Chương 1 - Án Mạng Đêm Kinh Hoàng
Có án rồi đội trưởng Lục, nạn nhân hình như là vợ anh.
Có án rồi đội trưởng Lục, nạn nhân hình như là vợ anh.
Lục Trưng là đội phó Đội Cảnh sát Hình sự.
Vào sinh ra tử suốt bảy năm trời, anh từng phá những vụ án lớn nhất, tự tay bắt những tên tội phạm hung ác nhất.
Vợ anh tên là Tống Cẩn.
Tất cả mọi người đều biết cô yêu anh,
Yêu đến mức ngày nào cũng nhắn tin, gọi một cuộc điện thoại chỉ để chờ anh bắt máy.
Anh lại thấy phiền, thấy cô sến súa,
Thấy cô mãi mãi chỉ biết nói mấy câu “Anh ăn cơm chưa”, “Mấy giờ anh về”, “Đi đường cẩn thận nhé”.
Chuyện anh ngoại tình, anh cứ tưởng cô không biết.
Lần cuối cùng cô gọi điện cho anh,
Anh đang ăn tối cùng một người phụ nữ khác.
Anh bấm tắt máy, nghĩ thầm về nhà rồi gọi lại sau.
Chẳng có gì to tát, cô nói quanh đi quẩn lại cũng chỉ mấy lời đó thôi.
Đêm hôm ấy, Tống Cẩn chết ở nhà.
Hung thủ là tên tội phạm do chính tay anh bắt năm xưa, vừa ra tù đã tìm đến tận cửa.
Mãi đến chiều ngày hôm sau anh mới phát hiện ra,
Trong điện thoại nằm im lìm ba mươi bảy tin nhắn chưa đọc của cô, tin nhắn cuối cùng chỉ vỏn vẹn hai chữ:
“Lục Trưng.”
1
Lần đầu tiên Lục Trưng cảm thấy Tống Cẩn hơi phiền phức, chắc là vào năm thứ ba sau khi kết hôn.
Cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Chỉ là cô quá bám người.
Làm ở Đội Hình sự, cả ngày anh bận tối mắt tối mũi. Án này nối tiếp án kia, nghi phạm kẻ sau xảo quyệt hơn kẻ trước. Anh cùng đồng nghiệp mật phục, thẩm vấn, thức đêm họp hành, về đến nhà chỉ muốn lăn ra ngủ ngay lập tức. Nhưng Tống Cẩn lúc nào cũng sán lại gần, hỏi anh hôm nay có mệt không, có muốn ăn khuya không, bình nóng lạnh hình như hỏng rồi ngày mai anh xem giúp em được không.
Anh nằm trên sofa nhắm nghiền mắt, ừ hử cho qua chuyện, trong lòng thầm nghĩ sao mà lắm việc thế.
“Lục Trưng,” giọng cô vọng ra từ bếp, “Sáng mai mấy giờ anh đi? Em làm đồ ăn sáng cho.”
“Không cần,” anh đáp, “Anh ăn ở ngoài.”
Trong bếp im lặng mất hai giây.
“Ồ,” cô nói, “Vậy để em làm cho anh cái bánh mì kẹp, anh mang theo nhé.”
Anh cau mày, không đáp lại.
Cô cũng không nói thêm gì nữa. Một lúc sau, anh nghe thấy tiếng cô tắt đèn bếp, rón rén bước ra. Cô đứng cạnh sofa một lát, anh giả vờ như đã ngủ. Rồi cô ngồi xổm xuống, cẩn thận đặt cánh tay đang buông thõng bên mép sofa của anh vào lại trong chăn.
Ngón tay cô hơi lạnh, động tác rất khẽ, như sợ làm anh tỉnh giấc.
Anh không nhúc nhích.
Cô đứng dậy bước vào phòng ngủ. Cửa không đóng kín, hé một khe nhỏ, hắt ra tia sáng vàng vọt lờ mờ.
Anh mở mắt ra, nhìn thấy trên bàn trà đặt một cốc nước. Nước ấm, không nóng cũng không lạnh, dưới đáy cốc còn lót sẵn một tờ khăn giấy, sợ nước đọng làm ướt mặt bàn.
Nhìn cốc nước ấy, trong lòng anh chợt thấy hơi bứt rứt.
Nhưng chưa kịp nghĩ nhiều thì điện thoại reo. Là Tiểu Trịnh trong đội gọi, báo ngoại ô phía Tây có án mới.
Anh nghe máy, uống một ngụm nước, vơ lấy áo khoác rồi đi thẳng.
Lúc cánh cửa đóng lại, người trong phòng ngủ dường như vừa trở mình.
Anh nghe thấy tiếng động đó.
Nhưng anh không quay đầu lại.
2
Tống Cẩn trở nên trầm lặng như thế từ bao giờ nhỉ?
Chính Lục Trưng cũng không nói rõ được.
Hồi mới quen nhau, cô không hề như vậy. Khi đó Tống Cẩn làm y tá ở bệnh viện, anh đưa đồng nghiệp đi băng bó vết thương. Lúc cô đưa tăm bông cho anh, tay cô run rẩy – không phải vì căng thẳng, mà vì vừa cãi nhau với y tá trưởng xong, tức đến mức run tay.
Lúc đó anh bật cười bảo, tính khí em thế này mà làm y tá, bệnh nhân chạy mất dép hết.
Cô trừng mắt nhìn anh, đôi mắt tròn xoe, chẳng có chút sát thương nào.
Sau đó anh theo đuổi cô. Theo đuổi ròng rã ba tháng, tặng cô một chậu xương rồng – vì anh nghĩ công việc của cô bận rộn, không có thời gian chăm hoa, xương rồng lại dễ sống. Tống Cẩn ôm chậu xương rồng đó, cười tít mắt hỏi: “Lục Trưng, có phải anh thấy em cũng giống xương rồng, không cần tưới nước cũng sống được không?”
Khi nói câu đó, cô đang cười. Anh ôm cô vào lòng, đáp: “Làm gì có chuyện đó, em là hoa hồng mà.”
Bây giờ nghĩ lại, cô quả thực rất giống xương rồng.
Không cần tưới nước, không cần bón phân, không cần quan tâm, tự nó vẫn lớn lên trong một góc tường.
Nhưng xương rồng rồi cũng biết chết.
Chỉ là nó chết rất chậm, chậm đến mức chẳng ai nhận ra.
3
Năm thứ ba kết hôn, Lục Trưng nhận phá một vụ án. Đột nhập cướp tài sản, dùng dao đâm người, nghi phạm là một thanh niên tên Phùng Quốc Đống, hai mươi sáu tuổi, đã có tiền án.
Lục Trưng dẫn người mật phục trong khu ổ chuột suốt ba ngày, cuối cùng tóm gọn hắn tại một quán net. Lúc bị đè sấp xuống đất, Phùng Quốc Đống quay đầu nhìn anh một cái, ánh mắt ánh lên thứ gì đó khiến người ta ớn lạnh sống lưng.
“Đội trưởng Lục,” hắn nói, “Tao nhớ mặt mày rồi.”
Lục Trưng chẳng để tâm.
Trong số những vụ án anh từng làm, tội phạm nói mấy lời này nhiều nhan nhản. Kẻ doạ ra tù sẽ giết cả nhà anh, kẻ chửi bới ầm ĩ trong phòng thẩm vấn, kẻ nhờ người nhắn lại bảo sớm muộn gì cũng báo thù. Anh chưa bao giờ để trong lòng. Làm cảnh sát hình sự mà sợ dăm ba cái này thì nghỉ cho xong.
Lúc thẩm vấn, Phùng Quốc Đống tỏ ra rất bình thản. Hắn khai nhận dứt khoát, như thể đã suy tính cẩn thận từ trước. Chỉ đến khi ký tên cuối cùng, hắn mới đột nhiên hỏi một câu.
“Đội trưởng Lục, nhà anh có phải ở khu Thúy Uyển không?”
Lục Trưng đang cắm cúi sắp xếp biên bản, đầu cũng không ngẩng lên.
“Có gì cứ nói với luật sư,” anh đẩy biên bản tới, “Ký đi.”
Phùng Quốc Đống khẽ cười. Một điệu cười rất nhẹ, như tiếng mèo giẫm lên sàn gỗ, gần như không thể nghe thấy.
Hắn cúi đầu ký tên.
Lục Trưng thu lại biên bản, đứng dậy bước ra khỏi phòng thẩm vấn. Bóng đèn ngoài hành lang chập chờn lúc sáng lúc tối, anh tựa lưng vào tường châm một điếu thuốc, lướt qua câu nói ban nãy trong ba giây, rồi quẳng nó ra sau đầu. Khu Thúy Uyển ở khu Nam thành phố này có đến cả chục cái. Hắn có biết cũng chưa chắc đã tìm ra.
Anh dụi thuốc, quay về văn phòng.
Đêm đó anh tăng ca đến rất khuya, Tống Cẩn gọi ba cuộc điện thoại anh đều không bắt máy. Đợi lúc anh rảnh rỗi gọi lại, điện thoại chỉ vừa đổ chuông một tiếng cô đã nghe máy ngay.
“Em chưa ngủ à?” anh hỏi.
“Em không ngủ được,” cô đáp, giọng hơi khàn, “Bao giờ anh về?”
Anh liếc nhìn đống hồ sơ trên bàn, buột miệng đáp: “Sắp rồi, sắp rồi.”
“Hôm nay có một người đến bệnh viện,” Tống Cẩn nói, nhịp điệu rất chậm, “Đăng ký khám cấp cứu, bảo là bị thương do đánh nhau. Anh ta nhìn em bằng ánh mắt kỳ lạ lắm, rồi hỏi em một câu: ‘Cô là vợ của Lục Trưng à?'”
Điếu thuốc trên tay Lục Trưng khựng lại.
“Em trả lời sao?”
“Em bảo không phải,” Tống Cẩn đáp, “Em bảo chồng em họ Trương.”
Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây.
“Lục Trưng, dạo này anh có bắt ai không?”
“Đừng nghĩ lung tung,” anh dụi điếu thuốc, “Mai anh về rồi, em ngủ sớm đi.”
Anh cúp máy.
Điếu thuốc trong gạt tàn vẫn còn châm dở, anh lại châm thêm điếu mới, ánh lửa chiếu rọi khuôn mặt anh. Anh cầm điện thoại định gọi lại nói gì đó, nhưng rồi lại chẳng biết nói gì. Anh nghĩ, cô đúng là hay suy nghĩ lung tung. Ở bệnh viện lâu ngày, quen nhìn thấy những chuyện chẳng lành, sinh ra nhạy cảm cũng là bình thường.