Chương 7 - Ánh Nắng Sau Cơn Mưa
Bởi thọ thần của Thái hậu sắp tới.
Trong cung có rất nhiều việc.
Dù sao ta vẫn là Đức phi.
Không thể nói đi là đi.
Thanh Đại lại lấy chiếc roi ngựa cũ của ta ra khỏi rương hòm đã thu dọn từ trước.
“Chẳng phải nương nương từng nói muốn đi cưỡi ngựa sao?”
Ta ngẩn ra.
“Ta nói khi nào?”
“Nhiều năm trước.”
Thanh Đại cười.
“Khi ấy nương nương mới vào Vương phủ.”
“Ngày nào cũng chê Vương phủ nhỏ.”
“Nói sau này nhất định phải tìm một trường ngựa thật lớn.”
Ta nghĩ hồi lâu.
Không ngờ thật sự có chuyện ấy.
Thế là ngày hôm sau.
Chúng ta đến trường ngựa phía sau cung.
Ta đã nhiều năm không cưỡi ngựa.
Lúc vừa lên ngựa vẫn hơi lạ lẫm.
Sau khi chạy một vòng.
Thân thể lại dần nhớ ra.
Gió lướt bên tai.
Tường cung, quy củ, Tiêu Triệt.
Dường như trong khoảnh khắc đều trở nên xa xôi.
Ta chạy càng lúc càng nhanh.
Thanh Đại phía sau gấp đến mức hét lớn:
“Nương nương chậm một chút!”
Ta không nhịn được.
Bật cười thành tiếng.
Chạy đến vòng thứ hai.
Ta mới kéo cương dừng lại.
Lồng ngực phập phồng dữ dội.
Trán đầy mồ hôi.
Thanh Đại đuổi kịp.
Vừa lau mồ hôi cho ta vừa oán trách:
“Nhiều năm không cưỡi rồi, cũng chẳng biết cẩn thận chút nào.”
Ta thở hổn hển.
“Trước kia có phải ta lợi hại hơn bây giờ không?”
Động tác của nàng bỗng dừng lại.
Nhìn ta một lúc.
Mắt hơi đỏ.
“Nương nương trước kia…”
“Hay cười hơn bây giờ.”
Ta sững người.
Nàng cúi đầu.
Lại như sợ ta buồn.
Vội vàng bổ sung:
“Đương nhiên bây giờ cũng rất tốt.”
Ta không nói.
Phía xa trời cao mây nhạt.
Ánh nắng rơi trên trường ngựa.
Sáng đến chói mắt.
Khoảnh khắc ấy ta mới nhận ra.
Nửa năm nay, điều ta nghĩ nhiều nhất hóa ra vẫn luôn là:
Phải làm thế nào mới không chọc Tiêu Triệt tức giận.
Phải làm thế nào mới giống một phi tần đúng mực.
Phải làm thế nào mới không phạm sai.
Nhưng.
Còn Hứa Chiêu Hoa thì sao?
Ta cúi đầu vuốt bờm ngựa.
Qua rất lâu.
Khẽ cười.
“Thanh Đại.”
“Vâng?”
“Ngày mai lại đến nhé.”
15.
Mấy ngày sau đó.
Ngày nào ta cũng đến trường ngựa.
Thỉnh thoảng cũng đến Tàng Thư lâu.
Tiêu Triệt không tới tìm ta.
Nghe nói hắn cũng không đến chỗ Diệp Thanh Từ.
Cả ngày đều ở Dưỡng Tâm điện.
Đến cả Trưởng công chúa đến mời hắn xuất cung, hắn cũng không gặp.
Ta không hỏi nhiều.
Cho đến một ngày trước thọ yến.
Thái hậu đột nhiên triệu ta qua.
Khi ta đến.
Tiêu Triệt vậy mà cũng có mặt.
Hắn ngồi phía dưới.
Sắc mặt rất tệ.
Bước chân ta khựng lại.
Nhưng vẫn theo quy củ hành lễ.
“Thần thiếp thỉnh an bệ hạ.”
Hắn nhìn ta.
Không nói.
Thái hậu khẽ thở dài.
“Đứng lên đi.”
Ta ngồi xuống.
Thái hậu bỗng hỏi:
“Nghe nói ngươi muốn đến hành cung?”
“Vâng.”
“Ở bao lâu?”
“Vẫn chưa nghĩ xong.”
Ngón tay Tiêu Triệt lập tức siết chặt.
Nhưng hắn không xen lời.
Thái hậu nhìn hắn một cái.
Lại nhìn sang ta.
“Hôm nay hoàng đế đến hỏi ai gia một chuyện.”
Ta hơi nghi hoặc.
“Chuyện gì?”
Thái hậu không lập tức trả lời.
Mà dặn Trần ma ma:
“Lấy thứ ấy ra đây.”
Trần ma ma xoay người đi vào.
Rất nhanh mang ra một chiếc hộp gỗ.
Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc hộp.
Sắc mặt ta hơi đổi.
Đó là chiếc hộp ta từng dùng khi đến Từ Ninh cung học quy củ nửa năm trước.
Bên trong đặt mấy trang lễ chế ta chép lúc đầu.
Sau này ta chê chúng rời rạc.
Mới chép lại vào quyển sổ mang theo bên người.
Quyển ấy đã bị Tiêu Triệt đốt.
Không ngờ nơi này vẫn còn giữ.
Trần ma ma đặt hộp gỗ lên bàn.
Tiêu Triệt đưa tay mở ra.
Mấy tờ giấy trên cùng đã hơi nhăn.
Là chữ của ta.
Từng điều từng điều.
Viết vô cùng nghiêm túc.
Tiêu Triệt cầm trang đầu tiên lên.
Ta nhìn thấy tay hắn vậy mà đang run.
Thái hậu thản nhiên nói:
“Chẳng phải ngươi hỏi ai gia có phải ai gia ép nàng học những thứ này hay không sao?”
“Bây giờ tự xem đi.”
Tiêu Triệt không nói.
Thái hậu lại tiếp tục:
“Ngày ấy nàng đội mưa đến Từ Ninh cung.”
“Quỳ trước mặt ai gia.”
“Câu đầu tiên hỏi chính là—”
Bà dừng lại.
Sắc mặt Tiêu Triệt tái nhợt.
“Hỏi gì?”
Thái hậu nhìn hắn.
Từng chữ từng chữ:
“Nàng hỏi ai gia.”
“Phải làm thế nào.”
“Mới không chọc bệ hạ tức giận nữa.”
16.
Trong điện yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng bấc nến khẽ cháy.
Tiêu Triệt cúi đầu.
Lật từng trang một.
Nội dung trên những trang giấy ấy, ta gần như đã không còn nhớ rõ.
“Diện thánh không được nhìn thẳng quá lâu.”
“Đế vương chưa ban tọa, không được tự tiện ngồi xuống.”
“Không được hỏi hành tung thánh giá.”
“Không được vì tư tình mà xen vào thánh ý.”
Trang cuối cùng.
Chỉ có một câu.
Là sau này chính ta tự thêm vào.
Nét chữ hơi nguệch ngoạc hơn phía trước.
— Phải luôn ghi nhớ, trước hết hắn là quân vương.
Tay Tiêu Triệt dừng lại.
Rất lâu không động.
Thái hậu nhìn hắn một cái.
“Hoàng đế.”
“Trước kia ai gia luôn chê Chiêu Hoa không biết quy củ.”
“Nhưng ngày nàng thật sự bắt đầu học quy củ, ai gia ngược lại cảm thấy chẳng phải chuyện tốt.”
Tiêu Triệt không ngẩng đầu.
“Vì sao?”
Thái hậu thản nhiên nói:
“Bởi trước kia nàng không giữ quy củ là vì ỷ vào việc ngươi yêu nàng.”
“Nàng cảm thấy người khác sợ ngươi, còn nàng thì không cần sợ.”
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng