Chương 2 - Yêu Nhầm Tình Địch

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta rốt cuộc xác định, Thẩm Kỳ đúng là trọng sinh. Nhưng không giống ta biết toàn cục, ký ức kiếp trước của hắn khôi phục từng chút một. Mấy ngày ngủ ở hành cung, hắn vừa hay nhớ đến đoạn ta ở Thẩm gia.

Khi đó ta yêu hắn nồng nhiệt và thẳng thắn đến vậy.

Cùng phát hiện bí mật trọng sinh, vì thế Thẩm Kỳ không cảm thấy ta đang ghét hắn, trả thù hắn. Hắn đương nhiên cho rằng mình đã nhìn thấu tâm tư của ta — ta vì quá thích hắn, đời này phát hiện hắn cứu tỷ tỷ chứ không cứu ta nên ghen, mới ác ý nhằm vào hắn.

Thẩm Kỳ nhìn ta bằng ánh mắt phức tạp, vô cùng thẳng thừng từ chối ta trước:

“Kiếp trước ta cứu nàng chỉ vì nhận nhầm người. Người ta muốn cứu là tỷ tỷ nàng, người ta thích cũng là tỷ tỷ nàng. Đời này mọi thứ đã về đúng chỗ, nàng và ta không còn liên quan. Hy vọng nàng đừng tiếp tục dây dưa với ta nữa.”

Hắn nói:

“Chúc Uyên, dù nàng có thích ta đến đâu, ta cũng không thể động lòng với nàng. Từ bỏ đi.”

3

Ta tức đến mức muốn đá hắn một cước.

“Ai thích ngươi? Thẩm Kỳ, dáng vẻ tự cho là đúng của ngươi thật khiến người ta buồn cười.”

Ánh mắt hắn rõ ràng là không tin.

Ký ức kiếp trước của hắn còn dừng lại ở năm ta yêu hắn nhất, nên bây giờ dù ta có nói lời khó nghe thế nào, trong mắt hắn cũng chỉ là miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, muốn cự còn nghênh, cố tình dùng thủ đoạn để thu hút hắn mà thôi.

Thế là ta đá hắn một cước thật chắc.

Thẩm Kỳ không phòng bị, thật sự bị ta đá rơi xuống dòng suối dưới cầu cao, nước bắn tung tóe.

Giữa rừng sâu yên tĩnh của hành cung, khe núi đổ xuống thành hồ trong, chảy qua cây cầu cổ, lại đổ xuống thành một thác nhỏ, rồi chậm rãi uốn lượn giữa phong cảnh như tranh, chảy xa về phía cung điện.

Ta đứng trên cầu cao nhìn xuống Thẩm Kỳ còn đang ngẩn người:

“Phiền Thẩm công tử trôi xuống hạ lưu rồi hẵng lên bờ. Ta không muốn bị người khác nhìn thấy hai ta từ cùng một chỗ trở về.”

Ta dùng hành động thực tế bày tỏ rằng mình không muốn có bất kỳ dây dưa nào với hắn. Tiện thể khiến hắn ghê tởm thêm:

“Thật ra kiếp trước khi ta chết, ngươi đau lòng lắm đấy…”

Thẩm Kỳ hoàn hồn, cười lạnh một tiếng, tựa như khinh miệt.

Rõ ràng hắn cho rằng ta rất buồn cười.

Ta lười để ý hắn nữa.

Sau khi hồi kinh về nhà, nhìn nơi quen thuộc mà xa lạ, ta cảm thấy như cách cả một đời, nước mắt không ngừng rơi.

Người trong nhà không hiểu nguyên do, chỉ tưởng ta đi đường mệt mỏi, bèn sai đầu bếp làm một bàn đầy món, món nào cũng là món ta thích.

Từ nhỏ ta đã được nuôi rất kiêu, miệng kén ăn, ăn mặc dùng đồ đều tinh tế hàng đầu. Nhưng kiếp trước sau khi gả đến Thẩm gia, ta gần như không còn được ăn món mình thích. Trên bàn vĩnh viễn bày đầy những món ta ghét, bên cạnh là nụ cười giả tạo của lão phụ nhân cố ý chọc tức ta thành công, còn có sự thờ ơ giả vờ không biết của Thẩm Kỳ.

Về sau thế cục triều đường thay đổi, Quốc công phủ bị xử trảm cả nhà, Thẩm gia cũng suy bại. Ta theo Thẩm Kỳ bị giáng chức đến vùng khổ cực, cuộc sống nghèo khó. Trên bàn qua lại chỉ có vài ba món, mà vĩnh viễn đều là những món ta không thích.

Sau này ta mới biết, đó là món tỷ tỷ thích.

Hoặc nói đúng hơn, là món mà trong ấn tượng của Thẩm Kỳ, tỷ tỷ thích.

Thuở nhỏ tỷ tỷ từng chia một ít thức ăn trong hộp cơm cho hắn. Thẩm Kỳ từ nhỏ đã biết nhìn sắc mặt người khác, lặng lẽ quan sát tỷ tỷ thích ăn gì.

Nhưng sở thích của tỷ tỷ cũng không phải không thay đổi. Nàng chỉ từng thích mấy món đó trong một giai đoạn khi còn nhỏ mà thôi, Thẩm Kỳ lại ghi nhớ cả đời.

Ta đã rất lâu, rất lâu rồi, không được đối xử dụng tâm như thế này. Cả bàn đều là những sở thích của ta được ghi nhớ. Tỷ tỷ còn tự tay bóc cho ta một con tôm.

Kẻ lười biếng như ta còn chẳng thèm đưa tay nhận, trực tiếp ghé đầu qua ngậm vào miệng. Nhai nhai vài cái, nước mắt hạnh phúc lại trào ra.

Ta như heo con chui vào lòng tỷ tỷ dụi tới dụi lui, như cún con chỉ chờ người ta đút ăn, như mèo con dính dính nhão nhão, như chim nhỏ ríu rít không ngừng…

Ta công bằng dính lấy từng người trong nhà, làm nũng đến mức nhũ mẫu cũng bật cười trêu ta.

Sau lưng, ta trốn đi khóc liên tục mấy ngày.

Vì ta cảm nhận được hạnh phúc quá mức.

Kiếp trước về sau ta rất ít khóc. Lúc chết cũng chẳng chớp mắt. Nước mắt tích góp cả đời lại không ngừng trào ra trong mấy ngày này. Sống lại một đời, bù đắp tiếc nuối, ta hạnh phúc đến không chịu nổi.

Ta lại sống những ngày an nhàn tự tại Trang điểm xinh đẹp ra phố, vừa ra cửa, lại vừa hay gặp người Thẩm gia đến cầu thân.

Thẩm mẫu, vài trưởng bối Thẩm gia, bà mối, còn có cả Thẩm Kỳ phá lệ tự mình đến.

Thẩm Kỳ hành lễ với phụ thân ta, nói mình đã ái mộ tỷ tỷ từ lâu, mấy ngày trước trong lúc cứu người tình thế cấp bách có nhiều mạo phạm với tỷ tỷ, hắn sẽ chịu trách nhiệm, nên đặc biệt đến Chúc gia cầu thân.

Hắn không liếc nhìn ta dù chỉ một cái, dù ta đang âm u trừng hắn suốt dọc đường.

Vì vậy hắn cũng không thấy ta lặng lẽ sai người ra ngoài phủ.

“Ngươi đi báo cho thanh mai trúc mã của tỷ tỷ ta.”

4

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)