Chương 10 - Ánh Nắng Sau Cơn Mưa
Càng không cần mỗi ngày đoán xem hôm nay Tiêu Triệt đi đâu.
Ngày nào ta cũng cưỡi ngựa.
Đọc sách.
Thỉnh thoảng theo cung nhân lên núi phía sau hái quả dại.
Thanh Đại nói:
“Nương nương bị rám đen rồi.”
Ta soi gương.
“Không đẹp sao?”
Nàng vội vàng lắc đầu.
“Đẹp.”
“Chỉ là không giống trước kia.”
Ta cười.
“Con người nào có thể mãi mãi giống nhau.”
Cứ cách mấy ngày Tiêu Triệt lại viết thư tới.
Ban đầu đều là những chuyện vô nghĩa.
Hôm nay trời mưa.
Hoa quế trong Ngự hoa viên đã tàn.
Hai con cá ta nuôi trong cung chết mất một con.
Có một lần còn viết:
“Hôm nay trẫm đi ngang Trường Ninh cung, không có người.”
Ta đọc mà chẳng hiểu ra sao.
Trường Ninh cung không có người chẳng phải rất bình thường sao?
Ta đang ở hành cung mà.
Sau này thư của hắn càng lúc càng ngắn.
Đôi lúc chỉ có một câu.
“Hôm nay có vui không?”
Ta thường trả lời:
“Cũng được.”
Hắn cũng không chê.
Vẫn tiếp tục viết.
Hai tháng sau.
Ta tự quyết định hồi cung.
Không phải vì Tiêu Triệt thúc giục.
Thậm chí hắn còn không biết.
Khi xe ngựa đến cửa cung.
Nội thị hoảng hốt chạy vào thông báo cho Trường Ninh cung.
Ta trở về Trường Ninh cung thay y phục trước.
Thanh Đại hỏi:
“Nương nương có cần sai người báo cho bệ hạ không?”
Ta nghĩ một chút.
“Không cần.”
Ta tự mình đến Ngự thư phòng.
Đi đến cửa.
Tiểu thái giám đang định thông truyền.
Bước chân ta khựng lại.
Trong đầu bỗng nhớ tới câu:
Chưa được thông truyền, không được tự tiện vào Ngự thư phòng.
Ta đứng một lúc.
Tiểu thái giám căng thẳng nhìn ta.
“Nương nương?”
Ta bỗng cười.
“Không cần báo.”
Nói xong.
Đưa tay đẩy cửa bước vào.
21.
Tiêu Triệt đang phê tấu chương.
Nghe tiếng động.
Đầu cũng không ngẩng.
“Ai?”
Ta đi tới.
Liếc mắt đã thấy thức ăn trên bàn gần như chưa động tới.
Không nhịn được nhíu mày.
Hai tháng không gặp.
Người này dường như gầy đi một chút.
Ta tiện tay cầm một quyển tấu chương.
Gõ lên bàn hắn.
“Có phải chàng lại—”
Nói được một nửa.
Ta bỗng dừng lại.
Tiêu Triệt đột ngột ngẩng đầu.
Khoảnh khắc nhìn thấy ta.
Cả người hắn đều cứng đờ.
Ta theo bản năng muốn lùi lại.
“Thần thiếp thất—”
Cổ tay bỗng bị nắm lấy.
Tiêu Triệt đứng dậy.
Mắt rất nhanh đỏ lên.
“Đừng sửa.”
Ta sững người.
Hắn nắm tay ta.
Lực không nặng.
Thậm chí còn mang theo chút cẩn thận.
“Vừa rồi nàng muốn nói gì thì nói hết đi.”
Ta nhìn thức ăn trên bàn.
“Ta nói.”
“Có phải chàng lại không chịu ăn uống cho tử tế?”
Tiêu Triệt bỗng cười.
Cười rồi cười.
Mắt lại càng đỏ hơn.
“Ừ.”
“Quên mất.”
Ta nhíu mày.
“Người lớn như vậy rồi.”
“Đến ăn cơm cũng có thể quên.”
“Sau này đau dạ dày đừng gọi thái y, đau chết cũng mặc.”
Tiêu Triệt chỉ nhìn ta.
Một câu cũng không cãi.
Qua rất lâu.
Hắn bỗng thấp giọng gọi:
“A Chiêu.”
Tim ta khẽ động.
“Ừ?”
Giọng hắn hơi khàn.
“Vừa rồi nàng không gọi trẫm là bệ hạ.”
Lúc này ta mới phản ứng lại.
Im lặng một lúc.
Ngẩng đầu nhìn hắn.
“Tiêu Triệt.”
Hắn sững người tại chỗ, nhưng ánh sáng trong mắt lại từng chút một sáng lên.
Nhiều năm như vậy.
Lần đầu tiên ta cảm thấy.
Hóa ra tên của một người cũng có thể khiến một người khác vui đến thế.
Yết hầu Tiêu Triệt chuyển động.
Hắn cẩn thận hỏi:
“Vậy…”
“Phu quân thì sao?”
Ta nhìn hắn.
Bỗng có chút muốn cười.
Lại có chút buồn.
Cuối cùng chỉ đưa tay đẩy thức ăn đã nguội trên bàn hắn sang một bên.
“Trước hết bảo người đổi một bàn thức ăn nóng đi.”
Tiêu Triệt không chịu bỏ cuộc.
“A Chiêu.”
Ta ngước mắt.
Hắn tha thiết nhìn ta.
Đâu còn nửa phần dáng vẻ đế vương.
Cuối cùng ta bật cười.
“Trước hết bắt đầu từ gọi tên đi.”
Tiêu Triệt yên lặng một lát.
Chậm rãi gật đầu.
“Được.”
Ngoài cửa sổ, ánh nắng vừa đẹp.
Cửa Ngự thư phòng không đóng.
Gió thổi vào.
Lật những tấu chương trên bàn.
Tiêu Triệt nắm tay ta.
Không còn dùng sức.
Ta cũng không rút tay ra.
Còn chuyện gọi phu quân.
Để sau rồi nói.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng