Chương 2 - Áo Cưới Trong Đêm Đen
Ngoài cửa, ma ma tâm phúc của trưởng tỷ đã chờ từ lâu.
Bà ta nhận lấy đứa trẻ, đầu cũng không ngoảnh lại, biến mất vào màn đêm.
“Trả con lại cho ta!”
Ta vùng vẫy muốn đứng dậy, nhưng ngay cả một ngón tay cũng không nhấc nổi.
Máu từ hạ thân tuôn như suối, nhuộm đỏ hơn nửa giường.
Nha hoàn bà tử trong phòng rút đi sạch sẽ, ngay cả một chậu nước nóng cũng không để lại cho ta.
Gió lạnh lùa qua cửa sổ hé mở, thổi lên người.
Lòng ta đau như dao cắt.
Nửa canh giờ sau.
Tiền viện truyền tới tiếng chúc mừng vang trời.
Quản gia Tạ phủ đứng ngoài cổng lớn, mặt mày hớn hở báo tin vui.
“Trời phù hộ Tạ gia, Quốc công phu nhân phúc trạch thâm hậu, một thai sinh được long phượng song thai!”
“Mẹ con bình an!”
Chiêng trống vang trời, khắp nơi tràn ngập vui mừng.
Còn ta nằm trên chiếc giường ván cứng, nghe tiếng náo nhiệt từ xa.
Cảm nhận nhiệt độ trong cơ thể từng chút một rút đi.
Khoảnh khắc ấy, cuối cùng ta cũng hiểu.
Bắt đầu từ bộ áo cưới ấy.
Cả đời ta đã bị bọn họ hoàn toàn đánh cắp.
Ta trở thành quý thiếp bạc mệnh của Tạ gia, khó sinh mà chết, ngay cả đứa trẻ cũng không giữ được.
03
Thì ra ở trong nhà này, từ đầu đến cuối ta chưa từng là một con người độc lập.
Ta là quân cờ mẫu thân dùng để củng cố địa vị cho trưởng tỷ.
Là một món công cụ tiện tay, khi không cần nữa có thể tùy ý vứt bỏ.
Lại là bàn đạp vững chắc dưới chân trưởng tỷ.
Càng là sự lựa chọn thứ hai đầy miễn cưỡng của Tạ Hoài An sau khi nhìn thấy trân bảo.
Hai người họ âm thầm qua lại với nhau, trân trọng hỉ nộ ái ố của đối phương.
Chỉ riêng chẳng ai quan tâm đến sống chết của ta.
Trong mắt họ.
Ta căn bản không phải là ta.
Chỉ là một món đồ có thể tùy thời bị thay thế, bị hy sinh.
Đáng buồn biết bao.
Những suy nghĩ nặng nề ấy đè lên ngực, siết đến mức ta không thở nổi.
CHƯƠNG 3
Suy nghĩ quay về hiện tại.
Động tác trên tay ta vẫn tiếp tục.
Ta giống hệt kiếp trước.
Tiếp tục giúp trưởng tỷ mặc thử bộ áo cưới cầu kỳ này.
Ngay cả lực dùng để thắt đai nơi khớp ngón tay cũng nặng hơn.
“Á! Tri Vãn, muội làm gì mà mạnh tay thế!”
Trưởng tỷ đau đến kêu lên, nhíu chặt mày.
Giọng mềm mại oán trách.
Ta dừng tay, cụp mắt nhìn bộ áo cưới đỏ như máu này.
Màu sắc quá rực, giống như máu đặc không thể tan ra.
Nhìn một lúc, ta chậm rãi bật cười.
Kiếp trước, bộ áo cưới này hủy cả đời ta.
Nó kéo ta vào hậu trạch Quốc công phủ ăn thịt người ấy.
Khiến ta cuối cùng khó sinh băng huyết, mẹ con đều chết.
Kiếp này, ta sẽ biến nó thành áo liệm của bọn họ.
Ta thả nhẹ lực tay.
Cẩn thận vuốt phẳng nếp nhăn bên hông cho tỷ ấy.
Ta nhìn tỷ ấy trong gương đồng, bình tĩnh hỏi.
“Tỷ tỷ thích không?”
Trưởng tỷ vuốt đường chỉ vàng nơi cổ tay áo, ánh mắt đầy yêu thích đối với bộ hoa phục này.
Tỷ ấy hoàn toàn cho rằng ta đang hỏi về tay nghề của bộ y phục.
Đầu cũng không ngẩng lên đã trả lời.
“Đương nhiên là thích.”
Ta lùi lại nửa bước, nhìn vẻ mặt hài lòng của tỷ ấy rồi nói:
“Tỷ tỷ đã thích.”
“Vậy bộ áo cưới này, còn cả Tạ Hoài An, ta đều nhường cho tỷ.”
Trưởng tỷ sững người.
Động tác vuốt chỉ vàng dừng giữa không trung.
Tỷ ấy quay đầu, đầy kinh ngạc nhìn ta.
“Muội nói linh tinh gì vậy?”
Ta nhìn thẳng vào mắt tỷ ấy, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Ta không nói linh tinh.”
Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.
04
Đám nha hoàn đã sớm bị cho lui ra gian ngoài.
Nội thất rộng lớn im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, chỉ còn tiếng lách tách khe khẽ khi nến đỏ cháy.
Trưởng tỷ tránh ánh mắt ta, cúi đầu suy nghĩ.
Con ngươi dưới mí mắt mỏng chuyển động cực nhanh.
Rõ ràng đang cân nhắc lợi hại.
Một lát sau, tỷ ấy đột nhiên ngẩng mắt.
Đôi mắt như nước nhìn ta.
Đáy mắt đã đầy vẻ tủi thân và khó xử.
“Tri Vãn, tỷ rất ít khi mở miệng cầu xin người khác…”
Nghe đến nửa câu này, ta đã biết tiếp theo tỷ ấy muốn nói gì.
Trong lòng tỷ ấy đương nhiên muốn đồng ý.
Quả thực cầu còn không được.
Nhưng nếu gật đầu ngay thì lại tỏ ra quá tham lam.
Trưởng tỷ nhất định phải đẩy đưa một phen.
Phải đặt bản thân vào vị trí bị động tiếp nhận.
Từ nhỏ đến lớn luôn là như vậy.
Nếu hai chúng ta cùng nhìn trúng một bộ y phục đẹp, hoặc một bộ trang sức.
Tỷ ấy chưa bao giờ trực tiếp nói với mẫu thân rằng mình muốn.
Chỉ thở dài, kéo tay ta.
Nói bộ y phục này mặc lên người ta khiến da trông tối màu thế nào.
Hoặc nói hoa văn kia không hợp tuổi ta.
Mẫu thân nghe xong sẽ thuận lý thành chương lấy đồ đi.
Cười nói nếu Tri Vãn mặc không hợp thì vẫn nên đưa cho tỷ tỷ.
Đúng là tỷ ấy hiếm khi mở miệng cầu xin người khác.
Bởi vì căn bản chẳng cần cầu.
Chỉ cần hơi đỏ mắt một chút, giận dỗi một chút.
Mọi món đồ tốt trong phủ trên dưới đều sẽ được dâng đến trước mặt tỷ ấy.
Ta biết rõ nguyên nhân.
Mẫu thân và phụ thân sinh trưởng tỷ vào lúc tình cảm nồng nhiệt, ân ái nhất.
Khi ấy mẫu thân chưa đủ tháng đã sinh, trưởng tỷ sinh non.
Từ nhỏ yếu ớt nhiều bệnh, trở thành viên ngọc trong lòng phụ mẫu.
Trong lòng mẫu thân vẫn luôn ghi nhớ lời thề non hẹn biển với phụ thân.
Mong một đời một kiếp một đôi người.
Nhưng cố tình phụ thân lại nuôi ngoại thất bên ngoài.