Chương 9 - Án Mạng Đêm Kinh Hoàng
Anh vùi mặt vào đôi bàn tay. Bờ vai run rẩy dữ dội.
Bao nhiêu năm qua đây là lần đầu tiên anh thực sự hiểu thấu một chuyện —
Thứ mà cô sợ không phải là Phùng Quốc Đống.
Không phải con dao găm đó. Không phải những lời đe dọa. Không phải ánh mắt rình rập ngoài cửa từ bấy lâu nay.
Thứ cô sợ nhất là, đến tận lúc chết đi rồi, tin nhắn cuối cùng gửi cho anh vẫn không thể đổi lấy một chữ “Đã xem”.
Và anh, thực sự đã không xem.
Anh từ chối cuộc gọi cuối cùng của cô, buông một câu “Mặc kệ cô ấy đi”, rồi cạn sạch ly sake cuối cùng giữa những tiếng cười đùa của người khác.
Anh để cô phải bước đi một mình trên nốt chặng đường cuối cùng ấy.
Từ huyền quan phòng khách đến chỗ chậu xương rồng vỡ nát, tất cả là tám bước.
Cô đã bò tám bước. Mỗi một bước đều chờ đợi anh trở về.
Nhưng anh đã không về.
12
Đám tang của Tống Cẩn diễn ra ba ngày sau đó.
Trời rốt cuộc cũng tạnh mưa, nhưng bầu trời ngày hôm ấy vẫn xám xịt, giống như lúc nào cũng có thể đổ thêm một trận mưa rào nữa.
Người đến viếng không nhiều. Bố mẹ cô đã qua đời từ mấy năm trước, trong nhà chẳng còn họ hàng thân thích nào. Những người có mặt ở đây chỉ có vài đồng nghiệp trong bệnh viện, vài người bạn học cũ, và người trong đội của Lục Trưng.
Hàn Nhân cũng đến. Cô mặc một chiếc váy đen đứng ở cuối hàng người, hốc mắt đỏ hoe, môi mím chặt thành một đường thẳng. Khi Lục Trưng đi ngang qua bước chân anh hơi khựng lại, rồi lại tiếp tục bước đi, không hề nhìn cô.
Tiểu Trịnh ghé tai thì thầm với anh, bảo Hàn Nhân đã nộp đơn từ chức. Anh như thể không nghe thấy.
Anh đứng trước linh đường, mặc chiếc áo sơ mi trắng mà lúc sinh thời cô đã đích thân ủi thẳng thớm cho anh.
Di ảnh của Tống Cẩn đặt trên bàn thờ, là ảnh thẻ của cô. Người trong ảnh đang mỉm cười nhè nhẹ, dáng vẻ dường như chẳng hề bận tâm đến điều gì.
Lục Trưng đứng trước di ảnh, ngắm cô rất lâu.
Anh đưa tay ra, chạm nhẹ lên lớp kính của khung ảnh. Khuôn mặt cô lạnh toát, bị ngăn cách bởi lớp kính, anh không thể nào chạm tới hơi ấm của cô nữa.
“Tống Cẩn,” giọng anh khàn đặc như tờ giấy nhám cọ xát trên mặt đường, “Anh về rồi đây.”
Cô trong bức di ảnh vẫn mỉm cười nhè nhẹ, như đang nói — Anh về rồi à.
Nhưng anh về quá muộn rồi.
Lục Trưng không từ chức. Nhưng anh tự viết đơn xin chuyển sang phòng lưu trữ hồ sơ.
Người trong Đội Cảnh sát Hình sự mỗi khi nhắc đến chuyện này đều lắc đầu thở dài. Tiểu Trịnh bảo, đội trưởng Lục trước kia là người thế nào cơ chứ, thanh đao sắc bén nhất của lực lượng hình sự toàn cõi Nam thành này, tỷ lệ phá án lọt top 3 thành phố, xông pha vào sinh ra tử cũng chưa từng chớp mắt. Vậy mà bây giờ ngày nào anh cũng giam mình trong phòng lưu trữ, giam mình cùng những đống hồ sơ bụi bặm phủ kín qua năm tháng, sự tồn tại của anh bây giờ còn chẳng bằng một ông nhân viên đẩy xe tài liệu.
Trong văn phòng không ai nhắc lại vụ án đó nữa. Cũng không ai nhắc đến Hàn Nhân. Ngày cô rời đi, cô để lại thẻ làm việc trên bàn, đến một lời chào tạm biệt cũng không nói, giống hệt một vị khách qua đường tình cờ ghé ngang.
Anh mỗi ngày đi làm đúng giờ, tan làm đúng giờ. Anh đi chợ, mua những món rau cô thường mua. Anh học được cách dùng nồi hấp, học được cách nấu canh sườn, gà kho. Anh bưng thức ăn lên bàn, bày hai bộ bát đũa. Một bộ cho mình, một bộ đặt ở phía đối diện.
Điện thoại của cô anh luôn cắm sạc. Anh gom tất cả những tin nhắn WeChat cô gửi cho anh trong suốt ba năm qua lại, đem đi in thành sách. Từ những tin “Hôm nay anh có về ăn cơm không”, “Trời lạnh rồi anh nhớ mặc thêm áo khoác nhé”, cho đến những tin nhắn cuối cùng “Xin anh đấy”, “Lục Trưng”.
Hơn ba vạn tin nhắn. Anh đóng thành một tập dày cộp, giấy A4 xếp chồng lên nhau giống hệt một cuốn tiểu thuyết viết mãi chưa xong.