Chương 4 - Án Mạng Dưới Mái Nhà
15
Ngô Dã hít mạnh một hơi lạnh, vội chui trở lại gầm giường.
Vừa nằm xuống thì nghe “két” một tiếng — cửa mở.
Tim cậu đập thình thịch, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Ông Nguyễn bước vào, chân mang đôi dép nhựa xanh đi “lọp cọp” từng bước, rồi dừng ngay cạnh giường.
Mồ hôi lạnh túa khắp sống lưng Ngô Dã.
*Chết rồi… mặt mình cũng ướt hết mồ hôi! Không thể để ông ta phát hiện!*
Cậu vội nghiêng đầu, dán sát mặt vào bà cụ, mũi gần như chạm vào làn da lạnh buốt của bà.
Đúng lúc ấy, ông Nguyễn vén tấm drap lên, quỳ một gối xuống, nhìn vào trong.
Một giây, hai giây…
Ngô Dã cảm giác lưng mình như bị lửa thiêu, không dám nhúc nhích.
Khoảng một phút sau, ông Nguyễn đứng dậy, ra ngoài và đóng cửa.
Ngô Dã thở phào, nhưng vừa quay đầu — đã thấy ông Nguyễn đứng đó.
Khoảnh khắc ấy, máu trong người cậu như đông lại.
Ánh trăng hắt vào, rọi lên khuôn mặt nửa sáng nửa tối của ông ta.
Ông mỉm cười, để lộ hàm răng trắng nhởn:
“Nghe lời, ngoan ngoãn ở yên đây. Tao ra ngoài có việc.”
Nói xong ông đi, ngoài kia vang lên tiếng tắt đèn, khóa cửa.
Căn nhà chìm trong im lặng — yên đến mức rợn người.
Khoảng năm phút sau, Ngô Dã mới dám bò ra.
Cậu dựa vào tường đứng dậy, nhảy khập khiễng ra cửa.
May mắn thay, phòng nhỏ không khóa.
Cậu dùng đầu húc mở, lết vào bếp, nhanh chóng tìm thấy con dao thái, cắt đứt dây trói.
Giải thoát xong, cậu cầm dao chạy tới tủ quần áo — nơi tóc vàng bị nhốt.
Định chặt khóa cứu người, nhưng lại chần chừ.
Nếu nói ông Nguyễn nhốt mình là vì mình thấy ông ta giết mẹ,
thì lý do ông ta bắt cậu tóc vàng kia lại chẳng hợp lý chút nào.
Một người cha bình thường khi nghe được manh mối về hung thủ, lẽ ra phải báo cảnh sát chứ?
Hay ông Nguyễn định tự tay trừng phạt kẻ đó?
Đầu Ngô Dã rối như tơ.
Cậu rửa mặt, uống ngụm nước lạnh, rồi phát hiện — cửa sổ bếp không có song sắt!
Từ đó có thể trốn được!
Giờ ông Nguyễn chắc đã đến khu Hạnh Phúc tìm ông thầy tên Quách rồi.
Đây là cơ hội duy nhất để chạy.
Nhưng… trong lòng Ngô Dã lại trỗi dậy một tò mò điên cuồng —
cậu muốn tận mắt xem cái “thầy Quách” đã cướp người yêu mình là kẻ như thế nào.
—
16
Khu tập thể cũ không cao, Ngô Dã dễ dàng leo xuống tầng một.
Cậu vẫy taxi, bảo chạy thẳng đến khu Hạnh Phúc.
Trước khi xuống xe, cậu đưa tài xế 200 tệ và một tờ giấy gấp:
“Nếu 15 phút nữa tôi chưa quay lại, bác đọc nội dung trong này và gọi số điện thoại ghi ở đó.”
Ngô Dã nhanh chóng tìm được nhà của thầy Quách — đơn nguyên 5, phòng 101.
Đứng trước cửa, cậu do dự ba giây, rồi gõ.
Không ai trả lời.
Cậu lại gõ:
“Chú Nguyễn, cháu biết chú ở trong!”
Cửa mở.
Ông Nguyễn mặt lạnh như sắt, túm áo kéo cậu vào:
“Sao mày thoát ra được?”
Ngô Dã giật mình:
“Thằng tóc vàng… còn ở nhà chú.”
Cậu nhìn quanh — căn hộ khá gọn gàng, tường treo tấm ảnh nghệ thuật của bé gái.
Trên sàn nằm một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi, đầu hói nhẹ, mặt tái, có vài vết bầm.
“Đây là thầy Quách à?”
Ông Nguyễn gật đầu.
Ngô Dã nghiến răng:
“Chú hỏi được gì chưa?”
Ông Nguyễn chỉ thầy Quách, giọng u ám:
“Thằng này nói cả ngày ở nhà ngủ, chiều mới dậy, không biết gì hết.”
Ngô Dã không kìm được, xông lên, đè gã xuống, đấm liên hồi:
“Chính mày phải không? Mày là kẻ phản bội tao, là đồ khốn nạn hại Tĩnh Tĩnh!”
Thầy Quách ôm đầu chịu đòn, nghiến răng nói:
“Nếu nghi tôi giết người, cứ báo công an, để pháp luật xử tôi!”
Ông Nguyễn kéo Ngô Dã ra:
“Tránh ra, ở đây chưa tới lượt mày.”
Ngô Dã tức giận đứng lên, chợt thấy chiếc điện thoại thông minh trên bàn trà.
Cậu cầm lên:
“Mật khẩu mở máy là gì?”
Thầy Quách không trả lời.
Ngô Dã thử vẽ một hình trên màn hình.
‘Ting!’ — máy mở khóa.
Thầy Quách tròn mắt:
“Sao cậu biết mật mã?!”
Ngô Dã cười lạnh:
“Khó đoán lắm sao? Giống hệt của Tĩnh Tĩnh.”
Thầy Quách lập tức hoảng loạn, dù bị trói vẫn cố vùng dậy lao về phía Ngô Dã.
Ngô Dã hét:
“Chú, giữ chặt hắn! Trong điện thoại chắc chắn có bằng chứng!”
Ông Nguyễn tung cú đá, gã đổ nhào xuống, đầu va vào bàn, máu trào ra, ngất lịm.
Ngô Dã mở thư mục ảnh — và chết lặng.
Trong album mang tên “Người yêu Tĩnh Tĩnh”, có gần hai nghìn bức hình nhạy cảm, kéo dài suốt hai năm.
—
17
Ông Nguyễn thấy sắc mặt Ngô Dã khác thường, vội hỏi:
“Phát hiện gì rồi?”
Ngô Dã lật từng tấm ảnh, giọng khàn đi.
Những bức cũ nhất, Tĩnh Tĩnh còn mặc đồng phục trung học, ngồi trong lớp học trống, gương mặt hoảng hốt;
Còn thầy Quách thì đứng trước mặt cô, bàn tay… đang làm chuyện không nên, nụ cười dâm tà.
Những bức mới nhất — chính là đêm qua.
Tĩnh Tĩnh nước mắt giàn giụa, bị trói hai tay bằng thắt lưng, bị ép làm chuyện nhục nhã.
Ngoài ảnh còn có video.
Không biết từ khi nào, nước mắt Ngô Dã đã trào ra.
Ông Nguyễn gào lên, lao tới đánh thầy Quách điên cuồng.
Ngô Dã vừa lau nước mắt, vừa tiếp tục kiểm tra.
Trong máy có bốn đoạn ghi âm.
Cậu mở đoạn đầu tiên, ghi ngày 6 tháng 3 năm 2012.
Giọng thầy Quách trầm thấp, đầy dục vọng:
“Tôi nghe nói trong trường có một cô học sinh tên Nguyễn Tĩnh, mẹ kế cô ta chết, nghỉ học gần năm nay, giờ học lại lớp 11. Thành tích thì kém nhưng xinh lắm. Tôi phải tìm cách gọi cô ta vào phòng làm việc… Trời ạ, chỉ nghĩ thôi cũng chịu không nổi, nếu có thể có được cô ta, đời này coi như mãn nguyện.”
Ngô Dã nghe đến đây, nhớ lại lời bà cụ tối qua — cũng nói “giết người”, nhưng là ai thì không rõ.
Cậu liếc nhìn ông Nguyễn, thấy ánh mắt ông ta tối sầm, chỉ nói:
“Nghe tiếp đi.”
Cậu mở tiếp.
Đến đoạn ghi âm thứ ba (13 tháng 4 năm 2012), giọng thầy Quách đầy đắc ý:
“Con bé ngu ngốc đó dễ gạt thật. Tôi dọa là tôi thấy cha cô ta giết người, sẽ tố cáo, nhưng nếu cô ta nghe lời thì tôi sẽ giữ bí mật, còn giúp cô ta học để vào đại học.
Thế là cô ta khóc lóc, thú thật: Mẹ kế suốt ngày đánh chửi, dọa bán cô ta vào miền núi. Cha cô ta tức giận, ra tay giết vợ. Hai cha con giấu xác, nói với mọi người là bà ta bị bệnh chết ở tỉnh.”
Ngô Dã sững sờ — hóa ra bí mật của nhà họ Nguyễn lại là vậy!
Cậu run rẩy mở đoạn cuối cùng.
Ngày 15 tháng 4 năm 2012.
Giọng thầy Quách lè nhè vì say:
“Cuối cùng tôi cũng chiếm được cô ta. Hóa ra cô ta bị cha… làm ô nhục từ trước, nghỉ học là vì sinh con, đứa bé gửi cho họ hàng nuôi rồi. Đúng là hàng đã qua tay, nhưng ít ra giờ tôi có thứ để khống chế cô ta.”
Ngô Dã nhìn chằm chằm ông Nguyễn, toàn thân run bần bật:
“Đó là con gái ruột của ông!”
Ông Nguyễn chỉ mỉm cười lạnh:
“Thì sao? Đưa điện thoại đây.”
Ngô Dã chạy tới cửa sổ, ném điện thoại ra ngoài.
Ông Nguyễn quát:
“Thằng ranh!”
Ngô Dã rút con dao ra, run rẩy giơ lên phòng thủ.
Ông Nguyễn cười gằn:
“Muốn thử với tao à?”
Ngô Dã thở dốc, vừa lùi vừa nói:
“Đừng lại gần!”
Không ngờ cậu bị vấp phải chân thầy Quách, ngã nhào.
Lưỡi dao vô tình đâm thẳng vào cổ thầy.
Máu phụt ra. Thầy Quách co giật vài cái, rồi nằm im.
Ngô Dã hoảng loạn lùi lại:
“Không… không phải tôi! Tôi không cố ý!”
Ông Nguyễn nhìn, rồi bật cười khẩy:
“Thằng nhóc, mày giết người rồi.”
Ngô Dã lắc đầu điên loạn:
“Không! Là chú đẩy tôi! Nhanh, gọi cảnh sát, gọi cấp cứu đi!”
Nhưng ông Nguyễn chỉ cười lạnh.
Đúng lúc ấy, tiếng còi xe cảnh sát vang lên bên ngoài.
Ngô Dã nở nụ cười tuyệt vọng:
“Tôi sớm đoán được ông sẽ giở trò, nên đã báo cảnh sát rồi!”
Ông Nguyễn gầm lên, lao tới.
Hai người vật lộn, đánh nhau sống chết.
Bất ngờ, ông Nguyễn dừng lại, hít sâu, rồi rút con dao khỏi cổ thầy Quách — đâm thêm hai nhát.
Ngô Dã sững sờ.
Ông Nguyễn móc điện thoại cũ ra, run rẩy tháo nắp lưng, lấy thẻ nhớ nhỏ như móng tay, nuốt xuống.
Bên ngoài tiếng bước chân, tiếng đập cửa.
Ngô Dã hét:
“Cứu tôi với! Cảnh sát ơi!”
Ông Nguyễn nhét điện thoại đã xóa dữ liệu vào tay cậu, ghé sát tai nói nhanh:
“Giờ mày giết người, ít nhất ngồi tù mấy năm. Mày có tiền đồ, chắc không muốn đâu. Tao sẽ nhận hết tội — đổi lại, mày phải chăm sóc cho Tĩnh Tĩnh. Tao đã quay cảnh mày giết người, gửi cho bạn tao rồi. Nếu mày dám bỏ con tao, cả mày lẫn bố mẹ mày đều chết.”
Cửa bị phá tung.
—
19
Cảnh sát ập vào, khống chế ông Nguyễn, cứu Ngô Dã, đồng thời phát hiện trong tủ lạnh nhà thầy Quách… đôi mắt của Nguyễn Tĩnh.
Từ lời khai của Ngô Dã và các bằng chứng, vụ án được sáng tỏ:
Đêm 8/12/2014, thầy Quách vì ghen tức, ép buộc Nguyễn Tĩnh, bị công nhân tóc vàng nhìn thấy.
Sau đó, thầy ta hành hạ cô, dọa sẽ tiết lộ chuyện giữa cô và cha mình nếu cô dám rời bỏ hắn.
Rạng sáng, thầy rời đi.
Nguyễn Tĩnh đau khổ, định ra khách sạn gặp Ngô Dã, nhưng giữa đường gặp gã tóc vàng say rượu.
Gã nổi tà ý, hai bên xô xát, hắn đá vào bụng cô khiến cô ngất và sảy thai.
Sợ bị phát hiện, hắn nhét lõi ngô để cầm máu, rồi dùng cờ-lê đánh vào đầu cô, bỏ trốn.
Sau đó, thầy Quách quay lại, phát hiện cô hấp hối trong bãi rác.
Vì mê tín rằng người chết mất mắt sẽ không báo oán, hắn móc đi đôi mắt cô.
Cảnh sát sau đó bắt giữ gã tóc vàng, và cả ông Nguyễn với nhiều tội danh: giết người, bạo hành, xâm hại vị thành niên.
Nguyễn Tĩnh tuy được cứu sống nhưng bị tổn thương nặng, hôn mê vĩnh viễn.
Chỉ có Ngô Dã — vẫn ở bên cô, chăm sóc không rời.
—
20
Câu chuyện của Ngô Dã kết thúc.
Tôi nhìn cô bạn gái nhỏ đang dựa trong lòng, cô ngáp dài, lim dim buồn ngủ.
“Hửm?” — cô dụi mắt, khẽ hỏi: “Kể tiếp đi chứ?”
Tôi cười, khẽ véo mũi cô:
“Hết rồi. Thấy sao?”
Cô tựa đầu vào ngực tôi, lí nhí:
“Rất hấp dẫn…”
Tôi hôn lên tóc cô:
“Nói thật đi.”
Cô ngập ngừng:
“Anh giận à? Thật ra em không rành truyện trinh thám, nên nghe còn sợ…”
Tôi bật cười:
“Ngốc à, sao anh giận được. Anh cầm dao mổ, đâu phải cầm bút, viết dở là chuyện bình thường.”
Cô thở phào.
Tôi nói:
Truyện còn hai đoạn ngoại truyện nữa, muốn nghe không?”
Tiếng “ting” từ nồi cơm điện vang lên.
Cô đứng dậy:
“Để em dọn cơm rồi nghe tiếp.”
Cô chạy đi.
Tôi cười, nhấp ngụm rượu vang.
Điện thoại reo.
“A lô.” — Tôi bắt máy, vừa uống.
Đầu dây là giọng nữ dịu dàng:
“Chào anh Triệu, theo chỉ thị của anh, tôi vẫn theo dõi việc thăm nom cô Tào Nhiên Tĩnh.”
Tôi lắc ly rượu:
“Cô ấy thế nào?”
“Vẫn chưa tỉnh. Hôm nay có cô Lưu đến thăm, ở khoảng mười phút rồi đi.”
Tôi tắt máy, bước đến cửa sổ, ngắm đêm tối.
Câu chuyện của Ngô Dã — còn hai bí mật.
—
**Phần ngoại truyện 1: Bí mật của ông Nguyễn**
Sau khi bị bắt, cảnh sát phát hiện ông Nguyễn thật ra không phải ông Nguyễn.
Tên thật của hắn là **Vương Tuấn Phong**, một kẻ sát nhân hàng loạt từng gây chấn động trong thập niên 90, giết và phân xác ít nhất 12 người.
Năm 1995, hắn gặp một bác sĩ thẩm mỹ nổi tiếng họ Liêu đi du lịch cùng vợ con.
Hắn bắt cóc cả nhà, ép bác sĩ phẫu thuật chỉnh mặt cho mình — thành hình dáng của người em họ tên Nguyễn, một giáo viên trung học.
Sau khi ca phẫu thuật xong, hắn giết luôn vợ chồng bác sĩ, chỉ đứa con bốn tuổi trốn thoát.
Hắn quay về, giết luôn người em họ và vợ, rồi sống với danh nghĩa “ông Nguyễn”, nhận nuôi con gái họ.
Sau cưới một người đàn bà khác — **Lý Hồng**, rồi giết luôn bà ta, để chiếm đoạt cô con gái nuôi.
Cô gái đó chính là Nguyễn Tĩnh.
Sau khi cưỡng đoạt, hắn còn khiến cô mang thai.
Đến khi cô đưa bạn trai về nhà, bi kịch bắt đầu…
—
**Phần ngoại truyện 2: Bí mật của Ngô Dã**
Ngô Dã cũng không phải con ruột của cha mẹ hiện tại.
Cha ruột cậu chính là bác sĩ thẩm mỹ mà ông Nguyễn giết năm 1995.
Khi ấy, cậu mới bốn tuổi, chứng kiến toàn bộ vụ thảm sát.
Sau đó được cậu ruột đưa ra nước ngoài.
Từ nhỏ, Ngô Dã đã mang tâm lý méo mó — thích hành hạ động vật, ám ảnh với máu và… đôi mắt.
Lớn lên, cậu lén điều tra, nhận ra “ông Nguyễn” chính là kẻ sát nhân năm xưa.
Vì thế, cậu tiếp cận con gái hắn — Nguyễn Tĩnh — để trả thù.
Đêm ở khách sạn, cậu bỏ thuốc vào rượu, khiến ông Nguyễn ngất, quay lại nhà lục tìm chứng cứ.
Không ngờ gặp cảnh Nguyễn Tĩnh bị hành hung.
Sau khi hung thủ bỏ đi, chính Ngô Dã mới là kẻ móc mắt cô, đem cất vào tủ lạnh nhà thầy Quách, để đổ tội.
Sau cùng, ông Nguyễn chết, thầy Quách chết — chỉ còn Ngô Dã là người duy nhất sống sót và được xem như “người hùng”.
—
Tôi uống cạn ly rượu, mỉm cười.
Đó là câu chuyện của Ngô Dã — 70% thật, 25% bịa, 5% chưa kết thúc.
Bạn gái tôi dọn cơm xong, tươi cười gọi:
“Anh ơi, ăn cơm thôi!”
Bữa ăn thịnh soạn, có món tôi thích nhất — bún tiết vịt.
“Tháng sau sinh nhật anh rồi, muốn quà gì nè — cô hỏi.
Tôi xoa đầu cô, mỉm cười:
“Chỉ cần em ở bên anh là đủ. Em chăm sóc con gái anh rất tốt, anh cảm kích lắm.”
Cô cảm động rơi nước mắt:
“Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc hai cha con thật tốt!”
Tôi hỏi nhẹ:
“Khi nào anh được gặp mẹ em?”
Cô hoảng hốt làm rơi đũa:
“Thật… thật sao? Anh muốn gặp mẹ em?”
“Tất nhiên, nên cho bà biết về chúng ta.”
Cô mừng rỡ, chạy vào phòng rửa mặt.
Tôi mở điện thoại, xem camera giám sát — cô đang nhảy nhót vui sướng, rồi gọi điện cho mẹ:
“Mẹ ơi, con cần mượn mười vạn, để chuyển công tác!”
Cúp máy, cô nhìn gương, tô lại phấn:
“Yên tâm đi anh, món quà anh thích, em nhất định sẽ mua tặng.”
Tôi nhếch môi cười — mọi thứ đều trong tầm kiểm soát.
Điện thoại tôi rung lên.
Tin nhắn mới:
> “Chào ông Triệu, tôi biết bí mật giết người của ông. Tôi có bằng chứng. Tôi không báo cảnh sát, chỉ muốn tiền.”
Tôi nhấp rượu, trả lời:
“Lừa đảo, biến đi.”
Vài giây sau, đối phương gửi tấm ảnh — trong đó tôi đang đâm dao vào cổ một người đàn ông.
Tôi cười khẽ, trả lời:
“Muốn bao nhiêu?”
“Một triệu.”
“Được, hẹn gặp.”
Tôi cất điện thoại, nhìn ảnh đứa bé gái trong album — con gái của tôi và người yêu hôn mê ấy.
Tôi khẽ thì thầm:
“Không sao đâu, cha vẫn yêu con.”