Chương 4 - Yêu Thai Và Số Mệnh
Đúng lúc binh hoang mã loạn lại liên tục tăng thuế.
Không phải đông châu thì không đeo.
Không phải rượu ngon thì không uống.
Hoàng thượng vì nàng liên tiếp tịch biên phủ đệ của mấy nhà trung lương.
Bên dưới đang chém đầu.
Bên trên vẫn uống rượu mua vui.
Xương sọ người bị làm thành chén rượu, máu còn chưa khô đã rót rượu màu hổ phách vào.
Yêu phi ấy họ Quan.
Tên Tố Thương.
Đó là tên đại tỷ ta.
Ta sốt ruột đến mức lăn lộn giữa không trung.
Đại tỷ sao có thể giết thái tử?
Hai người họ tình sâu nghĩa nặng.
Ngày thường tỷ đến một con kiến cũng không nỡ giẫm chết, mùa xuân nhìn hoa rụng còn thở dài nửa ngày.
Người như vậy sao có thể là yêu phi?
Nhưng lăn xong, ta vẫn chỉ có thể ngồi xuống đếm kiến.
Dù sao người chết có lo lắng chuyện người sống thế nào cũng vô ích.
7
Hôm ấy, trước mộ ta xuất hiện một con hồ ly.
Toàn thân nó đỏ rực.
Một mảng trước ngực cháy đen, lông cuộn lại, để lộ thịt cháy nát bên dưới.
Nó đi cà nhắc.
Nằm xuống ngửi đất một lúc, tai bỗng giật giật, mắt sáng lên.
“Ở đây có yêu thai sao? Hay quá! Đặt tim ta vào trong đó là ta sống lại được rồi.”
Nói xong liền dùng móng đào mộ ta.
Ta sốt ruột hét giữa không trung:
“Dừng tay! Dừng tay! Ta thối hết rồi! Ngươi không thể làm thế với ta!”
Nhưng sau khi nó đào lên, thi thể ta vậy mà vẫn nguyên vẹn như ban đầu.
Chỉ là mặt trắng hơn một chút, móng tay dài hơn một chút, xanh lét cong lại.
Con hồ ly chẳng nói chẳng rằng, dùng chân trước xé lồng ngực mình, móc ra một trái tim còn đang đập rồi nhét vào ngực ta.
Ta tức giận lao xuống ngăn lại.
Ai ngờ “ầm” một tiếng.
Ta lại đâm thẳng trở về thân thể của mình.
Tứ chi bách hài giống như bị rót nước sôi.
Một người một hồ ly bắt đầu đánh nhau trong thân thể.
Con hồ ly vốn đã trọng thương, còn ta lại chiếm lợi thế thân xác.
Ta đấm mấy quyền đã đánh nó im bặt.
Sau đó ta giật mạnh một cái rồi mở mắt.
Tin tốt.
Ta sống lại rồi!
Ta chống tay vào mép hố bò ra, toàn thân đầy bùn, trái tim hồ ly trong ngực đập thình thịch.
Nhưng ngay sau đó, sâu trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng.
Câu hát năm ta bảy tuổi, lúc yêu tăng nắm cổ tay ta ngâm nga, lại vang lên bên tai.
Ta cúi đầu nhìn mình, rồi nhìn con hồ ly đã cứng đờ trong hố đất, bỗng hiểu ra điều gì.
Chết tiệt.
Ta biến thành hồ yêu rồi!
8
Ta trở về nhà.
Nhưng trước cửa Vĩnh An Hầu phủ đầy máu gà, rau thối bị ném khắp đất, tấm biển trước cửa nghiêng lệch, nứt một đường lớn.
Ta chặn một người đi đường lại hỏi.
Người ấy liếc ta, bĩu môi:
“Nhà mẹ đẻ của yêu phi mà còn mong có kết cục tốt sao? Mấy ngày trước Hầu gia bị lưu dân kéo khỏi phủ, mỗi người cắn một miếng, sống sờ sờ bị cắn chết.”
“Còn Hầu phu nhân thì bị chặt tứ chi, trói vào thùng sắt rồi dìm xuống sông.”
“Nhị công tử Quan gia không nghe thấy tin tức gì, có lẽ chạy thoát rồi.”
Ta đứng trước cửa, ngẩn ngơ nhìn thật lâu.
Một gia đình đang yên đang lành, sao lại biến thành thế này?
Trên đường, quan phủ đang bắt lưu dân.
Ai phản kháng thì giết ngay tại chỗ.
Ta vừa trở lại thân thể, hồn phách và trái tim hồ ly còn chưa hòa hợp, tay chân đều không nghe sai khiến, chỉ đành nằm xuống đất giả chết.
Có người bước tới đá ta một cái rồi bồi thêm một nhát dao.
Thấy ta không nhúc nhích mới bỏ đi.
Sau khi trời tối, lưu dân bắt đầu nhặt xác.
Ta thẳng đơ đứng bật dậy, dọa bọn họ giật nảy mình.
Ta trốn trong thành ba ngày, chịu ba nhát dao, cuối cùng mới khó khăn lắm lẻn ra khỏi thành.
Trời đất bao la.
Ta lại chẳng biết phải đi đâu.
Ban đêm ngẩng đầu nhìn sao, bỗng trông thấy Bắc Đẩu.
Ta lập tức vỗ trán.
À.
Ta có thể đi tìm Thích Nghiêu.
Bao nhiêu năm nay, chỉ riêng hắn là ta chưa từng nghe được chút tin tức nào.
Ta đi theo Bắc Đẩu suốt bảy ngày.
Chiều ngày thứ bảy, một cỗ xe ngựa bên đường bị đám lưu dân vây lại.
Mấy người đang kéo một bé gái ba bốn tuổi xuống.
Con bé sợ đến mức khóc ré lên, cổ họng cũng khàn đặc.
Ta đi tới, nhặt một thanh đao lên, chắn trước mặt nó.
Do dự một chút, ta trở tay đâm mình hai nhát.
Không có máu chảy ra.
Đám người kia sợ đến trắng mặt, nhìn nhau rồi quay đầu bỏ chạy.
Trong xe ngựa, một phụ nhân bị đâm trọng thương, hơi thở thoi thóp, dựa vào vách xe.
Thấy ta, bà ấy nắm chặt tay ta, đứt quãng nói:
“Cầu… cầu cô… đưa Tiểu Khê… đến Thẩm gia ở Linh Châu…”
Chưa nói hết, bàn tay đã rũ xuống.
Một ma ma bên cạnh khóc đến suýt ngất.
9
Ta đánh xe ngựa, xóc nảy suốt đường đến Thẩm gia ở Linh Châu.
Hạ nhân nghe nói bé gái này tên Ngô Khê liền lập tức đưa nó vào trong.
Ta đứng ngoài cửa chờ, nghe một nam nhân trong chính đường đập mạnh bàn, mất kiên nhẫn quát:
“Sao lại trở về nữa? Đuổi đi! Ngô Nam Phong ta không có đứa con gái này!”
Ngô Nam Phong?
Trùng hợp vậy sao?
Người mà hồi nhỏ ta từng muốn ị lên đầu, giờ đang ngồi ngay trong chính đường.
Ta đi vào, định ôn chuyện cũ.
Nhưng nghĩ lại.
Hồi nhỏ ta từng đánh gãy hai cái răng cửa của hắn, lấy gậy chọc mông hắn, còn há miệng cắn mũi hắn.
Hình như chẳng có chuyện cũ nào đáng ôn.
Chỉ có thù cũ.