Chương 8 - Xuyên Thời Gian Để Cứu Con
Đúng vậy, làm kinh doanh.
Nếu tôi nhớ không sai, sang năm, cũng chính là năm 1978, mùa xuân cải cách mở cửa sẽ tới.
Khu vực ven biển là nơi chịu ảnh hưởng đầu tiên.
Đinh Kiến Quốc đến Thượng Hải nhất định có thể cảm nhận được làn sóng mở cửa đất nước.
Còn tôi cũng có thể thử kiếm thêm tiền, không cần tiếp tục bó buộc trong trạm lương thực nhỏ bé này nữa.
14.
Sau khi Đinh Kiến Quốc rời đi, chúng tôi liên lạc với nhau bằng thư.
Sau khi tới Thượng Hải, con gái anh được phẫu thuật tim. Ca phẫu thuật rất thuận lợi.
Anh cũng tìm được việc làm ở đó. Ban đầu là giúp trung tâm thương mại khuân vác, dỡ hàng. Sau đó, bên ấy thiếu thợ điện, anh lại tới làm công nhân tạm thời.
Tài liệu có dấu chống sao chép. Muốn tìm sách hãy chọn rô-bốt Tiểu Hổ, ổn định, đáng tin cậy, không giẫm phải hố.
Anh vô cùng chăm chỉ, cần cù, coi như đã đứng vững ở Thượng Hải.
Năm 1978, Trung Quốc bước vào thời kỳ cải cách mở cửa. Sang năm sau, chính sách kinh doanh được nới lỏng hoàn toàn.
Tôi lập tức nghỉ việc, bắt đầu làm ăn nhỏ.
Ban đầu, tôi thử buôn bán sỉ một số đồ dùng như ga giường, vỏ chăn, quần áo, tất và giày dép.
Tôi ngồi tàu hỏa tới chợ đầu mối ở thành phố bên cạnh nhập hàng, sau đó mang về thị trấn bày sạp bán.
Thời gian đầu có rất nhiều rủi ro. Thường xuyên có người đến gây phiền phức, giữa đường tôi còn bị mất hàng mấy lần.
Nhưng qua một thời gian dài, tôi cũng rèn luyện được bản lĩnh đao thương bất nhập, còn có thể nói chuyện với những người trong ngành quản lý công thương.
Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, tôi đã kiếm được khoản tiền đầu tiên.
Tròn năm trăm đồng.
Con số này tương đương với gần hai năm tiền lương của tôi ở trạm lương thực.
Sau đó, tôi nhập một chiếc máy hát có màn hình, đặt ở chợ đêm. Người muốn hát phải trả tiền theo lượt.
Nó nhanh chóng trở nên nổi tiếng khắp huyện. Có một thời gian, người xếp hàng dài như rồng.
Nhưng cây cao đón gió, lợn béo dễ bị làm thịt. Có người tố cáo tiếng ồn từ máy ảnh hưởng đến cư dân.
Tôi nhanh trí, trực tiếp tặng chiếc máy đó cho chính quyền huyện.
Chủ nhiệm văn phòng của huyện vui vẻ, cuối năm còn trao cho tôi giấy khen hộ kinh doanh cá thể đẹp nhất.
Tôi vốn không chịu ngồi yên.
Sau khi khảo sát thị trường, tôi lại mở một cửa hàng quần áo.
Phần lớn quần áo trong cửa hàng là đồ may sẵn nhập từ Thượng Hải. Ngoài ra còn đặt máy may, thuê một người thợ già có tay nghề cao đến may tại chỗ.
Tôi đã vẽ mẫu nhiều năm, lại có một chút ký ức về trang phục ở kiếp trước nên vẽ ra được không ít thiết kế mới lạ.
Chỉ trong thời gian ngắn, cửa hàng của tôi đã nổi tiếng khắp huyện. Người ở mấy thành phố lân cận cũng tới chỗ tôi đặt may quần áo.
Đến năm 1981, nhờ một cơ duyên tình cờ, tôi mua được một căn nhà có sân nằm ở nơi yên tĩnh giữa huyện thành với mức giá vô cùng hợp lý.
Từ ấy, chúng tôi không còn phải sống trong nhà thuê.
Dì cả cũng bước vào thời điểm quan trọng chuẩn bị thi đại học.
Ở thời đại này, con gái được học cấp ba đã ít như lông phượng sừng lân, đừng nói tới thi đại học.
Bản thân con bé vô cùng lo lắng, nhưng tôi lại hoàn toàn tin tưởng.
Bởi vì từ trước tới nay, dì cả luôn là đứa trẻ có phong độ ổn định.
Khoảnh khắc kết quả thi đại học được công bố, cả gia đình chúng tôi ôm nhau khóc.
Con bé này quá giỏi, vậy mà đạt thành tích đứng đầu toàn huyện, đỗ vào Đại học Giao thông Thượng Hải.
Dì cả nhìn mẹ tôi:
“Em phải cố gắng lên. Chị sẽ đợi em ở Thượng Hải.”
Mẹ tôi cười gượng:
“Chị đùa gì thế? Hay là chị đợi em ba đi.”
Cậu út lập tức chạy mất:
“Không liên quan đến em.”
Tôi buồn bã thở dài.
Trong ba đứa trẻ, ngoài dì cả là học sinh xuất sắc, hai đứa còn lại thật sự là những học sinh kém siêu cấp.
Mẹ tôi miễn cưỡng còn có thể thi đạt điểm trung bình, cậu tôi thường xuyên chỉ được bốn mươi, năm mươi điểm.
Thôi vậy.
Còn có thể làm gì?
Cũng không thể vứt đi được.
Là vấn đề di truyền, đành nhịn thôi…
Tôi tự an ủi mình như thế.
15.
Ba năm sau, dì cả tốt nghiệp đại học rồi tiếp tục học cao học.
Lúc rảnh, con bé viết bài cho báo và tạp chí, còn giúp giáo sư làm một số dự án, đến tiền sinh hoạt cũng không cần tôi chu cấp.
Con bé có kế hoạch rõ ràng cho tương lai, từng cử chỉ đều tràn đầy tự tin, từ lâu đã không còn là cô bé mặt mũi dính đầy bùn trong làng năm ấy.
Mẹ tôi miễn cưỡng học hết cấp ba, sau đó nghe theo sự phân công của khu phố, đến làm việc tại một trường mẫu giáo.
Con bé khá thích công việc này. Mỗi ngày đều tiếp xúc với trẻ con, không phải dầm mưa dãi nắng.
Khi rảnh rỗi, con bé sẽ giúp trông coi cửa hàng.
Cậu út học quá kém, thật sự không thể tiếp tục. Sau khi tốt nghiệp cấp hai, nó đi nhập ngũ.
Được rèn luyện trong quân đội một thời gian, nó giống như biến thành một người khác, cảm giác đã chững chạc hơn nhiều.
Tôi đã hơn bốn mươi tuổi, tâm trạng cũng dần thay đổi.
Nếu lúc mới xuyên tới, tôi bị đói rét ép buộc phải tiến về phía trước thì bây giờ, tôi bắt đầu lo lắng về hướng đi của số phận.
Tôi đã thay đổi quỹ đạo lịch sử.
Dì cả không bị cho đi. Con bé được đi học, còn tới Thượng Hải.