Chương 10 - Án Mạng Đêm Kinh Hoàng
Anh vẫn nhắn tin cho cô qua WeChat.
“Hôm nay phòng thẩm vấn thay bóng đèn mới rồi.”
“Tiểu Trịnh ngã một cú sứt cả răng cửa.”
“Đối diện mới mở một quán cá nấu dưa chua mà trước đây em hay bảo muốn ăn đấy.”
“Hôm nay anh vấp phải tấm thảm suýt làm đổ chậu xương rồng của em, anh đổi chậu mới rồi.”
Mỗi tin nhắn đều hiển thị gửi thành công. Cạnh mỗi tin nhắn đều đánh dấu chữ “Đã gửi” màu xám.
Nhưng không có tin nhắn nào là “Đã xem”.
Ban đêm anh nằm trên chiếc giường đó, nhắm mắt lại, theo thói quen đưa tay quờ quạng sang vị trí bên cạnh. Trống rỗng. Lạnh lẽo. Nệm giường có một vệt lõm nhẹ, là hình dáng mà cô đã nằm suốt bảy năm qua Anh kéo gối sang, gối đầu lên hõm sâu ấy — chỗ bả vai của cô, nơi cô từng hít thở.
Có một đêm mất điện, anh trở mình theo bản năng gọi một tiếng: “Tống Cẩn, bật điều hòa lên.” Trong bóng tối chẳng có ai đáp lại.
Anh ngồi bật dậy, chợt nhớ ra mọi chuyện. Anh ngồi thẫn thờ trên giường một mình rất lâu. Ánh đèn đường lọt vào qua khe rèm, hắt lên bóng dáng lờ mờ của chậu xương rồng mới thay. Anh đăm đăm nhìn vào cái hình dáng mờ ảo ấy, đột nhiên cảm giác như có một bàn tay vô hình thò vào lồng ngực, tóm chặt lấy trái tim anh, và bóp nghẹt lại từ từ.
Đồng nghiệp ở phòng lưu trữ bảo, thỉnh thoảng thấy anh hay mất tập trung, ánh mắt cứ hướng ra ngoài cửa sổ, chẳng biết đang nhìn cái gì. Có người thấy giờ nghỉ trưa anh hay giở một cuốn sổ tay ra xem, cuốn sổ rất cũ, bìa ngoài đã sờn rách đến bạc màu. Anh mở ra rồi gập lại, gập lại rồi mở ra, nhưng tuyệt nhiên chưa từng viết xuống một chữ nào.
Trang đầu tiên của cuốn sổ ấy kẹp một tấm vé xem phim cũ rích. Chữ trên vé đã mờ tịt từ lâu, chỉ mang máng nhìn ra một ngày tháng nào đó.
Là bảy năm trước, ngày đầu tiên anh rủ cô đi xem phim.
Anh đã viết một câu ở mặt sau tấm vé.
“Ngày thứ 413 em đi. Hôm nay trời không mưa. Anh đã mua phân bón cho xương rồng. Tiểu Trịnh đã biết nấu cháo rồi.”
Anh dừng bút một lát, lại viết thêm một dòng nữa —
“Em sợ tối. Đèn bên đó có sáng không?”
Nước mắt rơi nhòe trên mặt giấy, làm chữ “sáng” loang lổ thành một vệt mực xanh nhòe nhoẹt.
13
Mùa thu hai năm sau, Cục tổ chức một buổi lễ báo cáo thành tích.
Lục Trưng lấy tư cách là đại diện cảnh sát hình sự kỳ cựu tham dự. Anh ngồi im lìm trong một góc, trên vai mang quân hàm đội phó cũ kỹ, tóc đã bạc mất một nửa, hốc mắt sâu hoắm, tĩnh lặng như một chiếc bóng.
Tan họp, có một cậu cảnh sát trẻ chạy tới bảo: “Đội trưởng Lục, có người nhờ em đưa cái này cho anh.”
Là một phong thư. Rất mỏng.
Lục Trưng nhận lấy, xé mở.
Bên trong là một bức ảnh.
Là bức ảnh chụp chung của anh và Tống Cẩn. Không biết ai đã chụp, trong ngày hội người nhà của đội cảnh sát. Tống Cẩn trong ảnh đang khoác tay anh, cười tít cả mắt, hai má ửng hồng, nghiêng đầu tựa vào vai anh.
Lúc đó anh đang nhìn ra ngoài ống kính, hình như đang nói chuyện gì đó với đồng nghiệp, nét mặt lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
Còn cô lại ngước đầu nhìn anh, trong mắt chỉ chứa chan hình bóng của một người.
Nụ cười mắc kẹt lại trong khoảnh khắc tiếng màn trập vang lên, mãi mãi đọng lại ở cái hướng mà anh chẳng bao giờ hồi đáp ấy.
Anh lật mặt sau của bức ảnh.
Có một dòng chữ.
Là nét chữ của cô. Nét chữ tròn trịa đôn hậu, y như con người cô vậy.
“Lục Trưng, hôm nay em rất vui. Bao giờ anh về, em có chuyện muốn nói với anh.”
Bức ảnh trong tay anh run lên bần bật.
Lúc này anh mới để ý đến dòng thời gian ở góc dưới bên phải.
Ngày mười bảy tháng chín của bảy năm trước. Hôm đó trời mưa tầm tã suốt cả đêm, anh đã ở lại chỗ Hàn Nhân đến rất muộn. Tống Cẩn một mình ngồi trên sofa, đợi anh suốt cả một đêm dài.
Câu nói ấy, anh đã muộn màng nhận ra sau tròn bảy năm.