hôm qua.

Khi tôi đang dọn đồ cho một người phụ nữ qua đời vì ung thư, tôi phát hiện một tờ hóa đơn viện phí.

Người thanh toán được ghi rõ ràng: chồng tôi.

Trong tủ còn có cả một xấp hóa đơn mua sắm, tất cả đều có chữ ký của chồng tôi.

Tờ sớm nhất là từ ba năm trước.

Năm đó anh ta nói công ty làm ăn sa sút, phải bắt đầu “quản lý tài chính”, bảo tôi tiêu xài tiết kiệm.

Giờ thì tôi mới hiểu – không phải “quản lý tài chính”, mà là nuôi một người phụ nữ khác bên ngoài.

Trong cuốn nhật ký của cô ta, tôi tìm thấy trang cuối cùng với dòng chữ:

“Cảm ơn anh đã cho em tất cả. Ba năm hạnh phúc nhất cuộc đời em chính là được làm người phụ nữ của anh.”

Điều chua chát nhất là – ba năm đó, chính là ba năm tôi tiết kiệm từng đồng, nhịn ăn nhịn mặc, đạp xe đi làm mỗi ngày, hết lòng hết sức vì cái gọi là “quản lý tài chính” của anh ta.

1

Là một người dọn dẹp di vật.

Công việc của tôi nghe có vẻ hơi rùng rợn – dọn đồ của người đã mất.

Nhưng với tôi, đó là một công việc rất thú vị.

Khi dọn di vật, tôi thường thấy được cả một đời người qua những chi tiết nhỏ nhất.

Dù chồng tôi vẫn hay bảo công việc này xui xẻo, nhưng tôi nghĩ, giúp những món đồ cuối cùng của người đã khuất được sắp xếp gọn gàng, cũng là một cách thể hiện sự tử tế.

Hôm nay tôi vừa hoàn thành xong một ca – là đồ đạc của một ông cụ sống một mình.

Vừa dọn xong ngăn kéo cuối cùng, tôi nhận được cuộc gọi mới.

“Chị Cố, có một cô gái 29 tuổi mất vì ung thư. Di vật cần được dọn dẹp.”

“Được, gửi địa chỉ cho tôi.”

Tôi cúp máy, liếc nhìn đồng hồ – bảy giờ tối.

Chồng tôi, Trình Giang, chắc sắp về đến nhà.

Tôi phải nhanh tay nấu cơm thôi.

Ba năm nay, tôi luôn cố gắng để trở thành một người vợ hiền.

Từ khi Trình Giang nói với tôi về kế hoạch “quản lý tài chính”, tôi bắt đầu thắt lưng buộc bụng.

Mỗi ngày đạp xe đi làm, buổi trưa mang cơm hộp.

Cả Starbucks – món yêu thích nhất – cũng đổi thành cà phê hòa tan.

Nhưng tôi thấy xứng đáng.

Dù sao thì anh ấy là chồng tôi, chúng tôi phải cùng nhau cố gắng.

Cho đến hôm sau, khi tôi đẩy cửa bước vào căn hộ của cô gái trẻ đã mất vì ung thư.

Thấy chai nước hoa Chanel No.5 trên bàn trang điểm của cô ấy, tôi còn thở dài:

Còn trẻ thế mà đã ra đi, thật đáng tiếc.

Rồi tôi nhìn thấy tờ hóa đơn y tế – với một chữ ký quen thuộc đến lạnh sống lưng.

Khoảnh khắc đó, thế giới của tôi như sụp đổ.

Tôi chết lặng nhìn vào tờ hóa đơn nhập viện.

Tên người thanh toán – không ai khác – Trình Giang.

Tay tôi run lên, mắt không dám tin vào điều mình đang thấy.

Tôi hít một hơi thật sâu để cố giữ bình tĩnh.

Có khi nào là trùng tên?

Dù sao thì tên Trình Giang cũng không phải quá hiếm.

Tôi kiểm tra kỹ thông tin trên hóa đơn: số CMND, số điện thoại, địa chỉ.

Từng dòng, từng chữ – không sai một ly so với chồng tôi.

Nhưng tôi vẫn không cam lòng, tiếp tục nhìn kỹ lại chữ ký.

Chữ “Trình” nét cuối luôn hất lên, chữ “Giang” thì dừng lại một nhịp ở cuối.

Đó chính là chữ ký của Trình Giang – tôi còn lạ gì nữa.

Tay tôi run hơn nữa.

Rồi tôi lật sang một xấp hóa đơn mua sắm.

Từ Givenchy đến Chanel, từ son môi đến túi xách, từ nhà hàng đến khách sạn…

Từng tờ, đều là cùng một nét chữ, cùng một cái tên ký.

Tờ đầu tiên – ba năm trước.

Năm đó anh ta nói công ty đang khó khăn, phải bắt đầu quản lý tài chính, bảo tôi bớt chi tiêu.

Đầu tôi như có tiếng “ong” nổ tung.

Hóa ra không phải “quản lý tài chính”.

Mà là nuôi một người phụ nữ khác bên ngoài.

Ba năm.

Tôi tiết kiệm tiền mua Starbucks, anh ta mua Chanel cho người khác.

Tôi đạp xe đi làm, anh ta đưa người ta ở khách sạn 5 sao.

Tôi ăn cơm hộp mỗi trưa, anh ta mời người ta đi ăn nhà hàng Michelin.

Tự nhiên thấy buồn nôn.

Nhưng bản năng nghề nghiệp vẫn khiến tôi tiếp tục tìm kiếm.

Trong ngăn kéo bàn trang điểm của cô ấy, tôi tìm thấy một cuốn nhật ký.

Trang cuối ghi:

“Cảm ơn anh đã cho em tất cả. Ba năm hạnh phúc nhất đời em chính là được làm người phụ nữ của anh.”

Ha, “cho tất cả”?

Là cho bằng những đồng tiền tôi chắt chiu dành dụm ra đấy à?

Tôi nhắm mắt lại, hít thật sâu.

Là một người dọn dẹp di vật – thì phải dọn cho đàng hoàng.

Để xem, ba năm qua chồng tôi đã “cho” cô ta bao nhiêu “tất cả” từ những gì tôi đã hy sinh.

2

Tôi mở cuốn nhật ký đó từ trang đầu.

Trang bìa viết:”Khu vườn bí mật của An Nhiên.”

Thì ra, cô ấy tên là An Nhiên.Một cái tên thật mỉa mai.

Chữ viết của cô ấy rất đẹp, tinh tế như chính con người cô ta vậy.

Ngày 15 tháng 8 năm 2021:“Anh ấy đến công ty, nói bản kế hoạch của mình làm rất tốt.”

Ngày 1 tháng 9 năm 2021:“Anh ấy mời mình uống cà phê, bảo mình rất đặc biệt. Ánh mắt của anh khiến tim mình đập loạn.”

Mấy chiêu trò này tôi quen lắm rồi. Ngày xưa, anh ta cũng từng theo đuổi tôi y hệt như vậy.

Ngày 3 tháng 10 năm 2021:

“Anh ấy nói kết hôn là một sai lầm, vợ anh ấy không hiểu được anh.”

Tôi cười khẩy.

Phải rồi, tôi không hiểu anh.

Không hiểu vì sao anh bắt tôi tiết kiệm từng đồng, còn bản thân lại sống phóng túng bên ngoài.

Ngày 14 tháng 2 năm 2022:

“Hôm nay là Valentine, anh tặng mình túi Chanel, còn có…”

Tôi lật qua trang khác thật nhanh, chẳng muốn nhìn thêm những lời lãng mạn giả tạo.

Đột nhiên, một tấm ảnh rơi ra từ cuốn nhật ký.

Tôi cúi xuống nhặt lên.

Trong ảnh, Trình Giang ôm eo một cô gái xinh đẹp.

Phía sau là một nhà hàng Michelin ba sao.

Tôi nhớ hôm đó, anh nói anh phải tăng ca.

Tôi còn mua đồ ăn khuya mang đến công ty, đứng đợi dưới tòa nhà suốt một tiếng đồng hồ.

Anh gọi xuống, bảo có buổi tiệc đột xuất, kêu tôi đừng chờ nữa.

Thì ra, anh bận “dịu dàng” ở đây.

Tôi tiếp tục lật qua từng trang.

Từng dòng chữ ghi lại từng khoảnh khắc ngọt ngào giữa hai người họ.

Cho đến hai trang cuối cùng:

“Bác sĩ nói ung thư đã di căn, có lẽ mình không qua nổi tháng này…”

“Cảm ơn anh đã cho em tất cả. Ba năm hạnh phúc nhất đời em chính là được làm người phụ nữ của anh.”

Tôi “rầm” một tiếng đóng sập cuốn nhật ký lại.

Đứng dậy, bước đến trước bàn trang điểm.

Nhìn bức ảnh của An Nhiên, rồi lại nhìn mình trong gương – cảm xúc rối bời, không sao diễn tả nổi.

Tôi mở ngăn kéo bàn trang điểm.

Bên trong xếp ngay ngắn toàn đồ dưỡng da, mỹ phẩm.

Tất cả đều là hàng hiệu. Tất cả đều do Trình Giang mua.

Tôi cầm lên một hũ kem dưỡng – hơn ba triệu.

Số tiền này đủ cho tôi đạp xe đi làm suốt cả năm.

Tôi cầm tiếp một cây son – YSL Saint Laurent.

Chính là lần gần nhất Trình Giang đi công tác ở Hồng Kông.

Anh đưa tôi một hộp bánh hạnh nhân:“Vợ ơi, lần này đi Hồng Kông, anh có mua chút quà cho em.”

“Đi ngang qua thấy, nghĩ chắc em sẽ thích.”

Thì ra, hàng hiệu dành cho người khác.

Còn tôi – chỉ xứng đáng với bánh hạnh nhân.

Tôi bắt đầu kiểm kê từng món đồ của An Nhiên.

Mỹ phẩm, túi xách, trang sức, quần áo.

Món nào cũng đắt đỏ, cũng là tiền máu tiền mồ hôi của tôi gom góp suốt ba năm.

Đột nhiên tôi chợt nhớ ra điều gì đó, lôi điện thoại ra, mở app ngân hàng, tra lại lịch sử giao dịch ba năm qua.

Không ngoài dự đoán.

Số tiền tôi tiết kiệm mỗi tháng – đều được chuyển vào một tài khoản.

“Vợ ơi, đây là tài khoản tài chính của tụi mình, để sau này dưỡng già nha.”

Khốn nạn.

Đây chắc là tài khoản “tiền tiêu vặt” anh để dành cho bồ nhí nhỉ?

Tôi tiếp tục lục tìm.

Trong ngăn tủ đầu giường, tôi phát hiện một xấp ảnh.

Bali, Maldives, Nhật Bản…

Thì ra suốt ba năm qua mỗi lần anh nói đi công tác, thật ra là dắt cô ta đi du lịch.

Còn tôi, vẫn ngây ngô “thả tim” cho anh trên Facebook:

“Chồng vất vả quá!”

Nhìn lại bản thân bị anh dắt mũi xoay như chong chóng, đúng là buồn cười thật.

Chắc anh đắc ý lắm nhỉ?

Tôi – Cố Hạ – lại bị một thằng đàn ông tồi lừa suốt ba năm trời.

Nghĩ lại quãng thời gian qua tôi đã sống như một người vợ tốt biết bao.

Mỗi lần đi ngang quầy mỹ phẩm trong trung tâm thương mại, tôi đều tránh nhìn vì sợ mình không kìm được mà tiêu tiền của anh.

Sáng dậy từ 5 giờ nấu bữa sáng, tối 10 giờ vẫn ngồi chờ anh về ăn cơm.

Cuối tuần từ chối đi chơi với bạn bè, ở nhà tính toán từng món để mua rẻ nhất ở chợ.

Cả tháng lương tôi giao hết cho anh “quản lý tài chính”, đến mức muốn mua một thỏi son cũng phải đắn đo mãi.

Tôi sống tằn tiện, vất vả hết mức, phục vụ Trình Giang như một bà giúp việc.

Vậy mà tôi còn ngây thơ nghĩ – đó là điều nên làm khi đã là vợ.

Còn anh ta thì sao?

Ở ngoài hưởng thụ, tiêu xài hoang phí, đem toàn bộ tiền mồ hôi nước mắt của tôi… cho người phụ nữ khác.

Bỗng nhiên, tôi bật cười.

Tưởng mình là người vợ hiền.

Tưởng anh ta là người chồng đáng tin.

Tưởng chúng tôi đang cùng nhau vun đắp cho tương lai.

Nhưng bây giờ, nhìn những món đồ của An Nhiên trước mắt, tôi mới hiểu ra.

Cố Hạ của ba năm qua – người phụ nữ ngây thơ, hy sinh tất cả vì chồng, coi chồng là cả thế giới…

Đã chết rồi.

Chết ngay khoảnh khắc tôi nhìn thấy sự thật trần trụi này.

Tôi lại đứng trước bàn trang điểm của An Nhiên.

Lần này, ánh mắt tôi đã khác.

Tôi nhìn vào gương.

Một gương mặt phờ phạc, xuề xòa, không còn chút sức sống.

Đó là tôi – phiên bản ba năm bị bào mòn vì hi sinh mù quáng.