Chương 3 - Ánh Mắt Đầy Quyền Năng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Theo cha bước ra khỏi văn phòng ngột ngạt này.

Khi đi ngang qua Vương Lệ đang ngồi bệt dưới đất.

Tôi hơi khựng lại.

Cô ta ngẩng đầu lên, nhìn tôi bằng ánh mắt khẩn cầu.

Tôi không nói gì.

Chỉ bình tĩnh nhìn cô ta một lát.

Rồi bước theo cha, rời khỏi nơi ngột ngạt ấy.

Trương Viễn Hàng tiễn chúng tôi ra tận cổng trường.

Suốt đường đi, ông ta không ngừng xin lỗi.

Cha tôi không đáp lại một lời.

Chỉ đến khi ra đến ngoài cổng trường,

Cha mới dừng lại, quay người lại.

Nhìn ông hiệu trưởng.

“Thầy Trương.”

“Dạ!”

“Thầy biết tên tôi rồi.”

“Dạ, biết, biết ạ, tên của Chu tiên sinh, tôi…”

Trương Viễn Hàng lắp bắp.

“Vậy thầy cũng nên biết, vì sao hôm nay tôi lại xuất hiện ở đây.”

Giọng cha tôi rất bình thản.

Sắc mặt Trương Viễn Hàng lại trắng bệch lần nữa.

Ông ta gật đầu lia lịa.

“Biết ạ, biết rồi, là lỗi của chúng tôi, là chúng tôi không biết nhìn người!”

Cha tôi lắc đầu.

“Không.”

“Tôi không phải nhân vật lớn gì.”

“Người đứng ở đây hôm nay, chỉ là một người cha.”

“Con gái tôi viết một bài văn về tôi.”

“Từng chữ con bé viết ra, đều là sự thật.”

“Nhưng các người lại cho rằng đó là lời bịa đặt.”

“Không chỉ là sỉ nhục tôi.”

“Đó còn là sự xúc phạm đối với hàng vạn người bình thường như tôi – những người đang lặng lẽ bảo vệ đất nước này từ những vị trí rất đỗi bình thường.”

Đầu Trương Viễn Hàng cúi sâu hơn nữa.

“Chu tiên sinh, tôi sai rồi. Chúng tôi thật sự sai rồi…”

Cha tôi không nói thêm gì nữa.

Ông nắm tay tôi, bước về phía chiếc xe đạp cũ kỹ đậu bên đường.

Đó là phương tiện đi lại của ông.

Ngày nào ông cũng đạp chiếc xe ấy, đi giữa nhà và nhà máy bí ẩn kia.

Ông bế tôi lên yên sau.

Rồi mình trèo lên yên trước.

Đạp một cái, chiếc xe từ từ lăn bánh.

Tôi ngồi phía sau, vòng tay ôm lấy lưng cha.

Ngoái đầu nhìn lại phía sau.

Trương Viễn Hàng vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu.

Không nhúc nhích.

Mãi đến khi chúng tôi rẽ qua góc phố, khuất khỏi tầm mắt.

“Ba ơi.”

Tôi khẽ gọi.

“Ừ?”

“Hiệu trưởng… sao lại sợ ba đến vậy?”

Đây là điều tôi vẫn luôn muốn hỏi.

Cha trầm ngâm một lúc.

“Vì ông ấy biết ba.”

“Nhưng ba chỉ là công nhân thôi mà.”

Cha bật cười.

Tiếng cười bị gió cuốn đi, sảng khoái vô cùng.

“Đúng vậy, ba chỉ là công nhân.”

“Một công nhân bình thường, biết vặn ốc, biết đọc bản vẽ.”

“Niệm Niệm, con phải nhớ.”

“Nghề nghiệp không phân sang hèn.”

“Nhưng con người thì có.”

“Giá trị của một người không nằm ở chức vị họ ngồi, mà ở việc họ từng làm điều gì quan trọng.”

Tôi gật gù, nửa hiểu nửa không.

Chiếc xe đạp băng qua những con phố quen thuộc.

Ánh tà dương kéo bóng cha con tôi dài ra thật dài.

Sắp đến nhà.

Cha bỗng hỏi:

“Niệm Niệm, chuyện con viết về ‘ngọn núi đó’, còn ai biết không?”

Giọng ông bỗng trầm hẳn.

Tôi ngẩn ra một lúc.

Nghĩ kỹ rồi đáp:

“Không có ai cả.”

“Con chỉ viết trong bài văn thôi.”

Cha tôi dường như thở phào nhẹ nhõm.

“Từ nay về sau, những chuyện liên quan đến công việc của ba, đừng viết nữa, cũng đừng kể với ai.”

“Được chứ?”

“Sao vậy ạ?”

Tôi chưa hiểu.

“Vì công việc của ba… là công việc bí mật.”

Ông dừng lại, rồi nói thêm một câu:

“Đây là bí mật nho nhỏ giữa hai cha con mình.”

04. Bí mật của cha

Chiếc xe đạp lăn đều trên mặt đường nhựa.

Gió lướt qua tai tôi,

Mang theo hơi thở của những ngày cuối hạ.

Tấm lưng cha rất rộng.

Như một bức tường có thể chắn mọi giông tố.

“Ba ơi.”

“Ừ?”

“Bí mật đó, con sẽ không kể với ai đâu.”

Tôi áp mặt vào lưng cha, thì thầm nói nhỏ.

Thân thể cha khẽ khựng lại một chút.

“Con ngoan.”

Ông chỉ nói ba chữ ấy.

Bánh xe tiếp tục lăn về phía trước.

Giữa chúng tôi không còn lời nào dư thừa nữa.

Nhưng một lời ước ngầm, đã được thiết lập.

Còn vững chắc hơn bất kỳ lời thề nào.

Về đến khu tập thể cũ kỹ của chúng tôi.

Cầu thang đầy ắp đồ đạc chất chồng của hàng xóm.

Không khí nồng nàn mùi cơm chiều.

Nhà tôi ở tầng ba.

Cha vác xe đạp lên từng bậc một, bước chân vững vàng.

Tôi theo sau, nhìn tấm lưng áo công nhân đã ướt đẫm mồ hôi của ông.

Chìa khóa tra vào ổ, xoay nhẹ.

Cánh cửa mở ra.

Mẹ đang đeo tạp dề, bận rộn trong bếp.

Nghe tiếng động, bà ló đầu ra.

“Về rồi à?”

Nụ cười của mẹ thật dịu dàng.

Nhìn thấy hai cha con tôi, ánh mắt bà ánh lên vẻ dò hỏi.

Bà là người phụ nữ tinh tế và nhạy cảm.

“Niệm Niệm bị ấm ức một chút ở trường.”

Cha nói nhẹ như không.

“Đã giải quyết xong rồi.”

Mẹ không hỏi thêm.

Bà chỉ đi đến, xoa nhẹ đầu tôi.

“Đói rồi phải không, cơm sắp xong rồi.”

Bà quay trở lại bếp.

Tiếng chén đũa va vào nhau vang lên, như bản hòa tấu ấm áp nhất trong ngôi nhà này.

Cha thay bộ đồ công nhân, rửa mặt.

Ngồi trong phòng khách nhỏ, châm một điếu thuốc.

Khói thuốc lượn lờ, vẻ mặt ông lộ chút mỏi mệt.

Tôi ngồi xuống cạnh ông.

Ông vươn tay, kéo tôi vào lòng.

“Niệm Niệm, con có sợ không?”

Tôi lắc đầu.

“Có ba bên cạnh, con không sợ.”

Cha mỉm cười.

Ông dụi tắt điếu thuốc.

“Hãy nhớ kỹ, dù có chuyện gì xảy ra, cũng phải ngẩng cao đầu.”

“Người nhà họ Chu chúng ta, không được phép cúi lưng, mềm gối.”

Tôi gật đầu thật mạnh.

Tối hôm đó, tôi ngủ rất sâu.

Còn ở một nơi tôi không hề hay biết, một cơn giông đang lặng lẽ hình thành.

Văn phòng hiệu trưởng Trường Tiểu học Thực nghiệm Số Một, khu phía Bắc thành phố, đèn vẫn sáng suốt đêm.

Trương Viễn Hàng cầm điện thoại, tay run không ngừng.

“Dạ, vâng, Cục trưởng Vương…”

“Mọi chuyện là như vậy đấy ạ.”

“Là lỗi của tôi, tôi quản lý kém, dùng người không đúng.”

“Tôi kiểm điểm, tôi xin kiểm điểm sâu sắc!”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng quở trách nghiêm khắc.

Trương Viễn Hàng cúi rạp người, dù đối phương không thể nhìn thấy.

“Con gái của đồng chí Chu Sùng Sơn…”

“Vâng, chính là Chu Sùng Sơn đó ạ.”

“Ông ấy đích thân đến trường.”

“Không không không, ông ấy không làm gì cả, rất kiềm chế.”

“Là tôi, là tôi thấy phải nghiêm túc xử lý!”

“Vâng, sa thải ngay, lập tức báo cáo, tuyệt đối không dung túng!”

Cúp máy.

Trương Viễn Hàng như bị rút cạn sinh lực, ngồi bệt xuống ghế.

Nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ, ông lẩm bẩm:

“Chu Sùng Sơn…”

“Sao ông ấy lại xuất hiện ở đây chứ…”

“Một tổng công trình sư phụ trách lắp ráp cốt lõi ‘Long Mạch’, nhân tài cấp quốc bảo của quốc gia…”

“Con gái ông ấy, lại bị một kẻ ngu ngốc bắt nạt ở cái trường nhỏ nhoi này của tôi.”

Nghĩ càng nhiều, ông ta càng sợ hãi.

Mồ hôi lạnh lại lần nữa thấm ướt lưng áo.

Ông biết.

Chuyện này, chưa kết thúc.

Lửa giận của Chu Sùng Sơn,

Không thể nào xoa dịu chỉ bằng cách sa thải một giáo viên.

Đó là lời cảnh tỉnh gửi đến cả một đám người ngu dốt.

Là cú đập thẳng vào những kẻ đã quên đi những người hùng.

Sáng hôm sau.

Bàn làm việc của Vương Lệ bị dọn sạch.

Cô ta như bốc hơi khỏi nhân gian.

Không còn xuất hiện ở trường nữa.

Trong các giáo viên, truyền tai nhau đủ loại tin đồn.

Nhưng không ai dám bàn luận công khai.

Ánh mắt họ nhìn tôi trở nên phức tạp.

Có kiêng dè, có tránh né, cũng có sự tò mò không giấu nổi.

Tôi vẫn học hành như bình thường.

Làm bài tập như mọi khi.

Chỉ là xung quanh tôi, như có một vòng chắn vô hình.

Không ai còn dám cười nhạo tôi.

Cũng không ai dám tùy tiện đến gần tôi nữa.

Tôi cầm bài văn đã được dán lại.

Cẩn thận kẹp vào trong cuốn nhật ký.

Đó là bí mật giữa tôi và cha.

Cũng là huân chương của tôi.

05. Đại hội toàn trường

Thứ Hai.

Trời nắng đẹp.

Giờ ra chơi giữa buổi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)