Chương 9 - Ánh Nắng Sau Cơn Mưa
“Gặp người phải quỳ.”
“Nói chuyện phải cẩn thận.”
“Không thể tùy tiện vào Ngự thư phòng.”
“Không thể vì người sủng ái kẻ khác mà tức giận.”
“Bệ hạ còn cảm thấy nàng ấy đặc biệt hay không.”
Sắc mặt Tiêu Triệt khó coi đến cực điểm.
“Câm miệng.”
Diệp Thanh Từ ngược lại bật cười.
“Bây giờ thần thiếp biết rồi.”
“Có.”
“Dẫu nàng ấy trở nên giống tất cả mọi người, trong mắt bệ hạ vẫn chỉ nhìn thấy nàng ấy.”
Trong mắt Tiêu Triệt đã dâng lên tức giận.
“Người đâu—”
“Bệ hạ.”
Ta ngắt lời hắn.
Hắn quay đầu nhìn ta.
Ta lắc đầu.
“Thôi đi.”
Diệp Thanh Từ sững người.
Tiêu Triệt lại nói:
“Nàng ta cố ý ly gián nàng và trẫm—”
“Nhưng câu ấy không phải nàng ta nói.”
Trong điện bỗng im bặt.
Giọng Tiêu Triệt đột ngột dừng lại.
Ta nhìn hắn.
Lần đầu tiên không né tránh ánh mắt hắn.
“Ngày ấy ở Ngự thư phòng.”
“Người khiến ta khó xử trước mặt tất cả mọi người là bệ hạ.”
“Người nói với ta quân thần có khác cũng là bệ hạ.”
“Chiêu nghi quả thật không thích ta.”
“Nhưng nàng ấy không có quyền khiến ta quỳ.”
“Cũng không có quyền khiến ta sợ.”
Ta cười một cái.
“Từ đầu đến cuối, người có quyền ấy.”
“Chỉ có bệ hạ.”
Tiêu Triệt hoàn toàn không nói nên lời.
Diệp Thanh Từ cũng yên lặng.
Qua rất lâu.
Nàng ta bỗng cúi đầu.
Hành lễ với ta.
“Thần thiếp hiểu rồi.”
Nói xong.
Nàng ta xoay người rời đi.
Lần này.
Tiêu Triệt không sai người ngăn lại.
18.
Sau khi Diệp Thanh Từ rời đi.
Tiêu Triệt ngồi rất lâu.
Ta bảo Thanh Đại dâng trà.
Hắn không uống.
Mãi đến khi trà nguội.
Hắn mới đột nhiên lên tiếng:
“Sau này trẫm sẽ không đến chỗ nàng ta nữa.”
Ta sững lại.
“Bệ hạ không cần—”
“Ngự thư phòng nàng cũng có thể đến bất cứ lúc nào.”
Hắn giống như không nghe thấy.
Từng câu từng câu nói tiếp.
“Bất cứ nơi nào trong cung, nàng đều không cần thông truyền.”
“Gặp trẫm không cần quỳ.”
“Muốn hỏi gì thì hỏi.”
“Muốn nổi giận thì cứ nổi giận.”
“Trước kia thế nào, sau này vẫn thế ấy.”
Hắn nói rất gấp, giống như chỉ cần trả lại từng đặc quyền này cho ta, chúng ta liền có thể trở lại như trước.
Ta lặng lẽ nghe hết.
Khẽ lắc đầu.
Giọng Tiêu Triệt dừng lại.
“Vì sao?”
Ta nhìn hắn.
“Bệ hạ vẫn chưa hiểu.”
Đầu ngón tay hắn khẽ run.
Ta nghĩ một lúc.
Mới chậm rãi nói:
“Trước kia ta xông vào Ngự thư phòng.”
“Không phải vì ta không biết nơi ấy có quy củ.”
“Ta biết.”
“Ta cũng biết chàng là hoàng đế.”
Hốc mắt Tiêu Triệt dần đỏ.
Ta tiếp tục:
“Chỉ là khi ấy ta cảm thấy.”
“Cho dù ta làm sai.”
“Cho dù ta chọc chàng tức giận.”
“Cùng lắm chàng cũng chỉ cãi nhau với ta một trận.”
“Đợi hết giận, vẫn sẽ quay lại dỗ ta.”
“Cho nên ta không sợ.”
Ta cúi đầu cười.
“Sau này ta mới biết.”
“Không phải.”
“Chàng cũng có thể giống như đối xử với một thần tử thật sự mà khiển trách ta.”
“Có thể khiến ta trước mặt tất cả mọi người ghi nhớ tôn ti quân thần.”
“Sau đó nếu ta còn không giữ quy củ.”
“Thì không còn là tùy hứng.”
“Mà là tự tìm đường chết.”
“Chiêu Hoa!”
Tiêu Triệt đột ngột ngắt lời.
Giọng run rẩy.
Ta ngẩng mắt.
Nước mắt hắn vậy mà thật sự rơi xuống.
Ta sững người.
Quen Tiêu Triệt nhiều năm như vậy.
Số lần hắn khóc chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Thuở thiếu niên mẫu phi qua đời.
Hắn từng trốn trong lòng ta khóc một lần.
Thời điểm tranh ngôi gian nan nhất.
Tiên đế suýt phế hắn làm thứ dân.
Hắn cũng chỉ đỏ mắt, một giọt lệ cũng không rơi.
Vậy mà bây giờ lại ngồi trước mặt ta.
Nước mắt men theo gò má rơi xuống.
“Sẽ không.”
Hắn khàn giọng nói.
“Trẫm sẽ không để nàng chết.”
“Ngày ấy trẫm chỉ vì quá tức giận.”
“Ta biết.”
Ta khẽ nói.
“Ta chưa từng cho rằng bệ hạ thật sự sẽ giết ta.”
“Vậy vì sao nàng sợ trẫm?”
Hắn truy hỏi, giống như không chịu buông bỏ chút khả năng cuối cùng.
Ta im lặng một lát.
“Bởi cuối cùng ta đã hiểu.”
“Những ngoại lệ bệ hạ dành cho ta.”
“Đều có thể bị thu hồi.”
Chỉ một câu.
Tiêu Triệt hoàn toàn im lặng.
19.
Ba ngày sau.
Ta vẫn đến hành cung.
Tiêu Triệt đích thân tiễn ta đến cửa cung.
Suốt dọc đường không nói gì.
Xe ngựa đã chuẩn bị xong.
Khi ta đặt chân lên bàn đạp bước lên xe.
Hắn bỗng nắm lấy tay ta.
Ta quay đầu.
Tiêu Triệt nhìn ta.
“Khi nào trở về?”
“Không biết.”
Ánh sáng trong mắt hắn nhạt xuống.
Ta ngừng một chút.
Vẫn bổ sung:
“Ở chán thì sẽ trở về.”
Hắn gật đầu.
Không nói không cho phép.
Cũng không hạ chỉ bắt ta nhất định khi nào phải hồi cung.
Chỉ chậm rãi buông tay.
“Được.”
Ta ngồi vào xe ngựa.
Trước khi rèm xe buông xuống.
Ta nhìn thấy hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Cô độc một mình.
Lại khiến ta nhớ đến rất nhiều năm trước.
Lần đầu tiên Tiêu Triệt tiễn ta về nhà mẹ đẻ.
Hắn cũng đứng trước cửa Vương phủ như vậy.
Khi ấy ta chỉ về ba ngày.
Hắn đã mang bộ dạng như trời sắp sập.
Ta cười hắn:
“Người không biết còn tưởng ta đi rồi không trở lại nữa.”
Tiêu Triệt ôm chặt ta không buông.
“Vậy không được.”
“Hứa Chiêu Hoa, đời này nàng đều phải trở về.”
…
Xe ngựa chậm rãi đi xa.
Ta buông rèm xe.
Không nhìn lại nữa.
20.
Cuộc sống ở hành cung thoải mái hơn ta tưởng.
Không cần sáng sớm dậy thỉnh an.
Không cần tham gia cung yến.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng