Chương 5 - Áo Cưới Trong Đêm Đen
“Sớm gả cho người ta, cũng coi như trọn tình mẫu tử giữa hai ta.”
Ánh mắt ta không dời, tiếp tục đọc sách.
Xem lời bà như gió thoảng bên tai.
Mẫu thân thấy ta không để ý, càng nói càng tức.
Đang định đập bàn, bà đột nhiên giơ tay đỡ trán, người lảo đảo.
“Thật sự bị con chọc tức đến choáng đầu.”
Bà thở hổn hển, sắc mặt có chút khó coi.
Lúc này ta mới ngẩng đầu khỏi sách.
Ánh mắt rơi xuống đôi môi trắng bệch của bà.
Thứ trong bát canh an thần kia cuối cùng đã bắt đầu phát tác.
Ta nhìn bà, ánh mắt sâu không dò được, nhẹ giọng dặn.
“Mẫu thân, nếu thân thể không khỏe thì về phòng nghỉ ngơi cho tốt.”
Mẫu thân trừng ta.
“Con cũng chỉ biết nói mấy câu vô dụng này.”
Bà vịn tay nha hoàn.
Bước chân phù phiếm rời đi.
09
Ngày tháng trôi qua chẳng biết Tạ Hoài An phát điên chuyện gì.
Cách vài ngày hắn lại tới phủ.
Mang danh nghĩa yêu ai yêu cả đường đi, nói là tới đưa đồ bổ cho mẫu thân.
Nhưng lần nào cũng chỉ đích danh nói.
Trong đó cũng có một phần của ta.
Có lẽ vì trong lòng áy náy, hoặc cũng có thể vì thứ không có được mãi mãi là thứ khiến người ta xao động.
Ngày ấy, ta ngồi trong đình hậu hoa viên học thuộc sách.
Chẳng biết từ lúc nào Tạ Hoài An đã đi vào, đứng sau lưng ta.
“Mấy ngày nay, nàng gầy đi rồi.”
Giọng hắn vang lên sau lưng, mang vài phần dịu dàng cố tình tạo ra.
Ta không để ý, lật sang một trang sách.
Tạ Hoài An vậy mà bước lên.
Đưa tay muốn vuốt tóc ta.
Đây là hành vi cực kỳ vượt lễ.
Ta lập tức đứng bật dậy, né tay hắn, lạnh lùng nhìn hắn.
Đúng lúc đó, trưởng tỷ và mẫu thân bước ra từ góc hành lang.
Vừa vặn nhìn thấy cảnh này.
“Các người đang làm gì!”
Trưởng tỷ hét lên một tiếng, bước nhanh tới.
Tỷ ấy trừng chằm chằm vào ta, như thể ta là tên trộm tội ác tày trời.
Mẫu thân cũng giận đến cả người run lên.
Chỉ vào mũi ta mắng ta không biết liêm sỉ.
Ta đứng nguyên tại chỗ, thản nhiên nhìn thẳng vào họ.
Dù sao ta cũng chẳng có tâm tư kia, đứng ngay đi thẳng.
Nhưng trong lòng Tạ Hoài An nghĩ gì thì khó nói.
Hắn ho khan một tiếng, tìm cớ vội vàng rời đi.
Trưởng tỷ ở lại, nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo ta.
“Ngươi dám quyến rũ phu quân của ta! Đừng quên thân phận của mình!”
Ta châm chọc nhếch khóe môi, trực tiếp đáp trả.
“Tỷ tỷ mắt mù tim mù, ngay cả ai chủ động tới gần ai cũng không phân biệt nổi sao?”
“Nếu tỷ thật sự có bản lĩnh thì buộc chặt phu quân tốt của tỷ vào thắt lưng đi, đừng để hắn chạy khắp nơi phát tình.”
Trưởng tỷ nổi trận lôi đình, móng tay gần như bấm vào lòng bàn tay.
“Được, ngươi cứ chờ đó cho ta!”
10
Từ đó về sau, trong phủ yên ổn một thời gian rất dài.
Ta vui vì được thanh tĩnh, ngày đêm học hành.
Dốc hết sức khổ học, chỉ vì kỳ ân khoa sắp tới.
Đêm trước kỳ thi, ta ôn tập tới khuya mới ngủ.
Sáng hôm sau, ta bị người ta thô bạo kéo dậy.
Đến khi tỉnh táo, ta phát hiện mình đã bị trói chặt.
Trên người vậy mà còn bị mặc một bộ áo cưới đỏ thẫm.
Thứ khóa chặt ta.
Vậy mà lại là áo cưới .
Mẫu thân ngồi trên ghế thái sư bên cạnh.
Vừa xoa đầu vừa yếu ớt nói.
“Cũng không biết vì sao, gần đây cứ hay choáng váng thế này.”
“Nhưng chuyện hôn sự của con, ta đã thay con quyết định rồi.”
“Vương công tử ở phía đông thành, gia cảnh giàu có, là một nhà tốt, con gả qua đó sẽ không thiệt.”
Vương công tử phía đông thành?
Tên ác bá ăn uống chơi gái cờ bạc thứ gì cũng đủ.
Đã đánh chết hai nha hoàn thông phòng kia sao?
Ta nhìn gương mặt đương nhiên của mẫu thân.
Hoàn toàn xé rách mặt mũi.
“Bà mù rồi sao?”
Ta cao giọng.
m thanh vang lên trong căn phòng trống trải, đặc biệt đột ngột.
“Bà luôn không nhìn thấy đau khổ của ta, từ lúc ta biết chuyện đến nay, bà vẫn luôn giúp tỷ tỷ.”
“Bất kể ta chịu ấm ức gì, bà đều bắt ta nhường nhịn, bây giờ còn muốn gả ta cho loại người đó?!”
“Rốt cuộc ta có phải cốt nhục thân sinh của bà không!”
Mẫu thân sững người, sau đó nổi trận lôi đình.
Bà đứng dậy, chỉ vào ta mắng.
“Nỗi đau khổ của ta đều là do chính ngươi mang tới!”
“Nếu không phải có ngươi, phụ thân ngươi sao lại lưu luyến hoa cỏ bên ngoài?”
“Ngươi nợ ta, ngươi làm bất cứ chuyện gì cho tỷ tỷ cũng là chuyện đương nhiên!”
Ta nhìn gương mặt vặn vẹo của mẫu thân.
Chút tình mẫu tử cuối cùng trong lòng cũng tan thành mây khói.
“Ta không sai.”
Ta nhìn thẳng vào mắt bà, nói từng chữ một.
“Ta sinh ra không phải để làm bàn đạp cho các người, từ đầu đến cuối đều không phải lỗi của ta!”
“Chát!”
Mẫu thân tát mạnh vào mặt ta.
Mặt ta lệch sang một bên.
Trong miệng nếm được vị máu tanh.
“Khóa chặt cửa lại, để nó ở trong đó chờ giờ lành!”
Mẫu thân tức tối ra lệnh cho hạ nhân, phất tay áo bỏ đi.
Tiếng khóa cửa bên ngoài giòn tan chói tai.
Ta hít sâu một hơi, nhổ bọt máu trong miệng ra.
Thật ra từ ngày trưởng tỷ nói trong đình rằng bảo ta cứ chờ đó.
Ta đã sớm đề phòng.
Hai mẹ con họ là loại người gì, ta hiểu quá rõ.
Ta vất vả vặn người.
Từ trong tay áo rộng của áo cưới lấy ra một con dao găm ngắn dùng phòng thân.
Dây gai trói rất chặt.
Ta nắm lưỡi dao ngược lại, từng chút một mài đứt dây.
Lưỡi dao sắc bén rạch qua da cổ tay.