Chương 5 - Xuyên Thành Tiểu Thư Nhà Quyền Quý
Vệ Sơ dường như đã sớm đoán được câu hỏi này.
Ngữ khí mang theo vẻ đương nhiên.
“Ta đã tự phê nghỉ phép.
Mấy ngày nay nghỉ ngơi.”
Ta: ……
Ngài đúng là rảnh rỗi quá mức rồi đó…
Đợi thật vất vả mới xong việc, ta chỉ muốn cùng chăn êm nệm ấm thân mật một phen.
Kết quả Vệ Sơ lại kéo ta vào thư phòng.
Bắt ta giúp hắn ghi chép lại hồ sơ, sắp xếp văn thư.
“Đại nhân, việc này có thể để nha hoàn làm.”
“Hạ nhân làm, ta không yên tâm.”
Vệ Sơ nhẹ nhàng chặn họng ta.
Hắn rút ra một xấp giấy vàng úa từ giá gỗ tử đàn.
Không nhanh không chậm giao phó.
“Phần này là sổ sách trang đá thạch thanh ở phía nam kinh thành.
Xếp vào mục điền sản vùng nam ngoại ô.”
“Xấp này là bút tích của cố Thái sư họ Thẩm.
Phải đặt riêng vào một hộp.”
“Hồ sơ phòng thủ mùa thu các năm trước.
Không có tác dụng mấy.
Nhưng bên trong ghi chép vị trí cùng cách mở mấy hầm chứa ở các trang trại phía bắc.
Cứ để tùy ý là được.”
Tai trái ta nghe, tai phải ta lọt.
Máy móc nghe theo sai bảo.
Cốc.
Đầu bị gõ nhẹ một cái.
“Chuyên tâm chút.”
Ta: *****!
A a a a a a!
Đáng ghét!
Tên cháu bất hiếu!!!
13
Vệ Sơ quyết tâm tiến hành đại thanh lý phủ Trấn Quốc Công.
Liên tiếp mấy ngày, ta không ở thư phòng chỉnh lý giấy tờ thì cũng chui rúc trong tàng thư các lau bụi.
Mật mã các mật thất trong phủ đều bị ta nắm rõ.
Đêm khuya, ngọn nến nhỏ lay động, lúc sáng lúc tối.
Vệ Sơ dường như không thích ánh sáng quá rực.
Khiến cả gian phòng mờ mịt âm u.
Ta ngáp liên tục mấy cái, thật sự không chịu nổi nữa.
“Đại nhân, chẳng phải ngài nên làm chút việc quan trọng hơn sao?
Ví dụ như…
Kế hoạch mưu phản của chúng ta tiến triển thế nào rồi?”
Nghe vậy, Vệ Sơ dừng động tác.
Ánh nến vạch ra ranh giới rõ ràng trên gương mặt hắn.
Một bên phủ sắc ấm như ngọc.
Một bên chìm trong bóng tối.
Hắn ngẩng mắt nhìn ta, chậm rãi nở nụ cười.
“Rất nhanh thôi.”
……
Ngày rằm tháng bảy âm lịch.
Mưa lớn.
Từ mái hiên xuống mặt đất, mưa rơi lộp bộp không dứt.
Sấm nặng nề cuộn trên trời cao, tích tụ hồi lâu rồi nổ vang.
Ta giật mình tỉnh giấc.
Tim đập loạn xạ.
Sau gáy không hiểu sao lạnh toát một mảng.
Dựa vào mực nước trong đồng hồ giọt đồng dùng để tính giờ.
Thời gian vẫn chưa qua giờ Dần.
Ha hả.
Buồn cười thật.
Bốn giờ sáng, giấc ngủ bỏ nhà ra đi.
Ta bực bội lẩm bẩm vài câu trên giường, xoay người chống tay đi tìm nước uống.
Đầu ngón tay chạm phải vật cứng.
Ngọc đen chạm tay ấm áp.
Đưa lại gần xem, trên đó chạm khắc hoa văn phức tạp, không nhận ra cụ thể là hình gì.
Ta chớp mắt.
Mơ hồ nhớ lại trước kia Vệ Sơ từng lấy nó lắc lư trước mặt ta.
Hắn khi ấy cười nửa thật nửa giả, nói rằng thứ này có thể hiệu lệnh ám vệ thân cận của hắn…
???!
Toang rồi.
Không ổn rồi!!!
Hành động nhanh hơn ý thức.
Ta như mũi tên rời dây lao thẳng ra cửa.
Rầm!
Cửa bị đá bật tung.
Gió lớn cuốn theo mưa lạnh ập vào, da gà nổi khắp người.
Ta giơ cao khối ngọc đen, hướng về bốn bức tường trống trải trong viện hét lớn.
Để át tiếng sấm, gần như khản giọng.
“Ai tới nói cho ta biết.
Vệ Sơ đi đâu rồi?!”
14
Một tia chớp xé rách bầu trời.
Trong viện bỗng dưng xuất hiện hơn chục người.
So với mấy cảnh phim truyền hình rẻ tiền, còn khoa trương hơn.
Bọn họ khoác đồ đen, đội nón rộng vành.
Khom người cúi đầu, trông vô cùng cung kính.
Đáng tiếc, không ai trả lời.
Ta cắn răng, ổn định tinh thần.
“Ta hỏi lại lần nữa.
Vệ Sơ đi đâu rồi?”
“Nếu vẫn không nói.
Ta không dám đảm bảo mình sẽ làm ra chuyện gì.”
Yên lặng.
Lại là một mảnh yên lặng chết chóc.
Chỉ có gió mưa gào thét, như muốn nuốt chửng trời đất.
Ta nhấc chân, định bước ra khỏi mái hiên.
Cuối cùng —
“Khởi bẩm cô nương.
Chủ tử đêm nay một mình vào cung.”
“Chỉ căn dặn giữ vững phủ đệ.”
“Còn lại, bọn thuộc hạ hoàn toàn không hay biết.”
……
Ta không nhớ nổi mình bị Tiểu Dao chạy tới kéo vào phòng như thế nào.
Nàng vừa lau nước mưa trên tóc ta vừa lải nhải không ngừng.
Nhưng ta chẳng nghe lọt chữ nào.
Trong lòng chỉ toàn là hoang đường.
Mưu phản, mưu phản…
Nói là sẽ bày Hồng Môn Yến cho tiểu hoàng đế.
Vệ Sơ giờ đây tay trắng đi vào cung.
Nhìn thế nào cũng giống như…
Đi dự Hồng Môn Yến của người khác!
Vì sao chứ?!
Đi tìm chết sao?!
Khoan đã.
Tìm chết?!
Trong khoảnh khắc, luồng lạnh buốt bò dọc xương sống.
Ẩm ướt, trơn trượt, siết chặt lấy hơi thở.
Cảm giác rợn người này quá bất thường.
Như lực hút khổng lồ trước khi vén mở một góc chân tướng.
Đủ để kéo linh hồn con người ra khỏi thân xác.
Tin đồn, lời đồn đại, từng chi tiết ta ở chung với Vệ Sơ dồn dập ùa vào đầu.
Dân gian đồn rằng.
Vệ Sơ nửa người nửa quỷ, bị giam trong cung.
Hắn không thích ánh sáng.
Quả thật có dấu vết bị giam cầm lâu năm.
Nhưng sợ lạnh, dùng quá nhiều trầm hương, ăn bánh hồng sâm.