
Ba Năm Bị Lừa
Tôi là một người chuyên dọn dẹp di vật – những món đồ mà người đã khuất để lại.
Mỗi ngày tôi đều đang thu dọn câu chuyện cuộc đời của người khác.
Cho đến hôm qua.
Khi tôi đang dọn đồ cho một người phụ nữ qua đời vì ung thư, tôi phát hiện một tờ hóa đơn viện phí.
Người thanh toán được ghi rõ ràng: chồng tôi.
Trong tủ còn có cả một xấp hóa đơn mua sắm, tất cả đều có chữ ký của chồng tôi.
Tờ sớm nhất là từ ba năm trước.
Năm đó anh ta nói công ty làm ăn sa sút, phải bắt đầu “quản lý tài chính”, bảo tôi tiêu xài tiết kiệm.
Giờ thì tôi mới hiểu – không phải “quản lý tài chính”, mà là nuôi một người phụ nữ khác bên ngoài.
Trong cuốn nhật ký của cô ta, tôi tìm thấy trang cuối cùng với dòng chữ:
“Cảm ơn anh đã cho em tất cả. Ba năm hạnh phúc nhất cuộc đời em chính là được làm người phụ nữ của anh.”
Điều chua chát nhất là – ba năm đó, chính là ba năm tôi tiết kiệm từng đồng, nhịn ăn nhịn mặc, đạp xe đi làm mỗi ngày, hết lòng hết sức vì cái gọi là “quản lý tài chính” của anh ta.
Bình luận