Chương 6 - Ánh Nắng Sau Cơn Mưa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Câu “quân là quân, thần là thần” ấy vẫn luôn giống như vang bên tai.

Ta có chút mệt mỏi.

Thanh Đại nhìn ta thật lâu.

Không khuyên.

Chỉ thấp giọng nói:

“Nô tỳ đi hỏi.”

Nhưng không biết tin tức truyền đến tai Diệp Thanh Từ bằng cách nào.

Sau này ta mới biết, đêm hôm ấy nàng ta đang dùng bữa cùng Tiêu Triệt ở Dưỡng Tâm điện.

Khi nhắc đến hành cung, nàng ta giống như vô tình nói một câu:

“Nghe nói Đức phi nương nương cũng muốn đi.”

Tiêu Triệt ngước mắt.

“Nàng ấy nói?”

“Thần thiếp cũng chỉ nghe người bên dưới nói.”

Diệp Thanh Từ múc canh cho hắn.

Khẽ cười:

“Có lẽ ở trong cung lâu nên thấy chán.”

Ngừng một chút.

Lại nói:

“Bây giờ tỷ tỷ như vậy, thần thiếp thật sự có chút nhìn không hiểu.”

Tay Tiêu Triệt dừng lại.

“Ý gì?”

Diệp Thanh Từ giống như hơi do dự.

“Bệ hạ đừng trách thần thiếp nhiều lời.”

“Trước kia tỷ tỷ để tâm đến bệ hạ như vậy.”

“Bây giờ đột nhiên chẳng cần gì nữa, còn muốn đến hành cung.”

“Có phải…”

Nàng ta chưa nói hết.

Tiêu Triệt đã lạnh lùng nhìn sang.

“Có phải cái gì?”

Diệp Thanh Từ rũ mắt.

“Chỉ là muốn bệ hạ để tâm đến nàng ấy hơn.”

Trong điện yên tĩnh một lát.

Tiêu Triệt không nói.

Giọng Diệp Thanh Từ càng nhẹ:

“Mấy ngày nay bệ hạ đã nhường nhịn tỷ tỷ khắp nơi.”

“Nếu tỷ tỷ vẫn không hài lòng…”

“Cạch” một tiếng.

Đũa rơi xuống bàn.

Diệp Thanh Từ lập tức ngừng lại.

Tiêu Triệt đứng dậy.

“Bệ hạ?”

Hắn không quay đầu.

“Trẫm đến Trường Ninh cung một chuyến.”

13.

Ta không ngờ Tiêu Triệt lại đến nhanh như vậy.

Khi ấy ta đang bảo Thanh Đại thu xếp rương hòm.

Thật ra cũng chẳng có bao nhiêu đồ.

Chỉ vài quyển sách.

Vài bộ y phục.

Cùng chiếc roi ngựa cũ phụ thân từng tặng ta.

Tiêu Triệt vừa bước vào.

Ánh mắt đầu tiên đã nhìn thấy đồ trên bàn.

Sắc mặt lập tức trầm xuống.

“Nàng thật sự muốn đi?”

Ta sững lại.

Rất nhanh liền hiểu.

“Bệ hạ biết rồi?”

“Nếu trẫm không biết, có phải nàng định đến hành cung rồi mới sai người báo cho trẫm?”

Giọng hắn rất lạnh.

Ta theo bản năng đặt quyển sách trong tay xuống.

“Vốn dĩ hôm nay thần thiếp định bẩm xin.”

“Bẩm xin?”

Tiêu Triệt giống như bị hai chữ ấy đâm trúng.

“Hứa Chiêu Hoa.”

“Trước kia nàng muốn đi đâu, bao giờ từng nói với trẫm hai chữ bẩm xin?”

Ta dừng lại một chút.

“Trước kia là thần thiếp không hiểu chuyện.”

Lại là câu này.

Mắt Tiêu Triệt lập tức đỏ lên đôi chút.

“Đừng nói nữa.”

Ta ngậm miệng.

Hắn nhìn hành lý trên bàn.

Qua hồi lâu.

Giọng thấp xuống.

“Vì sao muốn đi?”

“Ở trong cung không thoải mái?”

“Hay có người làm khó nàng?”

Ta lắc đầu.

“Đều không có.”

“Vậy là vì trẫm?”

Ta không lập tức trả lời.

Thật ra cũng không hoàn toàn.

Chỉ là muốn ra ngoài hít thở một chút.

Muốn có một khoảng thời gian.

Không cần ngày ngày đoán xem hôm nay Tiêu Triệt có đến hay không.

Không cần vừa nghe tiếng bước chân đã theo bản năng nghĩ xem mình có chỗ nào thất nghi không.

Càng không cần lúc nào cũng nhớ.

Người trước mặt này là phu quân của ta.

Cũng là người chỉ cần một câu liền có thể quyết định vinh nhục của ta.

Ta im lặng quá lâu, hiển nhiên Tiêu Triệt xem sự im lặng ấy là câu trả lời.

Sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi.

“Bây giờ đến nhìn thấy trẫm nàng cũng thấy phiền?”

“Thần thiếp không có.”

“Vậy vì sao nhất định phải đi?”

“Chỉ muốn ra ngoài ở một thời gian.”

“Trong cung lớn như vậy, nơi nào không dung được nàng?”

Câu cuối cùng đột nhiên nặng giọng.

Tim ta siết lại.

Giây tiếp theo.

Đầu gối đã nhanh hơn một bước chạm xuống đất.

“Thần thiếp lỡ lời.”

“Xin bệ hạ thứ tội.”

Sau khi lời thốt ra.

Đến chính ta cũng sững sờ.

Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Sắc mặt Thanh Đại trắng bệch.

Lặng lẽ lui ra ngoài.

Tiêu Triệt đứng nguyên tại chỗ.

Trên mặt không còn chút huyết sắc.

“Đứng lên.”

Ta lập tức đứng dậy.

Có lẽ vì động tác quá nhanh.

Đầu gối va vào góc bàn.

Đau đến mức ta khẽ hít vào một hơi.

Tiêu Triệt theo bản năng đưa tay đỡ ta.

Nhưng ta lại bản năng lùi về sau một chút.

Chỉ một chút.

Nhưng rõ ràng đến không thể rõ hơn.

Tay hắn cứng giữa không trung.

Ta cũng khựng lại.

Tiêu Triệt nhìn ta, nộ khí trên mặt lập tức tan sạch, chỉ còn lại vẻ sững sờ khó che giấu.

“Nàng tránh ta?”

Ta mím môi.

“Không có.”

“Lại là không có.”

Giọng hắn bỗng nhẹ xuống.

“Vậy vì sao vừa nghe trẫm nặng giọng một chút nàng liền quỳ?”

“Vì sao trẫm chạm vào nàng, nàng liền tránh?”

Ta không biết nên trả lời thế nào.

Tiêu Triệt tiến lên một bước.

Ta gần như theo bản năng căng cứng cả người.

Hắn dừng lại.

Không tiến gần nữa.

Qua rất lâu.

Ta nghe hắn hỏi:

“Chiêu Hoa.”

“Nàng thật sự sợ ta?”

Lần này.

Ta không nói “không dám”.

Bởi dường như dù trả lời thế nào.

Cũng đã chẳng còn ý nghĩa.

Im lặng chính là câu trả lời.

Tiêu Triệt đứng rất lâu.

Cuối cùng.

Hắn chậm rãi thu tay về.

“Trẫm biết rồi.”

Nói xong liền rời đi.

Không nổi giận.

Không hạ chỉ cấm ta đến hành cung.

Thậm chí còn chẳng nhìn thêm mấy rương hành lý ấy.

Ta nhìn bóng lưng hắn biến mất ngoài cửa.

Trong lòng không hề nhẹ nhõm như tưởng tượng.

Chỉ cảm thấy rất mệt.

14.

Chuyện đến hành cung tạm thời gác lại.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng