Chương 6 - Vượt Thời Gian Đến Thế Giới Mới
Người đàn ông tầm 30 tuổi đứng sau lưng bà ấy——chính là cháu ngoại tôi——dè dặt kéo kéo tay áo bà ấy.
“Mẹ… Hay là mình cứ làm thử xem sao? Lỡ đâu… lỡ đâu là thật thì sao?”
“Cả mày cũng tin à?”
“Con cũng không tin lắm… Nhưng mà hình thì giống y xì đúc còn gì…”
“Phân tích qua ảnh thì có cái tác dụng mẹ gì! Trên đời này người giống người thiếu gì!”
Mắt thấy Lâm Kiến Hoa giận dữ định quay lưng bỏ đi.
Tôi biết, nếu hôm nay bà ấy bước ra khỏi cánh cửa này, sau này muốn gặp lại e là khó bằng lên trời.
Tôi hít một hơi thật sâu.
“Kiến Hoa.”
“Mày đừng có gọi tao là Kiến Hoa! Mày không có tư cách——”
“Ngón chân út ở bàn chân trái của con bị dính liền.”
Miệng Lâm Kiến Hoa ngậm chặt lại.
Bà ấy sững sờ.
“Cái gì?”
“Ngón chân út bàn chân trái của cha con cũng là ngón dính——hai ngón chân dính liền vào nhau. Anh ấy nói nhà họ Chu các người từ đời tổ tiên đã thế rồi, di truyền.”
Sắc mặt Lâm Kiến Hoa tái nhợt.
Bà ấy bất giác cúi xuống nhìn bàn chân mình.
Mặc dù đang mang giày vải không nhìn thấy——nhưng bà ấy biết rõ.
Bà ấy biết ngón chân út bên trái của mình đúng là bị dính liền.
Đây là khuyết điểm mà ngay cả chồng bà ấy cũng trêu suốt mấy chục năm qua.
“Cô… sao cô lại biết?” Giọng bà ấy bỗng xẹp lép.
“Bởi vì ta biết rõ cha con từ gót chân đến đỉnh đầu.”
Tôi nói sự thật.
61 năm trước, đó là người chồng chưa cưới của tôi.
Chúng tôi ở bờ suối sau làng, lúc anh ấy rửa chân tôi đã vô tình nhìn thấy.
Anh ấy rất ngại, dùng ngón chân cào cào vào viên đá dưới suối, đỏ mặt không cho tôi xem.
Tôi nói không sao, em không chê đâu.
Thế là anh ấy đạp tôi một cái.
Nghĩ đến đây, sống mũi tôi đột nhiên cay xè.
Sáu mươi mốt năm rồi.
Lâm Kiến Hoa đứng trân trân tại chỗ, không nhúc nhích.
Hơi thở dồn dập.
Lồng ngực phập phồng kịch liệt.
Cả người bà ấy như bị đóng đinh tại chỗ.
Người đàn ông ngoài 30 tuổi kia——cháu ngoại tôi——đứng bên cạnh cũng chết lặng, mồm há hốc, tròng mắt cứ đảo qua đảo lại giữa tôi và Lâm Kiến Hoa.
Mười giây.
Hai mươi giây.
Nửa phút.
“Đi xét nghiệm ADN.”
Giọng Lâm Kiến Hoa khàn đặc, gần như không nghe rõ.
“Ngay. Lập tức. Bây giờ.”
—
【Chương 5】
Kết quả xét nghiệm ADN không thể có ngay tại chỗ.
Triệu Cương bảo nhanh nhất cũng phải 2 đến 3 ngày.
Lấy mẫu thì nhanh thôi.
Một nữ đồng chí đeo khẩu trang đi tới, dùng tăm bông quệt hai cái trong miệng tôi, rồi lại quệt hai cái trong miệng Lâm Kiến Hoa.
Lúc lấy mẫu, tôi và Lâm Kiến Hoa ngồi đối diện nhau.
Cách nhau một cái bàn.
Một cô gái trông như 22, 23 tuổi.
Một bà lão 60 tuổi tóc hoa râm.
Trong suốt quá trình, không ai nói tiếng nào.
Nhưng bà ấy cứ lén nhìn tôi.
Tôi biết.
Cảm nhận của một tu sĩ Độ Kiếp kỳ——từng cái chớp mắt, đảo tròng của bà ấy tôi đều nắm bắt được hết.
Bà ấy đang nhìn lông mày của tôi.
Nhìn mũi tôi.
Nhìn cằm tôi.
Bà ấy đang so sánh từng đường nét với tấm ảnh trong ký ức.
Tấm ảnh trắng đen của người con gái trẻ mà bà ấy nhìn từ lúc bé đến lớn, tấm ảnh được cha bà ấy cất kỹ dưới đáy tủ.
Lấy mẫu xong, Triệu Cương bảo chúng tôi cứ về nhà đợi kết quả.
“Đồng chí Lâm Bắc——” Triệu Cương gọi tôi lại.
Đồng chí.
Cách xưng hô của chú ấy đổi rồi.
“Hiện tại cô chưa có giấy tờ tùy thân, không thể đi lại tự do được. Nếu đồng chí Lâm Kiến Hoa đồng ý, cô có thể về nhà bà ấy trước. Bằng không, cô tạm thời chỉ có thể ở lại đồn công an——”
“Theo tôi về nhà đi.”
Lâm Kiến Hoa cắt lời Triệu Cương.
Bà ấy không nhìn tôi.
Bà ấy đứng dậy, quay lưng về phía tôi, giọng bực dọc.
“Mặc kệ cô là ai. Cái gương mặt đó, tôi không thể để cô ngủ lại đồn công an được.”
Tôi đi theo bà ấy ra ngoài.
Trước cửa đồn đậu sẵn một cái hộp sắt——à, họ gọi cái này là “xe”.
Cháu ngoại tôi——anh ta tên Vương Hạo——mở cửa xe, mời Lâm Kiến Hoa ngồi vào trước.
Rồi anh ta quay sang tôi.
“Ờm… cô ngồi ghế sau đi.”
“Được.”
Tôi lên xe.
Ngồi hàng ghế sau.
Vương Hạo nổ máy.
Bên trong xe rất yên tĩnh.
Lâm Kiến Hoa ngồi ghế phụ phía trước, cứ nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ.
Tôi ngồi phía sau, cũng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thành phố rộng lớn quá.
To hơn không biết bao nhiêu lần so với 61 năm trước.
Nhà cao tầng san sát, đèn đuốc sáng rực.
Chỗ nào cũng thấy mấy thứ phát sáng——họ gọi là “biển quảng cáo”——và những cỗ máy phát ra đủ loại âm thanh xập xình.
Xe chạy qua mấy con đường lớn.
“Xe” trên đường đông kinh khủng.
Đủ màu sắc, đủ kích cỡ.
Còn nhiều hơn cái loại tôi lỡ tay đập bẹp.
Nhắc tới chiếc xe đó… thôi bỏ đi đừng nhắc nữa.
Chạy chừng một nén hương——à không, chừng hai mươi phút.
Bây giờ tôi phải học cách tính thời gian của người hiện đại rồi.
Xe dừng lại dưới một tòa nhà chọc trời.
“Tới rồi.” Vương Hạo tắt máy.
Tôi bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn lên.
Tòa nhà này phải cao tới mười mấy trượng——không đúng, theo cách nói của họ là hai mươi mấy tầng.
Cửa sổ chi chít, sau mỗi ô cửa đều có ánh đèn.
Cho người ở sao?
Nhiều người chồng chất lên nhau để sống thế này à?
Giống như tổ ong vậy.
Thế giới phàm nhân đúng là càng nhìn càng lú.
Lâm Kiến Hoa xuống xe, đi thẳng vào trong sảnh.
Đi được hai bước thì khựng lại.