Chương 2 - Xuyên Vào Nàng Tiên Cá Tôi Thành Phù Thủy Biển
Nếu đã thế này, vậy tôi cực khổ luyện chế ma dược để làm gì?
tôi cực khổ học thuộc lời thoại để làm gì?
Là do tôi xui xẻo, hay là do tôi đáng đời?
“tôi không trêu cô, chỉ là yêu cô.”
“… người cá công chúa thân mến, cô bớt điêu~”
Hết cách rồi!
Hủy diệt đi!
Cũng không tính là hoàn toàn vô thu hoạch, ít nhất tôi cũng mệt chết đi được, ha hả hà.
“Ra cửa quẹo phải, đi thong thả, không tiễn.”
Nhân ngư không ngwown ngoãn đi kịch bản thì không phải người cá tốt, thứ cho bực mình không tiếp nữa.
【Vợ yêu sống không còn gì tiếc rồi.】
【Có thể không tiếc sao? Vợ yêu đã luyện xong ma dược rồi kìà.】
【Nhưng dáng vẻ vợ yêu sống không còn gì luyến tiếc trông cũng đẹp quá đi~】
【Người ở bình luận phía trên, lau khô nước dãi của cô ngay, nếu không tôi sẽ niệm chú điều khiển kiếm bay từ xa chém nát điện thoại của cô.】
Tiểu…
vị công chúa người cá cao to lừng lững chậm rãi cúi người, đôi mắt sâu thẳm như biển khơi chằm chằm nhìn tôi.
“Cưng à, tôi sẽ không rời đi đâu.”
【tôi phi! Đâu có ai nói cho tôi biết kịch bản “Nàng tiên cá” bản này, công chúa người cá lại có cái đức hạnh này? Cô tôi lại dám dây dưa vợ yêu của tôi!】
【Haiz, ánh mắt tốt quá cũng hết cách, tình địch ít nhất phải gấp đôi.】
【Người từng trải bình luận phía trên đâu, mau tiết lộ trước cốt truyện định sẵn đi! Rốt cuộc là xuyên đến đâu rồi?】
“Tùy cô, chỗ tôi cũng không thoải mái bằng người cá cung điện đâu.”
tôi lười quan tâm, bởi vì cứ nghĩ đến việc nhân vật chính không chịu đi kịch bản, còn vai phụ như tôi lại tận tâm tận lực, nhọc lòng vắt óc…
tôi, liền, PHIỀN!
3.
Từ khi biết công chúa người cá thiết lập bị sụp đổ, động lực chạy kịch bản của tôi rớt thê thảm.
Mỗi ngày rảnh quá sinh chán, chỉ muốn rúc trong nhà san hô chờ mốc meo.
Công chúa người cá mỗi ngày đều như vắt chanh mò đến nhà tôi, phiền chết đi được!
“Công chúa người cá, cô không đi tìm hoàng tử của cô, cứ ở lì chỗ tôi làm cái gì?”
Không chạy kịch bản thì bớt lượn lờ trước mặt tôi, phiền !
“Cưng à, tôi không hiểu sao cô cứ nói tôi sẽ yêu một loài người hoàng tử, lại còn vì anh ta mà vứt bỏ thân phận người cá.
Rõ ràng tôi còn chưa từng gặp mặt anh ta, có lẽ cô nên nhìn vào mắt tôi, bên trong tràn ngập ái ý dành cho cô.”
Eo ơi~ Tởm quá!
tôi ghét bỏ: “Cô bớt sến súa đi được không?”
“Đây đều là lời từ tận đáy lòng tôi.”
Đáng lẽ giờ này cô tôi phải yêu hoàng tử nhân loại chết đi sống lại rồi chứ, kịch bản kiểu quái gì đây…
“Cô không phải sắp thành niên rồi sao?
Không định lên bờ xem một chuyến?
Không tò mò sao?”
“Không.
Nhân ngư rất dính bạn đời, sẽ không dễ dàng rời khỏi vợ yêu đâu.”
【Cái con nhóc này! Vợ yêu cái gì! Nó lấy đâu ra vợ yêu! Đó rõ ràng là vợ yêu của tôi!】
【Lúc trước sao tôi không phát hiện người cá lại có đặc điểm mặt dày thế nhỉ?】
【Kịch bản chắc đã nát bét thành cháo rồi đúng không? cặp đôi của phù thủy biển và nàng tiên cá đã dọn lên mâm rồi kìà.】
【Khỏi nói, hoàng tử nhân loại còn chưa kịp lên sóng nữà!】
Bình luận chạy ngang hỏi câu tôi đang muốn hỏi, hoàng tử đâu?
Tên hoàng tử cao ráo đẹp trai, phong độ cuốn hút đâu rồi?
Bình luận chạy ngang vẫn chạy chữ:
【tôi muốn khuyên mọi người bạn, tốt nhất đừng lo lắng mấy thứ này nữà. Kịch bản tôi từng xem qua trước đây cũng đi như thế này, sau đó kết cục của phù thủy biển thảm vô cùng, ai hiểu sẽ tự hiểu.】
【Có khi nào công chúa người cá thức tỉnh rồi không? Muốn né kịch bản, tránh họa hóa thành bọt biển nên lôi phù thủy biển ra làm kẻ chết thay?】
【Hả? Nhân ngư công chúa tàn nhẫn vậy sao? Trong nguyên tác kết cục cô tôi thảm nhất thì liên quan gì đến phù thủy biển? Giao dịch là chuyện tình nguyện đôi bên, vợ yêu của tôi có ép uổng cô tôi đâu.】
【Chuẩn!】
Đọc xong bình luận chạy ngang, tôi có chút hoảng sợ, kết cục của tôi thật sự thê thảm sao?
tôi còn đang đợi kịch bản kết thúc để ở đây dưỡng lão cơ mà!
tôi hồ nghi: “Có phải cô biết cốt truyện định sẵn gì rồi không?”
“tôi nên biết điều gì sao, cưng à?”
Gương mặt vô tội của người cá lúc này khó hiểu lại thấy hơi rợn người.
“Vậy cô…”
“Chỉ là muốn bám lấy cô thôi, dù sao, tôi yêu cô mà.”
Eo ơi, nổi hết cả da gà da vịt, rớt lả tả xuống đất.
“Cô tốt nhất đừng có ý đồ xấu gì, tôi không phải quả hồng mềm dễ nắn đâu.”
Càng đừng hòng lấy tôi làm người nói thay đỡ kiếp.
【Vợ yêu có phải đã phát hiện ra điều gì rồi không?】
【Rất có thể! Cô còn chuẩn bị sẵn ma dược rồi kìà!】
【Vợ yêu của tôi, cô nhất định phải bảo vệ tốt bản thân nhé!】
【Cái truyện cổ tích này không đơn giản rồi!】
Chỉ mong có vị người biết trước nội dung nào ra đây tiết lộ trước cốt truyện định sẵn cho tôi với!
Sương mù dày đặc, tiền đồ mờ mịt.