Chương 5 - Yêu Phi Và Con Dao Hoang Dã
10
Trường săn hoàng gia, cờ xí che kín bầu trời.
Ta mặc một bộ kỵ trang đỏ rực, lười biếng cưỡi một con ngựa trắng, thong thả đi phía sau.
A Yếm cưỡi một con ngựa đen nhỏ, bám sát bên cạnh ta, nửa bước không rời.
“Ồ, đây chẳng phải đại hoàng tỷ sao? Nghe nói tỷ bị nhốt ở Chiêu Dương cung ba tháng, sao vẫn chưa học được cách làm người, trái lại lại học được cưỡi ngựa rồi?”
Yến Uyển cưỡi một con ngựa nhỏ màu táo đỏ tiến tới, trong tay cầm một chiếc roi ngựa tinh xảo, phía sau là một đám công tử tiểu thư thế gia.
Cho dù dung mạo có thanh thuần xinh đẹp đến đâu, cũng không che nổi ác ý trong mắt nàng ta.
“Con ngựa này cũng là súc sinh, đại hoàng tỷ với nó đúng là cùng loại, bảo sao cưỡi vững thế.”
Xung quanh lập tức vang lên một tràng cười chế nhạo.
A Yếm không biểu cảm, chỉ lạnh lùng liếc nàng ta một cái.
Ánh mắt ấy lạnh đến đáng sợ, giống như đang nhìn một người chết.
Yến Uyển bị nhìn đến rợn người, thẹn quá hóa giận, vung roi lên.
“Nhìn cái gì? Tin hay không bản công chúa quất nát mặt ngươi!”
“Uyển Nhi!”
Ở phía xa, Yến Dục nhíu mày quát một tiếng, nhưng trong giọng nói không có mấy phần trách móc.
Hoàng hậu lại cười xoa dịu:
“Uyển Nhi còn nhỏ, chỉ thích nói đùa thôi. Khương muội muội, muội sẽ không để ý chứ?”
Ta lười biếng xoay xoay dây cương trong tay.
“Đương nhiên không để ý. Dù sao chó cắn người một cái, người cũng đâu thể cắn lại.”
Sắc mặt hoàng hậu cứng lại.
Ta quay sang A Yếm, nâng cao giọng:
“A Yếm, lát nữa vào rừng, nhớ trông chừng con mồi của ngươi. Trong rừng này dã thú nhiều lắm. Có vài người nhìn thì giống người, nhưng lòng còn bẩn hơn cả thú. Đừng để bị ám hại.”
A Yếm gật đầu.
“Vâng, mẫu phi.”
Tiếng “mẫu phi” này gọi ra vô cùng tự nhiên.
Yến Dục quay đầu nhìn chúng ta một cái, ánh mắt phức tạp, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Cuộc thu săn bắt đầu, ngựa phi như bay.
Ta cố ý dẫn A Yếm tránh khỏi đại đội, đi sâu vào rừng.
Vừa vào rừng chưa lâu, phía sau đã vang lên tiếng vó ngựa.
Yến Uyển dẫn theo vài thị vệ khí thế hùng hổ bao vây lại.
“Đại hoàng tỷ, chạy nhanh vậy làm gì? Săn thú ở đây chán lắm. Chúng ta chơi chút kích thích đi.”
Nàng ta chỉ vào A Yếm, trên mặt lộ ra nụ cười tàn nhẫn.
“Chúng ta thi bắn tên. Ai bắn trúng con thỏ này trước thì thắng. Người thua phải quỳ xuống học tiếng chó sủa, còn phải chui qua dưới háng người thắng!”
Một thị vệ trong tay xách một con thỏ xám đang run lẩy bẩy.
【Trời ơi! Tam công chúa này ác quá rồi? Đây là nữ chính sao? Ta muốn ủng hộ phản diện!】
【Sự sỉ nhục này ai chịu nổi? A Yếm bảo bối lên đi! Giết nàng ta!】
A Yếm ghìm ngựa, nhìn Yến Uyển, bỗng cong môi cười.
“Thi bắn tên? Được thôi.”
Nó rút cung tên từ sau lưng, động tác như nước chảy mây trôi, nhanh đến mức người ta nhìn không rõ.
“Nhưng tiền cược này nhỏ quá, không thú vị.”
A Yếm kéo căng dây cung. Mũi tên lại không nhắm vào con thỏ, mà chậm rãi chuyển về phía giữa trán Yến Uyển.
“Muốn cược… thì cược mạng.”
11
Yến Uyển nhìn mũi tên lạnh lẽo đang chĩa thẳng vào giữa trán mình, sợ đến mức mặt tái nhợt, giọng cũng run rẩy.
“Ngươi dám? Ta là công chúa được phụ hoàng sủng ái nhất. Nếu ngươi dám làm ta bị thương, phụ hoàng sẽ tru di cửu tộc ngươi!”
A Yếm nghiêng đầu.
“Tru di cửu tộc? Cửu tộc của ta cũng là cửu tộc của ngươi. Chúng ta cùng chết, xuống suối vàng cũng không cô đơn.”
Ta đứng bên cạnh, suýt bật cười.
Những thị vệ bên cạnh Yến Uyển cuối cùng cũng phản ứng lại, đồng loạt rút đao chĩa vào A Yếm.
【Tuy rất sảng khoái, nhưng ra tay lúc này quá thiệt!】
【Yêu phi mau cứu đi! Đừng để con gái đi nộp mạng!】
Ta khẽ thở dài, thúc nhẹ bụng ngựa, tiến lên hai bước.
“A Yếm, nâng tay lên hai tấc.”
Ta lười biếng lên tiếng.
Mọi người đều sững lại.
Yến Uyển càng không dám tin nhìn ta:
“Khương nương nương, ngươi còn định xúi giục nó giết ta sao?!”
A Yếm từ trước đến nay luôn chấp hành lời ta như mệnh lệnh. Tuy không hiểu, nhưng vẫn nghe lời nâng mũi tên lên hai tấc, nhắm vào búi tóc của Yến Uyển.
“Bắn.”
Ta nhẹ nhàng nói ra một chữ.
Dây cung rung lên.
Mũi tên như sao băng bay ra, lướt qua da đầu Yến Uyển, cắt đứt một lọn tóc, rồi ghim mạnh vào thân cây phía sau nàng ta.
Yến Uyển ôm đầu hét lên, cả người mềm nhũn trên lưng ngựa, suýt nữa ngã xuống.
“Không trúng à? Thật đáng tiếc.”
A Yếm hạ cung xuống, giọng đầy tiếc nuối.
Những thị vệ phía sau Yến Uyển đang định nổi giận, đột nhiên có người kinh hô:
“Là rắn năm bước!”
Mọi người quay đầu nhìn.
Chỉ thấy ở đuôi mũi tên đang ghim một con rắn độc sặc sỡ. Đầu rắn đã bị bắn nát, thân vẫn còn quằn quại trên thân cây. Vị trí ấy vừa đúng ngay phía sau đầu Yến Uyển lúc nãy.
Nếu không có mũi tên này, chỉ cần con rắn thò đầu ra cắn một cái, Yến Uyển lúc này đã chết rồi.
Ta cưỡi ngựa đến bên A Yếm, đưa tay xoa đầu nó, cười nhìn Yến Uyển vẫn chưa hoàn hồn.
“Tam công chúa, mũi tên này cứu mạng ngươi. Xem ra ván cược này, chính là ngươi đã thua mạng mình cho A Yếm.”