Chương 4 - Xuyên Vào Nàng Tiên Cá Tôi Thành Phù Thủy Biển

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Các bạn trên bình luận chạy ngang cũng thật tốt.

“Vậy giờ cô mau về chuẩn bị đi.”

“Tuân lệnh cưng à, cô chờ tôi.”

6.

Ngồi trên mặt biển ngắm trăng, sẽ có cảm giác mình và mặt trăng rất gần, dường như vươn tay là có thể chạm tới.

Mặt trăng đêm nay sáng tỏ một cách dị thường.

【Ê? Các bạn nhìn xem, trên mặt trăng có thứ gì đó đang cử động kìà?】

【Đúng thật! Chấm đỏ nhỏ đó là yêu nghiệt phương nào?】

【Vợ yêu, cô phải cẩn thận đó!】

tôi khó hiểu cảm thấy thấp thỏm bất an.

Ai cũng biết, trong cốt truyện truyện cổ tích, ngoại trừ phản diện thì mọi thứ khác đều vô cùng hoàn mỹ.

Vậy sự bất thường của mặt trăng đêm nay có ý nghĩa gì, tôi không biết, cũng không dám đoán bừà.

Không biết mấy vị bạn hảo tâm nói muốn lên VVVVVIP đã quay lại chưa, dù chỉ nghĩ kế cho tôi thôi cũng được ô ô.

Công chúa người cá vẫn chưa xuất hiện…

tôi ngồi trên rạn đá ngầm đen ngòm, cấu cấu chóp cánh màu phấn của một con sao biển, lẩm bẩm:

“Hay là tôi quay về nhỉ?

Xem ra công chúa người cá đang chơi xỏ tôi rồi.”

Lúc này, chấm đỏ trên mặt trăng càng lúc càng lớn, tỏa ra những đường chỉ đỏ rực vặn vẹo ra xung quanh, dần dần nuốt chửng cả mặt trăng.

Giác quan thứ sáu báo động tôi mau chui xuống biển, nếu không đại họa buông xuống!!!

Đúng lúc này, một luồng ánh sáng mạnh đâm thẳng vào mắt, theo bản năng tôi nhắm tịt mắt lại, lỡ mất thời cơ hoàng kim để lặn xuống.

【A a à! Vợ yêu mau chạy đi!】

“Thả lưới, bắt lấy ả!”

Bình luận chạy ngang và một giọng nói hung ác đồng thời vang lên, đợi đến lúc tôi hoàn hồn, tôi đã bị một tấm lưới đánh cá khổng lồ trói chặt, lôi tuột lên thuyền.

Tấm lưới nặng trịch không thương tiếc ép tôi xuống sàn, tôi chật vật phủ phục trên đất, mái tóc màu lục sớm đã bị nước biển làm ướt sũng, dán chặt vào mặt.

Một bàn tay mập mạp nhơm nhớp bóp chặt cằm tôi, ép tôi ngẩng đầu lên.

Bốn mắt nhìn nhéu, tôi thấy sự tham lam và bạo ngược cực lớn trong đôi mắt ti hí của gã.

“Oà!

Đây chính là phù thủy biển sao?

Không ngờ lại là một nữ nhân trẻ trung xinh đẹp như vậy?

Nhìn xem, làn da mỏng manh trắng mịn này, đôi mắt như bảo thạch này, còn vóc dáng nổi bật này nữà.

Xinh đẹp tiểu thư của tôi, tôi dám chắc cô sẽ mang về cho tôi một khoản linh thạch khổng lồ!”

Nói rồi, khuôn mặt đầy thịt mỡ của gã run rẩy, những ngón tay dính đầy dầu mỡ trượt dọc trên má tôi, hướng xuống ngực, tựa hồ đang cố ý sỉ nhục bôi nhọ tôi.

“Á!

Thứ quỷ gì cắn tôi!”

Là rắn biển Béo Béo của tôi.

Tên béo tròn như quả bóng điên cuồng vung vẩy cánh tay, muốn quăng con rắn biển đang cắn chặt lấy kẽ tay không buông.

Nhưng dù gã dùng sức đến đâu cũng vô ích.

【Làm tốt lắm! Tiểu Béo Béo! Cắn anh ta thật mạnh! Xả giận cho vợ yêu! Tức chết tôi rồi! Dám trước mặt tôi trêu ghẹo sỉ nhục vợ yêu của tôi!】

【Mẹ kiếp! tôi thực sự muốn chui vào truyện Nện cho con lợn chết này mấy quyền! Còn cả con người cá giả mạo kia nữa, tôi phải đem nó đi nướng chả!】

Bình luận chạy ngang chửi bới văng nước bọt tung tóe, còn tôi thì lén lút rút ra một con dao găm nhỏ đã chuẩn bị sẵn từ trong ngực, rón rén cắt lưới.

Nói đùa, sao tôi có thể không có hậu chiêu chứ?

Chỉ cần nhảy xuống biển, chúng tôi sẽ an toàn.

tôi không sợ, tôi không sợ, tôi…

【Vợ yêu chắc canh ta đang rất sợ hãi, tay cô ấy đang run lẩy bẩy kìa, đau lòng chết tôi rồi!】

【Ô ô ô ô ô! Vô ích rồi, tôi sắp thành cô đơn lẻ bóng không có vợ rồi!】

【tôi phi! Người ở bình luận phía trên ăn nói xằng bậy! Đừng có trù ẻo khóc tang sớm như vậy được không? Vợ yêu nhìn thấy chúng tôi đấy, mau hiến kế cho cô đi!】

7.

Nhìn thấy bình luận chạy ngang lúc này, trong lòng tôi ấm áp vô cùng.

tôi không có ký ức trước khi xuyên vào cuốn “Nàng tiên cá” này, dường như tôi vốn tồn tại độc lập, chỉ là sau khi nhập vào thế giới này mới bị kích hoạt mà thôi.

Dù biến thành phù thủy biển, tôi cũng thấy không tệ.

Bởi vì tôi chỉ cần đọc xong lời thoại, giao ma dược cho công chúa người cá, rồi làm vẻ độc ác đòi lấy giọng nói của cô tôi, thế là đất diễn của tôi kết thúc.

Sau đó tôi có thể sống thoải mái tự do theo ý mình.

tôi, tiểu rắn biển Béo Béo, và nhà san hô của tôi.

Hải vực thực sự rất rộng lớn, những ngôi nhà san hô xinh đẹp có thể thấy ở khắp nơi.

Dựa vào tiếng xấu của mình, tôi có thể ngao du đến bất cứ đâu dưới lòng biển sâu.

Chỉ là không ngờ, công chúa người cá lại sụp đổ, cô tôi không theo kịch bản cốt truyện định sẵn.

Lúc đó tôi nghĩ, không theo thì thôi vậy!

Dù sao cô tôi cũng là nhân vật chính, cô tôi có quyền định đoạt.

Hơn nữa, vì một nam nhân vô tình vô nghĩa mà vứt bỏ tất cả cũng chẳng phải kịch bản tốt đẹp gì, không đi thì bỏ đi.

Nhưng mà, cô tôi…

“Các cô cứ đứng nhìn vậy sao?!

Còn không mau băm nát con rắn này ra cho tôi!”

Đám hộ vệ xung quanh tên béo bị gã rống lên một tiếng liền từ trong khiếp sợ bừng tỉnh.

Bọn chúng rút kiếm chém thẳng về phía tiểu rắn biển.

tôi chưa kịp thốt ra một chữ, tiểu Béo Béo đã bị chém thành hai đoạn, phần đầu vẫn còn cắn chặt vào bàn tay đầy thịt của tên béo.

Nhìn thi thể đứt đôi của tiểu Béo Béo, nước mắt tôi vô thức rơi xuống.

Sinh linh trong hải dương vốn vĩnh viễn không bao giờ nếm được mùi vị của nước mắt, vì bọn họ lúc nào cũng đắm mình trong nước biển.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)