Chương 3 - Vòng Luẩn Quẩn Của Trắc Phi
Nàng ta khiến Bùi Uyên nhớ mãi không quên, giành được sự yêu thương của phụ mẫu.
Lại còn có thể khiến phần lớn những người từng gặp nàng ta đều nghĩ cho nàng ta.
Một người thật sự thuần khiết không thể làm được điều ấy.
07
Giang Nghiễn Từ bắt đầu đường đường chính chính gửi đồ vào cung cho ta.
Ta nghi ngờ chàng sắp móc rỗng cả gia sản mất.
Thư cũng một ngày mấy phong.
Ta mở thư ra.
Người này thật là, mấy ngày không gặp mà còn biết viết tình thơ rồi.
Ta cầm bút hồi âm.
Hoa trong cung được nuôi trồng rất đẹp, cũng đến ngày mở tiệc thưởng hoa.
Hoàng hậu nhân dịp này chọn phi cho các hoàng tử, hậu viện của Thái tử cũng có thể thêm vài người.
Hoa chen chúc rực rỡ, mà người đẹp còn đẹp hơn hoa.
Giang Nghiễn Từ vừa vào cung đã bị Hoàng đế gọi đến Ngự thư phòng, hiện giờ không gặp được chàng.
Ta ngồi cạnh Đại công chúa.
Phò mã của nàng cũng được định vào hôm nay. Hai người họ xem như có tình với nhau.
Hiếm khi Tô Linh Nguyệt mặc y phục rực rỡ.
Nàng ta kéo một cô nương áo xanh nói chuyện cùng cô nương nhà họ Từ, vị chuẩn Thái tử phi.
Ta kinh ngạc.
Thật trùng hợp, cô nương áo xanh này cũng là người quen cũ.
Đời trước là Thục phi, đối thủ cũ của ta.
Tô Linh Nguyệt cũng nhìn thấy ta, khóe môi cong lên.
Không còn cố ý che giấu như xưa, vẻ đắc ý và khinh thường hiện rõ trên mặt.
Ta quay đầu đi, không thèm để ý.
Uống nhiều trà, ta đứng dậy rời tiệc.
Đi được nửa đường, ta nhận ra có điều không đúng.
Những cung nhân thường ngày đi lại đều biến mất.
Ta xoay người định rời đi thì bị người bịt miệng, kéo vào sau giả sơn.
Mùi hương quen thuộc khiến ta nghẹt thở.
“Thái tử điện hạ, rốt cuộc ngài muốn làm gì?”
“Ngài và ta đều là người đã định thân. Ngài muốn hủy hoại thanh danh của chúng ta sao?”
Bùi Uyên nhìn chằm chằm ta hồi lâu mới mở miệng.
“Tô Thanh Nguyên, ta mơ thấy nàng.”
“Cái gì?”
Lời này thật sự quá đáng sợ.
“Ta mơ thấy nàng…”
Bị người ta ức hiếp, từ phòng nàng bê ra rất nhiều chậu máu.
Mơ thấy nàng chết trong lòng ta.
Cổ họng Bùi Uyên như bị nghẹn lại. Nhớ đến cảnh tượng trong mộng, tim hắn nhói lên từng cơn dày đặc.
“Giang Nghiễn Từ hắn chỉ là một võ tướng tam phẩm, so được với ta sao? Ta có thể cho nàng quyền thế và địa vị cao hơn.”
“Ta sẽ bảo vệ nàng thật tốt, sẽ không để nàng bị tổn thương nữa.”
Thấy ta vẫn không để ý đến hắn, hắn thở dài.
“Ta cưới Nguyệt Nhi cũng là bất đắc dĩ.”
Sau khi Tô Thanh Nguyên được ban hôn cho Giang Nghiễn Từ, hắn trở về Đông cung, lại uống rất nhiều rượu.
Vừa hay Tô Linh Nguyệt đến trả đồ cho hắn.
Trong lúc âm sai dương thác, hắn nhận nhầm Tô Linh Nguyệt thành Tô Thanh Nguyên.
Ta không nghe hắn nói gì nữa. Xa xa có bóng người đi tới.
Ta vội giẫm mạnh lên chân hắn, nhanh chóng rời đi.
Trở lại yến tiệc, Giang Nghiễn Từ đã đợi ở chỗ của ta từ lâu.
“A Nguyên, nàng mau uống thử rượu nho này đi. Chua chua ngọt ngọt, không say đâu.”
Mắt chàng sáng rực.
Ánh mắt đảo qua chàng cúi xuống phủi nhẹ gấu váy bên chân ta.
“Chỗ này dính đất rồi, nàng đừng động, để ta phủi cho nàng.”
Sau đó chàng kéo ta, kể cho ta nghe những chuyện chàng thấy ở biên cương.
Từ nhỏ ta đã thích nghe những điều ấy.
Mỗi lần trở về, chàng đều kể cho ta nghe không biết chán.
Đám đông ồn ào.
Các hoàng tử đã đến, Thái tử đi đầu.
Hoàng hậu cười, ra hiệu về phía cô nương áo xanh bên thủy tạ.
“Đông cung của con chẳng phải còn khuyết một vị lương đệ sao?”
“Cô nương này không tệ.”
Thái tử lắc đầu. Người này hắn từng gặp.
Trong mộng, nàng ta bắt nạt Tô Thanh Nguyên.
Hại A Nguyên mất một đứa con.
Cơn đau quen thuộc lại ập đến.
08
Sau khi thành thân, Giang Nghiễn Từ phải ra biên cương trấn thủ. Các thị trấn nhỏ xung quanh thường bị cướp bóc.
Hôn kỳ của chúng ta được định rất gần.
Một tháng trước hôn lễ không được gặp mặt, Giang Nghiễn Từ càng gửi đồ và thư đến chăm chỉ hơn.
Tiểu tư một ngày phải chạy mấy chuyến.
Thái hậu lo người ngoài không coi trọng hôn sự của ta, nên để ta xuất giá từ hoàng cung. Đây là bà chống lưng cho ta.
Phụ thân như bị người ta tát vào mặt, sắc mặt khó coi nhưng vẫn phải cười bồi tội.
Mẫu thân muốn nói lại thôi.
Tô Linh Nguyệt nhìn chằm chằm của hồi môn của ta. Sự ghen ghét giấu sâu trong lòng vẫn lộ ra.
“Tỷ tỷ, hôn lễ của tỷ đúng là phô trương thật lớn.”
“Từ nhỏ chúng ta đã ít gặp nhau, lần sau gặp lại chắc là sau khi muội thành thân rồi nhỉ.”
“Đến lúc đó, chắc tỷ còn phải hành lễ với muội.”
Ta phe phẩy quạt tròn, nhìn thẳng nàng ta.
“Ta không hâm mộ ngươi. Ngươi có được thứ ngươi muốn, ta cũng có được thứ ta để tâm.”
“Ta vẫn luôn không hiểu, vì sao ngươi cứ nhắm vào ta?”
Dù là thời nhỏ ở Hầu phủ, hay sau này khi nàng ta vào hậu cung của Bùi Uyên.
Nàng ta luôn âm thầm lẫn công khai ngáng chân ta.
Ta chết sớm, nàng ta cũng góp một phần.
Sắc mặt Tô Linh Nguyệt lập tức thay đổi.
“Tô Thanh Nguyên, đừng nói bản thân thanh cao như thế. Khi phụ mẫu thiên vị ta, ngươi thật sự không hề dao động sao?”
“E là ngươi đã trốn trong góc mà lén khóc chứ gì.”