Chương 11 - Xuyên Thời Gian Để Cứu Con

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Không có gì nghiêm trọng. Chỉ là phát hiện một vùng bóng mờ nhỏ trong phổi… Bà đừng quá lo lắng.”

Sau khi cúp điện thoại, lòng tôi nguội lạnh như tro tàn.

Tôi đã vô số lần đọc những cuốn sách liên quan, biết đó có thể là dấu hiệu báo trước của ung thư phổi.

Mang theo chút hy vọng may mắn cuối cùng, tôi dùng tốc độ nhanh nhất ngồi tàu đến Thượng Hải.

Kết quả kiểm tra khiến người ta tuyệt vọng.

Những từ ngữ trong báo cáo y khoa nhìn có vẻ khó hiểu, nhưng với một người đã nghiên cứu ung thư phổi nhiều năm như tôi, tôi vẫn hiểu được.

Bác sĩ muốn nói lại thôi, hỏi tôi có người nhà đi cùng hay không.

Tôi giả vờ bình tĩnh, chỉnh lại tóc:

“Là ung thư phổi phải không?”

“Bà Trương…”

“Giai đoạn đầu hay giai đoạn cuối? Tôi còn bao nhiêu thời gian?”

Bác sĩ giơ báo cáo lên:

“Xét theo kết quả kiểm tra, hiện giờ vẫn đang ở giai đoạn đầu. Nếu phẫu thuật ngay thì vẫn còn hy vọng.”

Tôi nhìn bản báo cáo, rất lâu sau mới trả lời:

“Tôi không phẫu thuật.”

Hai ngày sau, chuyện tôi bị bệnh bị Đinh Kiến Quốc phát hiện.

Tôi đoán có lẽ lúc ăn cơm, anh đã lén nhìn thấy bệnh án trong túi của tôi.

Anh sốt ruột đến mức nhíu chặt lông mày:

“Quế Lan, chị đừng sợ. Tôi có một người bạn ở nước ngoài, tôi sẽ gọi điện hỏi thử. Tài nguyên y tế bên đó tốt, chúng ta sang đó chữa bệnh.”

“Không có tác dụng đâu. Tôi cũng không sợ. Con người sớm muộn gì cũng phải chết.”

Tôi mỉm cười với anh.

Anh cũng cố nặn ra một nụ cười, nhưng còn khó coi hơn khóc.

Tôi cười nhìn anh:

“Đúng rồi, lão Đinh. Hai năm nữa anh có thể chuyển hướng sang bất động sản. Nhà ở thương mại sau này sẽ là xu thế lớn.”

Trước đây mỗi khi tôi nói những chuyện ấy, anh đều rất hứng thú.

Nhưng lần này, anh đau khổ nói:

“Đừng nói những chuyện đó nữa. Chúng ta đi chữa bệnh được không?”

Tôi lắc đầu:

“Không đi. Đúng rồi, đừng nói chuyện này với người nhà tôi. Nếu không, tình bạn giữa chúng ta sẽ chấm dứt.”

Anh cầu xin tôi rất lâu, thậm chí còn cưỡng ép kéo tôi tới sân bay, nhưng tôi vẫn cứng rắn từ chối.

Sau đó, thừa lúc anh không chú ý, tôi trở về nhà ở huyện thành.

Chưa ở được mấy ngày, chuyện tôi bị bệnh nhanh chóng bị mẹ phát hiện.

Quả thật không thể giấu được.

Bệnh tình phát triển quá nhanh. Tôi bắt đầu ho suốt từng đêm.

Sau đó, một ngày nọ, mẹ vô tình nhận được điện thoại của bệnh viện Thượng Hải.

Sau khi cúp máy, hai mắt bà đỏ bừng nhìn tôi:

“Mẹ, người gọi điện là kẻ lừa đảo, đúng không?”

Tôi im lặng một lúc:

“Không phải. Mẹ thật sự bị bệnh.”

“Tại sao mẹ cũng phải bị bệnh?”

Bà đột nhiên gào khóc:

“Con không chữa được cho đứa trẻ, mẹ cũng muốn rời bỏ con sao? Vậy con phải làm sao?”

Tôi đưa tay vuốt tóc bà.

Thật ra, mẹ vẫn luôn mạnh mẽ hơn bà tưởng tượng.

Cho nên, kể cả khi tôi rời đi, bà cũng sẽ sống thật tốt.

“Mẹ, chúng ta phẫu thuật được không?”

Bà cầu xin tôi:

“Bác sĩ nói có thể phẫu thuật.”

Tôi nhìn bà, lắc đầu:

“Nếu các con ép mẹ, mẹ sẽ chết ngay bây giờ.”

Bà tuyệt vọng nhìn tôi. Nước mắt từng giọt trượt xuống gò má.

Bà ấy…

Từ kiếp trước tới bây giờ vẫn luôn thích khóc như vậy.

20.

Tháng 1 năm 1992, rõ ràng đang là thời tiết bắt đầu ấm lên nhưng vẫn còn rét, vậy mà ngày hôm ấy đột nhiên có tuyết lớn.

Cái lạnh lập tức thấm sâu vào tận xương.

Đây là thời khắc hấp hối của tôi.

Tôi nằm trên giường trong phòng cấp cứu, ý thức đã dần trở nên mơ hồ.

Mơ hồ đến mức cơn đau lan khắp cơ thể dường như cũng biến mất.

Bên tai vang lên tiếng khóc bị đè nén.

Đó là dì tôi, mẹ tôi và cậu tôi.

Tôi cố gắng đưa tay về phía dì cả.

Hai mắt đỏ bừng, con bé lập tức nắm chặt tay tôi:

“Mẹ, con ở đây.”

“Chăm sóc tốt cho em trai, em gái…”

Ngày thường tôi có thể nói chuyện lưu loát, nhưng lúc này chỉ vài từ đơn giản cũng đã rút cạn toàn bộ sức lực.

Dì cả mím chặt môi, dùng sức gật đầu.

Tôi lại nhìn cậu út.

Sau mấy năm đi bộ đội, nó đã sớm rũ bỏ sự non nớt và ngây ngô ngày trước.

Lúc này, nó thẳng lưng quỳ bên giường tôi, cố gắng hết sức kiềm chế cảm xúc.

Tôi cố gắng sắp xếp lời nói:

“Đã là đàn ông rồi… Phải mạnh mẽ… Giúp đỡ các chị nhiều hơn…”

Cuối cùng, ánh mắt tôi nhìn về phía mẹ.

Bà cúi thấp đầu, khóc đến mức hai vai không ngừng run lên.

Phía sau bà, cha tôi đang ôm đứa trẻ còn nhỏ, khuôn mặt cũng tràn đầy đau khổ.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên nhớ tới tình cảnh của chủ nhân ban đầu của cơ thể này, cũng chính là bà ngoại tôi trước khi chết.

Bà bị cuộc sống đè nén suốt một đời.

Câu cuối cùng bà để lại trước khi chết là:

“Nếu có thể sống lại một lần, tôi nhất định sẽ…”

Bây giờ, tôi đột nhiên hiểu bà muốn nói gì.

Nếu có thể sống lại, bà sẽ muốn lựa chọn một cách sống khác.

Nghèo khổ không đáng thương.

Đáng thương nhất là khi rơi vào vũng bùn lại chỉ biết oán trách khắp nơi.

Tôi rất may mắn.

Đạo lý mà bà ngoại lúc ba mươi tuổi vẫn chưa hiểu, tôi đã hiểu được khi ba mươi tuổi.

Tôi đã sống lại cuộc đời của bà, vững vàng bảo vệ cả ba đứa trẻ.

Tôi đã mãn nguyện rồi.

Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại.

Tiếng khóc của mẹ vang lên:

“Mẹ, nếu mẹ muốn đi thì cứ đi đi. Đi rồi mẹ sẽ không còn đau nữa.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)